Cho đến khi Hứa Thanh Du và Tần Niên rời đi, mẹ Ninh vẫn chưa thấy thoả mãn, đứng ở bên cạnh Ninh Tôn nói tiếp, “Tinh thần của hai cô bé này thật tốt, làm mẹ thích chết đi được.”
Giọng điệu của Ninh Tôn không mặn không nhạt, “Chẳng phải cô gái trẻ nào cũng như vậy sao? Đổi lại là một người khác thì mẹ cũng sẽ thích thôi.”
“Làm sao có thể giống nhau được? Con bé là bạn gái của con.” Mẹ Ninh vỗ vai Ninh Tôn nói, “Nếu như mẹ vô tình gặp được một cô gái ở trên đường, cho dù cô bé ấy có hoạt bát, có xinh đẹp đến đâu thì cũng chưa chắc mẹ đã thích, bởi vì cô bé ấy không hề liên quan gì đến mẹ và con cả.”
Nói xong, bà giơ tay ngoắc một chiếc taxi, sau đó kéo Ninh Tôn cùng lên xe.
Trên đường trở về nhà, mẹ Ninh không nhịn được cảm thán, “Đã lâu rồi mẹ chưa được vui như vậy.
Sau này con nhớ tìm thời gian đến gặp mặt gia đình tiểu Hứa, chẳng phải hai đứa đã ở bên nhau khá lâu rồi sao? Hơn nữa trước đây xảy ra nhiều chuyện như vậy, vẫn nên cho người nhà con bé một lời giải thích.”
Ninh Tôn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lẳng lặng cau mày, không đáp lời nào.
Mẹ Ninh thầm coi như anh đồng ý.
Bầu không khí trở nên im lặng trong giây lát, đột nhiên mẹ Ninh hỏi, “Này, hôm nay con bé có nhắc đến một người tên là Tống Kình Vũ, cậu ta là ai vậy? Mẹ có cảm giác ấn tượng của con bé với cậu chàng kia có vẻ không tồi, còn khen ngợi hết lời.”
Ninh Tôn không mấy hiểu biết về con người của Tống Kình Vũ, anh chỉ từng gặp qua cậu ta một lần ở studio, nhưng hai người không hề nói chuyện với nhau.
Ninh Tôn ngẫm nghĩ một hồi mới trả lời, “Cậu ta là một nhà đầu tư, nghe nói đầu óc khá thông minh, giúp rất nhiều người kiếm được bộn tiền, danh tiếng không tệ.”
Tại đây có ảnh, đọc tại hangtruyen.com để ủng hộ team dịch.10
“Sao lại không liên quan? Mẹ nói cho con nghe, xã hội bây giờ ấy, cho dù cậu ta đã kết hôn sinh con rồi, con cũng phải đề phòng.
Nếu như cậu ta còn độc thân, vậy thì con lại càng phải cẩn thận hơn nữa.”
Ninh Tôn bật cười thành tiếng, “Mẹ lo xa thật đấy.”
Từng câu từng chữ của mẹ Ninh đều vô cùng thấm thía tình người, “Không phải mẹ lo xa mà là mẹ suy nghĩ thấu đáo, mẹ đã từng này tuổi rồi, có chuyện gì mà chưa từng nhìn thấy.
Những gì mẹ dặn dò con tuyệt đối không hề vô nghĩa, con nhất định phải nhớ kỹ.”
Ninh Tôn yên lặng không trả lời, chỉ âm thầm híp mắt.
Hai người đến trước giao lộ của khu dân cư thì tách ra, Ninh Tôn chậm rãi trở về nhà mình.
Lúc đẩy cửa bước vào nhà, Ninh Tôn vô thức nhìn lướt qua phòng khách.
Phòng khách rất sạch sẽ, đương nhiên, cũng rất yên tĩnh.
Ninh Tôn đứng ngây người trước cửa một lúc, sau đó mới trở về phòng.
Anh lấy điện thoại ra, trên màn hình chờ hiện lên tin nhắn của Hứa Thanh Du vừa gửi đến.
Thật ra cô cũng không nhắc đến chuyện gì quá hệ trọng, chỉ là thông báo cho Ninh Tôn một tiếng, bảo bọn họ đã về tới khách sạn rồi.
Hứa Thanh Du vẫn luôn chu đáo và cẩn thận như vậy, Ninh Tôn cũng gửi lại cho cô một tin nhắn, nói bản thân đã về nhà.
Rất nhanh, Hứa Thanh Du đã đáp lại bằng hai chữ ngủ ngon.
Ninh Tôn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại gần nửa ngày trời, đột nhiên nhớ tới những lời mẹ anh nói lúc bọn họ ra ngoài.
Mẹ Ninh nói, thói quen là điều vô cùng đáng sợ, có rất nhiều người sẽ vì thói quen mà đem lòng yêu thích một người khác.
Thi thoảng Ninh Tôn tự hỏi, có phải bản thân anh đã quen với việc bên mình lúc nào cũng có sự xuất hiện của Hứa Thanh Du rồi hay không? Thế nên mỗi khi về đến nhà, nhìn căn nhà trống rỗng, trong lòng anh mới trở nên khó chịu.
Anh vứt điện thoại sang một bên, tựa người vào đầu giường, ngẩng đầu nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Vốn dĩ anh muốn cho cô nghỉ phép vài ngày, cũng nhân dịp đó để hai người tách ra, khiến cho thói quen này trở nên phai nhạt, nhưng xem tình hình hiện tại, hình như trái tim anh lại càng rạo rực hơn.
Ninh Tôn chép miệng, thở dài.
Tối hôm ấy, không biết vì sao, anh mơ thấy Cố Tư.
Thật ra đã lâu lắm rồi anh không nhớ tới Cố Tư.
Đêm qua, anh mơ thấy Cố Tư và Trì Uyên mang theo đứa con của hai người họ đến đây thăm anh.
Giấc mộng ấy vô cùng mơ hồ, thậm chí có rất nhiều chi tiết anh đã không còn nhớ rõ.
Anh chỉ nhớ được cảnh hai người đó tình nồng ý mật trước mặt mình.
Trước đây Ninh Tôn đã từng mơ thấy điều tương tự, không khác gì mấy