Đinh Tiểu Tuyên được Hướng Diệc Song giúp đỡ, khập khiễng đi về phòng mình. Đã hai ngày tính từ lần đầu tới đây, cô mới vào nhà giam này lại.
Tòa nhà tổng cộng có 3 tầng, cô ở khu hai, tầng thứ hai.
Trước khi khóa cửa khu, các nàng có được một tiếng đồng hồ hoạt động tự do trong khu nhà của mình, lúc này, giống như là hàng xóm láng giềng cách vách tán gẫu nói chuyện phiếm, rất náo nhiệt.
Hành lang hẹp dài, đều là tụm năm tụm ba người ngồi, cũng không biết nói cái gì đó, nói nói cười cười, khóc khóc nháo nháo, thần thần bí bí. Càng nhiều là loại đề tài lấy nước mắt người nghe kiểu như 'sống nương tựa lẫn nhau', tranh luận thực sôi nổi đến nước miếng bay tứ tung.
Chỉ thấy Hổ Nữu xuyên qua lớp lớp tường người, từ phòng giam của Lam Tử Ngưng đi về phía các cô. Tay trái tay phải nàng ta tung hứng vật gì đó, có lẽ, là vũ khí cũng nói không chừng.
Người đứng xem ít nhiều âm thầm tiếc hận với hai con dao nhỏ kia. Đại khái là cho rằng, qua trận đấu ngày hôm này, hai món đồ chơi này liền nên mặc người làm thịt. Trước mắt phát sinh một màn lại để các nàng có đề tài mới để nói chuyện.
Thân thể Đinh Tiểu Tuyên được che chở ở phía sau, Hướng Diệc Song cắn răng nuốt xuống oán nộ (oán hận phẫn nộ) tràn ngập, chỉ là lẳng lặng nhìn xuống Hổ Nữu và A Cẩn không ai bì nổi. Trong mắt bọn họ đều là đùa giỡn khinh miệt.
"Ui? Sư thái tiến hóa thành con nhím nhỏ? Như thế nào? Cô cũng muốn nếm thử nắm đấm của tôi à?"
"Cô còn muốn làm gì?"
"Chúng ta cũng không ép đâu, hai người các cô tự dâng lên đi. Tôi cũng rất hiếu kỳ, hai cô ai trên ai dưới đấy."
"Ha ha ha."
Đinh Tiểu Tuyên muốn tiến lên, lại bị Hướng Diệc Song âm thầm giữ chặt. Nàng cố gắng đè nén nội tâm dao động, vẫn không để lộ ra nửa phần cảm xúc nhìn chằm chằm Hổ Nữu.
Lam Tử Ngưng mang theo khí chất lãnh diễm trời sinh mà đến, không nhìn rối loạn chung quanh, đi bước một xuyên qua đám người. Ánh mắt mang lãnh khí bức người nhằm vào hai người đi tới.
Nhìn thấy Đinh Tiểu Tuyên được Hướng Diệc Song giả bộ trấn định che ở sau người, ánh mắt của nàng lại lạnh thêm vài phần, ngôn ngữ mang theo châm chọc cùng khinh thường: "Bằng cô, cũng muốn bảo vệ cô ta?"
Hướng Diệc Song sớm chuẩn bị tâm lý thật tốt, thản nhiên đối mặt.
"Hướng Diệc Song tôi chưa bao giờ là hạng người sợ chết. Không phải coi chúng tôi là đồ chơi sao? Nếu các người vẫn chưa hài lòng, còn muốn đánh, thì đánh đi. Tôi đứng chỗ này, không né."
Hổ Nữu đứng trước mặt cười muốn tiến lên, bị Lam Tử Ngưng ngăn lại.
"Hướng Diệc Song? Cảnh sát Đinh cũng thật có mị lực."
"Tiểu Song."
Trên mặt Đinh Tiểu Tuyên lộ rõ vẻ lo lắng. Lúc này, cô đã không còn sức cùng Hổ Nữu đấm đấm đá đá. Hướng Diệc Song phản ứng quá mức kích động, rất có khả năng chọc giận các nàng. Nếu thật sự động thủ, không ai có thể bảo vệ nàng.
Lam Tử Ngưng mỉm cười, biểu tình trên mặt vẫn là đạm mạc và xa cách, hai tay ôm trước ngực, như là một vị đạo diễn đặt mình ngoài vở diễn.
"Cảnh sát Đinh luyến tiếc?"
Lựa chọn loại bỏ nghi vấn trong đầu, Hướng Diệc Song tránh nặng tìm nhẹ đáp.
"Các người còn muốn chơi như thế nào đều hướng về phía tôi đi."
"Nếu như vậy, bọn này nên hoàn thành tâm nguyện của Hướng mỹ nhân nhỉ. Để cô ta thể hiện, cũng cho cảnh sát Đinh của chúng ta có cơ hội ôm ấp hương thơm diễm ngọc. Có phải hay không, cảnh sát Đinh."
"Ngưng!"
Hổ Nữu nghe thấy lời Đinh Tiểu Tuyên xong sắc mặt cứng đờ. Trong ngục này còn chưa có ai có đủ cửa để hô thẳng tên Lam Tử Ngưng đâu. Người trước mắt thế nhưng trực tiếp kêu tên một chữ của nàng ta, xem ra quan hệ hai người này không hề đơn giản.
Lam Tử Ngưng nhanh nhíu mày, dáng vẻ không nóng không lạnh.
"Trí nhớ của cô thật không tốt. Tôi nói rồi, chỉ có một người có thể gọi tôi như vậy."
Hướng Diệc Song dùng dư quang nhẹ nhàng đánh giá Đinh Tiểu Tuyên. Trong mắt của cô ấy không có phẫn nộ, ngược lại là có chút khổ sở. Vì thế nàng tự giác hiểu im lặng là vàng.
Ánh mắt Đinh Tiểu Tuyên khẽ lóe sáng, Lam Tử Ngưng đã xoay người định rời đi. Không thể để nàng ấy rời khỏi như vậy, hiện tại chỉ có nàng có thể cứu Hướng Diệc Song.
"Lam Tử Ngưng!"
Lam Tử Ngưng dừng bước. Ánh mắt mọi người đều thẳng tắp chiếu vào nàng, như là mong đợi tiết mục núi băng biến thành núi lửa ngàn năm có một vậy.
Lam Tử Ngưng cũng miễn cưỡng xoa xoa huyệt thái dương, nhẹ nhàng thở dài.
"Cầu xin tôi." Lam Tử Ngưng xoay người, nở nụ cười mị hoặc với cô. "Cầu xin tôi...... thượng-cô."
Quần chúng xung quanh tự nhiên ồ lên một mảnh, ngay cả Hổ Nữu, lưng cũng cứng còng ngay tại chỗ, trừng lớn mắt nhìn tình thế tiến triển. Nàng ta phát hiện chính mình giống như, gặp phải phiền toái lớn.
Đinh Tiểu Tuyên ngốc lăng, lãnh ý xâm nhập cốt tủy khiến bàn tay nắm chặt của cô bắt đầu phát run.
Nếu cố ý giẫm lên tự tôn của cô là điều Lam Tử Ngưng muốn, cô sẽ không trốn. Đinh Tiểu Tuyên ngẩng đầu nhìn Lam Tử Ngưng. Tuy rằng từng nói