Dương Tuấn Vũ câu trả lời như thế làm cho hắn đôi phần có chút tin tưởng vào chuyện cái này Dương Tuấn Vũ là trùng sinh giả như người bên ngoài truyền tụng cũng không chừng.
Chuyện tu luyện tại trên đời này có thể xảy ra, Thần Bí Ngọc Bài trong tay của hắn công năng nghịch lại khoa học giải thích vẫn có thể xảy ra được, trên đời này không có cái gì là không thể xảy ra được cả.
“Vân Thanh! Nghe nói ngươi muốn đến Cảng Sài Gòn nhận lấy lô hàng kia?”
Đầu dây bên kia, tại Thịnh Thế tập đoàn cao ốc tầng cao nhất, Dương Tuấn Vũ cũng là không có cùng Trần Vân Thanh xã giao gì nhiều cho lắm, trực tiếp là đi vào chính đề, như để ý kỹ mà nói, trong lời nói của hắn là có một sự cấp bách cùng lo lắng âm thầm.
“Két..!”
Đang cầm tay lái phía trước Lương Thiện Vinh, nghe cái kia Dương Tuấn Vũ lời nói, không hiểu như thế nào lại có chút mất tập trung, chỉ chút nữa là đâm vào chiếc xe công tơ nơ trước mắt, may mắn là Lương Thiện Vinh kịp thời thắng lại, nhưng hai tay hắn vẫn còn đang run rẩy, như là vì vừa rồi mất tập trung suýt dẫn đến tai họa mà sợ hãi một dạng.
“Ha ha ha! Tin tức của ngươi cũng đến thật là nhanh, ba ngày sau nhớ đến Thịnh Thế khách sạn tham gia đấu giá hội ủng hộ cho ta!"
"Lần này có những cổ vật rất là quý hiếm, nghe nói được truyền từ đời nhà Tần, ngươi không nên bỏ lỡ a!” Trần Vân Thanh đưa ánh mắt cảnh cáo Lương Thiện Vinh một cái, sau đó không có ý tứ cười lớn tiếp tục cùng với lại Dương Tuấn Vũ trò chuyện lên đến.
Dương Tuấn Vũ tên này biết hắn có hàng, cũng như hôm nay đến lấy, chuyện này cũng không phải là to tát gì, với nhân mạch trong quan trường cũng như thương trường của Dương Tuấn Vũ, muốn tìm hiểu một chút chuyện như thế này, quả thật là quá đơn giản.
Như vậy cũng là tốt, nhân cơ hội này báo cho Dương Tuấn Vũ biết tham dự đấu giá hội một chuyến luôn, không cần phải đích thân đi mời, mấy ngày tới nói thật sự hắn cũng liền là có rất nhiều chuyện phải xử lý.
“Vân Thanh! Nghe lời ta một lần. Đừng có đến Cảng Sài Gòn chuyến này được không!” Bên kia Dương Tuấn Vũ một bộ điển trai chính khí nhân sĩ, thần sắc khá là nghiêm túc, lên tiếng khuyên can nói.
“Ha ha ha! Tuấn Vũ! Gần đây ta nghe nói ngươi nhắm mục tiêu kế tiếp là Bùi Khả Hân cùng Lâm Nhược Khê đôi mẹ con, tình cảnh tiến triển như thế nào rồi? Cẩn thận kẻo em dâu hay biết, như vậy thật sự là không có tốt đẹp gì cho lắm đâu à nha, khi đó huynh đệ ta cũng là không thể nào giúp đỡ gì nhiều cho ngươi, ngươi là tự cầu..rầm....tút..tút..tút!”
“Haiz! Lại thế nữa rồi, mỗi lần nhắc đến chuyện này, y như rằng tên này liền sẽ tắt máy!”
Đang cùng Dương Tuấn Vũ nói còn chưa hết câu Trần Vân Thanh nghe bên đầu dây kia tiếng va chạm mạnh, cũng như cắt đứt tín hiệu âm thanh, hắn liền là không khỏi thở dài một câu tiếc nuối, như hắn đoán không sai mà nói, lần này lại sẽ có một cái quả táo đời mới nhất ra đi trong tay của Dương Tuấn Vũ.
Người bạn này của hắn cái gì cũng tốt, riêng có một cái tật xấu chính là phong lưu, muôn đời không bỏ, nhất là thích thu mẫu tử hoa một nhóm, đây là điều hiện tại luật pháp đang cấm, cũng như khá là trái với đạo lý a.
Cũng là may mắn, Dương Tuấn Vũ dù là có loại này đặt thù ham mê, nhưng mà y còn chưa đi quá giới hạn, thường chỉ chọn một trong hai người mẹ hoặc con, thành ra chuyện này không khó chấp nhận.
Cái khó tại đây chính là chính thê của Dương Tuấn Vũ kia kìa, đây là một bình dấm chua chính hiệu, hậu trường cũng là vô cùng cứng rắn, đây là cháu của nguyên Chủ tịch nước về hưu không lâu.
Dương Tuấn Vũ rất là nhiều lần bị cái này cô em dâu bắt gặp khi đang phong lưu cùng gái lạ, nhiều lần phải trốn đến tận nhà của hắn, làm không ít lần hắn cũng bị họa lây, thú thật hắn cũng rất là sợ người bằng hữu này của mình về khoản trăng hoa này.
Không có bù lại cho Trần Vân Thanh hắn đây, trước giờ hắn tuy quan hệ rất nhiều cô gái, nhưng rất ít khi động lòng, hơn hai mươi bảy năm sống lâu, người mà làm cho hắn rung động cũng chỉ có một người, đó là Liễu Quân Như, ngoài ra không còn người con gái nào khác trong tim mình cả. Đáng tiếc Liễu Quân Như không phải là hạng người bình thường, cô ta chỉ sợ cũng không có thật lòng với hắn đây...
‘Như thế nào lại nhắc đến cô ta rồi?’ Trần Vân Thanh có chút nhíu mày.
Liễu Quân Như là một người thần bí, ở tại bên cạnh của hắn chắc chắn là vì thực hiện một cái âm mưu nào đó, làm sao hắn vẫn chưa quên được con gái này...
Xem ra hắn dụng tình với người con gái này cũng khá sâu, trong lúc nhất thời còn chưa thể dứt khoát được, phải cần thêm chút thời gian, hoặc giả hắn có thể tìm được người con gái mới, trước mắt xem ra không dễ.
“Thiện Vinh! Bên kia tàu hàng, không có cái