Yêu Thương Chưa Thỏa

Chương 6


trước sau


Tôi không có nhiều chuyên môn, chủ yếu là do hứng thú, học lắm mà không sâu.

Một trong số ít những sở thích mà tôi có thể duy trì lâu dài được thì một là tán gái, hai là kỹ năng thanh nhạc hàng đầu.

Vậy nên khi Chu Dương lớn tiếng tâng bốc tôi là “Ca sĩ chuyên nghiệp” thì tôi chẳng có tí hổ thẹn nào hết, còn cúi người đầy phô trương với cả hội trường tỏ vẻ đồng ý.
Trước khi giai đoạn bốc thăm bắt đầu, nhìn từ phản ứng của khách khứa thì phần lớn đều cảm thấy mệt mỏi với quy trình tổ chức tiệc cưới rập khuôn kiểu này, chỉ muốn cố nhét đồ ăn cho đầy bụng.

Nhưng khi tôi mở miệng hát câu đầu tiên thì không một ai còn động tới hai cân rưỡi tôm hùm Úc trên bàn nữa.
Hát tới điệp khúc, Chu Dương vỗ tay liên hồi: “Phó Ngọc Trí mày điếm vãi!”
Có người ngồi bên cạnh bật cười trừng nó, ý bảo câm miệng lại.
Tất cả mọi người đều say sưa với bản tình ca buồn này, ngoại trừ Đường Dịch Xuyên.
Mỗi câu “I love you” vang lên tôi đều thâm tình mà nhìn cậu ấy, hòng mong được chút đáp lại.
Tôi yêu cậu, Đường Dịch Xuyên.
Tôi yêu cậu.
Đường Dịch Xuyên lãnh đạm nhìn chằm chằm tôi, sau đó đứng dậy chuẩn bị rời đi.
“Đường Dịch Xuyên!”
Tôi bất chấp mà hô lớn tên cậu ấy, Đường Dịch Xuyên quay đầu nheo mắt, vẻ mặt bình thản: “Sao?”
Sảnh cưới yên lặng trong giây lát, hoàn toàn khác với sự im lặng do mê đắm với tiếng ca trước đó, đây là dấu hiệu của sóng gió sắp tới.
Thực ra tôi vẫn luôn muốn trả thù tên nhãi này.
Có lẽ vì anh hai nói cho tôi biết, mấy năm nay Đường Dịch Xuyên chỉ lợi dụng tôi, mục đích thật sự của cậu ấy là trả thù anh trai tôi vì bạn trai cũ của mình; hoặc chỉ đơn giản là tôi không cách nào buông tay.


Đối với khả năng thứ hai, tôi không muốn tin tưởng, dù gì tôi đã lọc lõi hồng trần, vô số lần gặp dịp thì chơi, tại sao chỉ riêng có lần này là không thể phất tay phóng khoáng bỏ đi.
Cách trả thù tồi tệ và hiệu quả nhất mà tôi có thể nghĩ ra là công khai xu hướng tính dục vào những dịp như thế này.

Hai năm trước Đường Dịch Xuyên mất đi cơ hội ngồi vào chiếc ghế phó viện trưởng viện kiểm sát ít nhiều cũng có liên quan tới bạn trai cũ của cậu ấy.

Đối với một luật sư ngoài biên chế thì chuyện xu hướng tính dục chẳng phải vấn đề gì, nhưng đối với một công tố viên trong hệ thống thể chế thì đó là chí mạng, dù cho cậu ấy có phủ nhận phủi sạch đi nữa thì scandal này cũng đủ để cậu ấy thua sạch rồi.
Nhưng sau mấy giây ngắn ngủi va vào ánh mắt của Đường Dịch Xuyên, tôi thua.
Tôi thừa nhận mình thua.

Tôi mất đi giá trị duy nhất có thể khiến cho ánh mắt cậu ấy dừng lại trên người tôi, vì tôi sợ, sợ đến mức so với việc tổn thương cậu ấy, tôi tình nguyện tổn thương chính mình.
Gắng sức nuốt xuống hết toàn bộ yêu hận trong miệng cùng với dịch dạ dày đã dâng lên.

tôi ra vẻ thoải mái nhún vai, nhướng mày cười với Đường Dịch Xuyên: “Về chuyện vi phạm trình tự tố tụng vụ án phóng hỏa, tôi yêu cầu thủ tục loại trừ.”
Sau đó vạn vật hóa hư vô, ngũ uẩn giai không*, đầu tôi chúc xuống sàn nhà.
*Ngũ uẩn là sắc uẩn, thọ uẩn, tưởng uẩn, hành uẩn và thức uẩn.

Đây là những yếu tố vật chất và tinh thần được kết hợp lại mà có cái gọi là con người, là chúng sinh.

Chúng sinh có trí tuệ, soi thấy năm uẩn đều là không thì nên chấm dứt (vượt qua) tất thảy mọi khổ ách, giải thoát về cõi Niết Bàn.

Tôi nghe thấy khách khứa hô hoán liên tục: “Phó Ngọc Trí!”
Tôi nhìn thấy gương mặt như dòng sông băng vạn năm không thay đổi của Đường Dịch Xuyên khẽ biến, cậu ấy chạy về phía tôi.
Mỉm cười, tôi mất hết tri giác.
Ngộ độc rượu cấp tính, chính tôi cũng không thể tưởng tượng nổi trước chẩn đoán này của bác sĩ, tôi làm luật sư ngần ấy năm, không dám nhận là anh hùng bàn tiệc nhưng sức uống cũng không thể kém đến nông nỗi này.
Tỉnh lại rồi, tôi nghe Chu Dương nói hôm đó tên này và Đường Dịch Xuyên cùng nhau đưa tôi tới bệnh viện, nó không trụ nổi nên rút trước, Đường Dịch Xuyên thì ở lại.
Một phòng bệnh tối đen, cậu ấy cứ thế lặng lẽ ngồi trong bóng tối bên giường tôi cả một đêm, cho đến tận rạng sáng mới rời đi.
Chu Dương nói xong thì lắc đầu liên tục: “Tao không hiểu, rốt cuộc chúng mày có yêu nhau không thế?”
Có một cách trả lời dễ hiểu gọn gàng cho câu hỏi rộ lên một thời trên mạng này, nhưng với tôi hay với Đường Dịch Xuyên thì đây lại là bế tắc khó có thể tháo gỡ.
Tôi nghiêm túc suy nghĩ rồi trả lời: “Chưa tới.”
Tôi nhờ Chu Dương tìm một luật sư cho thằng nhóc phóng hỏa kia, tôi không tham gia vào vụ kiện này nữa, vì trong bất cứ vụ án nào, công tố viên đều khó có thể hoàn toàn tránh được việc tiếp xúc với luật sư bào chữa, điều này sẽ không giúp ích gì cho việc bào chữa của tôi, cũng sẽ khiến cho Đường Dịch Xuyên phạm sai lầm.
Tôi đã định từ bỏ.
Trong hai ngày hôn mê này, tôi lại mơ màng trở về khuôn viên trường đại học, nhớ lại khoảng thời gian khi chúng tôi còn trẻ.
Sau trận đấu biện luận đó, tôi và Đường Dịch Xuyên đều được chọn vào đội biện luận của trường, tôi trốn hết toàn bộ những buổi huấn luyện hàng ngày, trong khi đó Đường Dịch Xuyên lại nhanh chóng trở thành chủ lực.

Ân Đát và Chu Dương cũng được chọn, dù cho kỹ năng tranh luận của bọn họ nát bét nhưng Chu Dương tình nguyện gánh hết toàn bộ chi phí mỗi khi đội biện luận thi đấu bên ngoài, còn lãnh đạo trường cùng với đoàn thanh niên đều cảm thấy Ân Đát xinh đẹp, giữ lại để quấy nhiễu lòng địch cũng tốt.
Những ngày tôi ở cùng đội, Ân Đát nảy sinh hứng thú sâu sắc với Đường Dịch Xuyên, cô nàng bắt đầu dè bỉu tôi có vô số tiền án, không thể chính trực đứng đắn như đối phương.

Ngày nào cô nàng cũng lải nhải Đường Dịch Xuyên xuất sắc thế nào với tôi, thế nên ngày nào trước khi đi ngủ tôi cũng vô thức nhớ đến tên nhóc đó, không thể xua đi nổi.
Nhưng một ngày nào đó Ân Đát bỗng nói

với tôi, cô nàng nghi có lẽ Đường Dịch Xuyên là một tên gay, nếu không thì chẳng lý nào mình tấn công bao lâu như vậy mà chẳng thu được kết quả.


Cô nàng nói cũng biết Đường Dịch Xuyên ôm chí hướng trở thành công tố viên nên đã khoe cả ông bô nhà mình là trưởng ban trong viện kiểm sát ra rồi, nhưng đối phương vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Lời này tổn thương lòng tự trọng của tôi nặng nề.

Cả trường đều biết tôi cưa cẩm Ân Đát, trước khi bị Ân Đát từ chối, cuộc đời tôi êm đềm bằng phẳng, hô mưa gọi gió, muốn gì có đó, chưa bao giờ ngờ được mình sẽ đứt gánh tình trường, càng không thể tin nổi lại đứt ở trong tay một thằng đồng tính.
Sau một lần chuếnh choáng hơi men, tôi kể nỗi bức bách này cho Chu Dương.

Đầu tiên Chu Dương tỏ ra kinh hãi, sau đó là im lặng, cuối cùng nó cho tôi một đề xuất.

Tên đó nói cách duy nhất để vớt vát lại mặt mũi là ngủ với Đường Dịch Xuyên luôn.
Cái đề nghị này thoạt nghe thì rõ vô lý, nhưng sau khi nghĩ kỹ thì lại thấy hợp lý phết chứ.

Vậy nên sau đó Ân Đát vẫn chưa từ bỏ ý định, quyết định thử một lần cuối cùng với Đường Dịch Xuyên, cô nàng nhờ tôi phối hợp, tôi không từ chối.
Có một lần đội biện luận thắng lớn, Chu Dương mời cả đội ra ngoài ăn đêm uống rượu, sau ba vòng rượu, nó và Ân Đát nhìn nhau, bắt đầu đề nghị mọi người chơi trò na ná “Trò chơi quốc vương”.

Ba người chúng tôi hợp sức bẫy Đường Dịch Xuyên chỉ để khiến cậu ta thua một ván.
Ban đầu Đường Dịch Xuyên cũng chẳng vui vẻ gì với lệnh trừng phạt hôn môi ba phút với tôi, nhưng đám xung quanh đứa nào cũng quắc cần câu rồi, cảm thấy hai thằng trai thẳng chơi trò này cũng chẳng ảnh hưởng gì, nhăn nhó quá mức thành ra lại khả nghi, thậm chí hai thành viên cực kỳ nam tính trong đội còn làm mẫu “móc trym” nhau ngay tại trận, khiến cả đám cười inh ỏi.
Chu Dương cố tình khiêu khích cậu ta: “Ngọc Trí nhà bọn tôi đều được mấy em gái công nhận là có kỹ thuật hôn thượng thừa, có phải chú em sợ nó làm cho cong luôn không?”
“Công nhận đâu ra, tổng cộng cũng chỉ có mỗi mấy cô,” Thấy ánh mắt Đường Dịch Xuyên lạnh ngắt, tôi nhanh chóng xua tay phủ nhận, vẫn có câu chịu khó mới có mà ăn, tất cả chẳng phải đều là vì để phục vụ thật tốt bà nhà tương lai của tôi hay sao.
Đường Dịch Xuyên chưa tỏ thái độ gì thì tôi đã rướn người tới, giữ lấy mặt cậu ấy rồi hôn lên.

Ban đầu cậu ấy chống cự quyết liệt, căng chặt khớp hàm không phối hợp, nhưng tôi chiếm thế chủ động trước một bước, dùng sức nặng toàn thân để áp chế đối phương, tay cố định sau gáy cậu ấy một cách chặt chẽ.
Chúng tôi còn không nhắm mắt.

Đầu lưỡi mạnh mẽ luồn vào khoang miệng Đường Dịch Xuyên, sau một hồi tấn công hung hãn, tôi khẽ ngậm lấy môi dưới của cậu ấy, dùng răng kéo kéo.

Hơi thở của chúng tôi hòa lẫn vào nhau, ý cười dâng lên trong mắt tôi, hỏi cậu ấy mà chẳng cần lên tiếng: Sợ à?
Cuối cùng Đường Dịch Xuyên như bị khích, nhân lúc tôi không chuẩn bị mà đoạt lại thế chủ động.

Cậu ấy cắn môi dưới tôi rồi ma sát kéo xé một lát, sau đó thì mạnh bạo đưa lưỡi vào.

Nụ hôn của cậu ấy mang nặng tính xâm lược, chắc chắn không phải dạng mới vào nghề, bàn tay lạnh ngắt của cậu ấy đặt trên cổ tôi, lần theo yết hầu của tôi như đang cắt.
Lệnh trừng phạt bắt chúng tôi phải hôn ba phút liên tục, nhưng chúng tôi hôn tận năm phút đồng hồ.
Đây là năm phút kỳ diệu nhất trong đời tôi.
Sau khi hôn, Đường Dịch Xuyên đứng dậy bỏ đi luôn, lúc cuối còn cúi đầu liếc mắt nhìn tôi, khinh thường để lại một câu: “Ai bảo kỹ thuật của anh ta tốt cơ?”
Chờ Đường Dịch Xuyên đi rồi, Ân Đát nhanh chóng ghé lại hỏi tôi: “Thế nào?”
Tôi chà nhẹ ngón tay lên khóe môi dính nước miếng, lắc đầu với Ân Đát, thở dài đáp: “Đừng hi vọng nữa, my girl.”
Ân Đát tỏ vẻ chán nản, cúi đầu nghĩ một hồi rồi vẫn không cam lòng: “Cậu ấy là gay thật à?”
“Tôi không biết.” Tôi cười nói, “Nhưng cậu ta là của tôi.”Hết chương 6.
Zen: Ở đây khi Chu Dương hỏi Phó Ngọc Trí là hai người có yêu nhau không, Phó Ngọc Trí trả lời là “Chưa tới”.

Chưa tới ở đây là nói về việc tình cảm của hai người chưa đủ, chưa thỏa mãn, chưa đạt đến một cái ngưỡng để gom góp lại thành tình yêu.

Đây cũng là từ dùng trong tên truyện, ý nghĩa gốc trong tên truyện là “tình yêu dành cho nhau chưa tới, chưa đủ”, nhưng mà mình thích đặt tên thơ thẩn bốn chữ nên mình mạn phép chỉnh thành “Yêu thương chưa thỏa”.

Dù rằng chưa bao trọn được ý nghĩa nhưng mong là cái tên này sẽ gợi lên được điều gì đó trước khi đọc truyện..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện