Mẹ Ninh căn bản không thèm nhìn bộ dạng hiện giờ của Ninh Tôn là gì, dù sao sau khi bà nói xong những lời này trong lòng cảm thấy đặc biệt thoải mái.
Đều chuẩn bị xong hết cả rồi, Ninh Tôn và bọn họ cùng nhau đi ra ngoài, đi thẳng đến nhà tổ nhà họ Trì.
Hứa Thanh Du chưa từng tới nơi này, sau khi đi vào nhà tổ nhà họ Trì thì có chút giật mình mà trợn cả mắt.
Không phải là cô ấy chưa từng thấy người có tiền, trước đây trong công ty cũng đã gặp rất nhiều minh tinh có rất nhiều tiền nhưng chỉ là cô chưa thấy ai có tiền mà có nhà như này.
Nhà tổ của nhà họ Trì rất lớn, bên trong khuôn viên có đến mấy toà nhà.
Sau khi Hứa Thanh Du xuống xe thì đứng tại chỗ nhìn tám phương bốn phía một lúc mà thổn thức.
Không biết vì cái gì, cô đột nhiên nhớ tới những tài liệu về quá khứ của Ninh Tôn được đào lên ở trên mạng.
Lúc ấy có hai người bị liên lụy bởi tin tức của Ninh Tôn đó là Cố Tư và Chương Tự Chi.
Chương Tự Chi là người có tiền.
Ông cụ Chương già rồi mới có đứa con trai, luôn nuông chiều mà cho con quậy cả giang sơn, bốn người chị gái ai ai cùng là nhân tài, gia sản nhiều đến mức mà người ngoài không thể nào tưởng tượng ra được.
Người còn lại chính là Cố Tư, Cố Tư mặc dù xuất thân không quá tốt, nhưng không bao giờ để mình đầu thai sai, cũng gả người có tiền.
Tối nay Ninh Tôn chưa hề nói hôm nay sẽ đến nhà ai, hiện giờ Hứa Thanh Du suy nghĩ một chút, đoán chắc là hai người này.
Trì Uyên đang ôm con đứng đợi ở cửa nhà chính với Chương Tự Chi.
Đứa bé trắng trắng mập mập đang được Trì Uyên ôm trong ngực, bàn tay nhỏ cứ vung vẩy lung tung.
Nhìn thấy Ninh Tôn tới, Chương Tự Chi cười cười cười bước lên: “Cuối cùng cũng đến rồi, chờ các cậu nửa ngày trời.”
Nói xong ánh mắt anh ta chuyển sang nhìn về phía Hứa Thanh Du: “Trợ lý nhỏ, chúng ta đã từng gặp nhau rồi, còn nhớ tôi nhỉ.”
Hứa Thanh Du gật đầu với Chương Tự Chi: “Vẫn nhớ, chào anh.”
Trì Uyên nhìn chằm chằm Hứa Thanh Du, Hứa Thanh Du cho người ta cảm giác chính là một cô gái rất ngoan ngoãn hiền lành.
Cũng được coi là loại hình mà Ninh Tôn thích.
Trước đó Trì Uyên còn đang không yên tâm, bây giờ thấy người rồi, ít nhiều gì thì cũng thấy an tâm hơn một chút.
Anh gật đầu chào mẹ Ninh, gọi một tiếng bác, sau đó nghiêng người, ánh mắt là rơi trên người Hứa Thanh Du: “Vào nhà đi, mọi người chờ trong phòng cũng đã lâu rồi.”
Hứa Thanh Du có chút ngượng ngùng, đừng sửa lại tóc tai sau đó đi lên đứng một hàng với Ninh Tôn cùng đi vào trong phòng khách.
Hôm nay những món ăn này đều là do Cố Tư tự mình làm, lúc này còn đang ở trong bếp, Lương Ninh Như đang ôm cái bụng lớn ngồi ở sofa nói chuyện với Phương Tố.
Nhìn thấy người đi vào, mặc dù mọi người đều không quen biết nhưng vẫn là đứng lên nhiệt tình chào hỏi bọn họ bảo bọn họ ngồi xuống.
Mặc kệ Hứa Thanh Du và Ninh Tôn hiện giờ ở nhà hai người có tình trạng như thế nào thì ở trước mặt người ngoài hai người cũng tự nhiên ý thức phải biểu hiện tốt một chút.
Hứa Thanh Du ngồi xuống bên cạnh Ninh Tôn.
Phương Tố đầu tiên là cùng mẹ Ninh nói chuyện vài câu sau đó ánh mắt chuyển sang bên phía Hứa Thanh Du: “Dáng dấp của cô bé này thật là xinh đẹp, đây chắc hẳn là bạn gái của A Tôn rồi.”
Mẹ Ninh không nói chuyện, cố ý đem vấn đề này để lại cho Ninh Tôn và Hứa Thanh Du, Hứa Thanh Du tất nhiên là không muốn trả lời, mím môi không lên tiếng.
Ninh Tôn cười cười gật đầu một cái: “Vâng, đây là bạn gái cháu.”
Phương Tố cũng chỉ xem tin tức trên mạng, đối quan hệ thật sự của Ninh Tôn Hứa Thanh Du là như thế nào, hoàn toàn không biết gì.
Nghe Ninh Tôn nói như vậy, Phương Tố liền gật gật đầu: “Hai đứa trai tài gái sắc, thật sự xứng đôi.”
Hứa Thanh Du vừa nghe lời tán dương như thế cảm thấy không được thật lắm hư ảo.
Giả dù sao cũng chỉ là giả, cho dù tất cả mọi người nói hai người phù hợp, nhưng cuối cùng hai người bọn hộ cũng sẽ không thật sự ở bên nhau.
Bên phía Cố Tư sau khi bận rộn xong thì rửa tay cởi tạp dề đi từ trong phòng bếp ra: “Mọi người đến rồi à.”
Hứa Thanh Du ngẩng đầu nhìn sang phía Cố Tư.
Cố Tư mặc một bộ đồ ở nhà tóc buộc gọn sau lưng nhìn đặc biệt dịu dàng.
Trì Uyên ôm con lảo đảo đi tới bên cạnh Cố Tư: “Ôm con một chút đi, con của em vừa mới tè bậy lên người anh này, anh còn chưa có thời gian đi thay quần áo.”
Cố Tư cười lên ôm lấy con trai: “Anh không đóng bỉm vào cho con sau đó lại suốt ngày than con tè ra người mình.”
Trì Uyên quay người đi về phía cầu thang: “Hôm nào cũng cho con mặc bỉm ẩm ướt bí bách như thế chắc chắn là con nó sẽ khó chịu, cũng nên có lúc để cho nó phơi cái mông nhỏ ra cho dễ chịu chứ.”
Cố Tư cúi đầu hôn nhẹ lên gương mặt bầu bĩnh của con trai nói: “Được rồi, được rồi, anh là cha ruột, em là mẹ kế, được chưa?”
Trì Uyên đứng ở trên bậc thang cụp mắt xuống nhìn Cố Tư.
Anh không nói chuyện, nhưng khóe miệng nhếch lên thể hiện sự dịu dàng, cưng chiều.
Hứa Thanh Du biết lúc trước Ninh Tôn và Cố