Tôi có thể thấy có ít nhất 30 tên cướp. Tình cảnh hiện tại có vẻ khá tồi tệ, vì cả phía trước và phía sau của chúng tôi đều bị bao vây bởi những tên cướp cầm kiếm, giáo và vũ khí cận chiến khác. Trên sườn núi bên phải chúng tôi, có các cung thủ sẵn sàng xả cung xuống chúng tôi và bên trái chúng tôi là mép núi với sương mù lờ mờ như muốn vẫy gọi chúng tôi.Jasmine, Durden và cha tôi dường như vẫn ổn, không có vết thương rõ ràng nào, nhưng cô Helen có khuôn mặt hơi tái nhợt vì có một mũi tên nhô ra khỏi bắp chân phải.Một gã đầu trọc với nhiều vết sẹo khiến khuôn mặt như bị biến dạng và cơ thể to lớn như một con gấu, mang theo một chiếc rìu khổng lồ lên tiếng."Xem chúng ta có gì ở đây này. Khá lắm anh em. Chỉ để phụ nữ và thằng nhóc đó còn sống. Cố gắng đừng làm chúng bị sẹo quá nhiều. Hàng hóa bị hư hỏng sẽ bị giảm giá đấy.Hàng hóa bị hư hỏng…?Tôi cảm thấy cơ thể mình nóng lên và cứng ngắc lại vì một cơn thịnh nộ mà đã khá lâu rồi tôi không cảm thấy.Được che chở trong bong bóng của ngôi nhà của mình đã khiến tôi gần như quên rằng bất kỳ thế giới nào cũng có chung những tên rác rưỡi.Tôi đã sẵn sàng lao về phía tên côn đồ đó mà gần như quên mất rằng bây giờ tôi chỉ là một đứa trẻ 4 tuổi.“Chỉ có 4 pháp sư và không ai trong số chúng là Conjurer! Những kẻ còn lại là chiến binh bình thường thôi!” Cha tôi hét lên.Nhìn dao động mana nhẹ xung quanh cơ thể của người khác có thể giúp ta phân biệt người thường với pháp sư, nhưng đó chỉ là khi bạn có thể tập trung đủ tốt. Ngoài ra, cũng có thể đoán họ là một Augmenter hay Conjurer dựa trên thể chất và vũ khí mà họ cầm trên tay.Nhanh chóng quay trở lại những ngày còn làm thám hiểm gia trước đây của mình khi còn là chỉ huy nhóm Twin Horns; cha tôi đeo găng tay sắt vào và hét lên. “Lập đội hình phòng thủ!”Adam nhanh chóng đến đứng ở phía sau chúng tôi, giơ ngọn giáo sắc nhọn lên, trong khi Jasmine và Helen nhanh chóng đến bên trái chúng tôi với cả hai vũ khí của họ trên tay, đứng trước mặt bọn tôi. Cha tôi và Durden đứng đối mặt với sườn núi, chọn vị trí có thể che chắn cho chúng tôi khỏi các cung thủ trên cao.Angela duy trì vị trí của mình, nhưng rồi cô đứng dậy và chuẩn bị một câu thần chú khác trong khi cô giữ cho rào chắn gió hoạt động.“Nghe lệnh ta hỡi các thổ tinh linh và bảo vệ đồng minh của ta; không được phép để họ bị thương. Tường Đất!”Mặt đất rung lên ầm ầm khi một bức tường đất dài 4 mét trồi lên từ mặt đất, cong lên trước mặt Durden.Ngay lúc đó, cha tôi xông lên phía trước và nâng đôi găng tay lên để đỡ đống mũi tên, lao về phía các cung thủ của kẻ thù.Một lát sau, Angela hoàn thành niệm chú phép của mình và giải phóng một luồng gió mạnh nhắm vào phía trước và phía sau con đường. Như hiểu ý, Adam và Jasmine liền đi theo sát sau câu thần chú gió đó, đối mặt với kẻ thù đang bị choáng và cố gắng chặn những lưỡi dao. Helen ở lại phía sau, giương cung lên và cường hóa đầu tên trong một ánh sáng xanh huyền ảo.Đội hình này khá lý tưởng trong việc bảo vệ hàng hóa có giá trị cao, hoặc V.I.P., với hai lớp bảo vệ từ Conjurer và một pháp sư cung thủ sẵn sàng bắn hạ bất cứ ai có thể để vượt qua hàng tiến công của Adam, Jasmine và Cha.“Có mấy tên đang đến đó Helen!” Adam hét lên khi chú ấy né được một cây gậy chùy đập mạnh xuống mặt đất nơi chú đứng trước và nhanh chóng lia kiếm chém vào cổ họng tên cướp kém may mắn đó. Mắt hắn ta mở to khi hắn tuyệt vọng thả vũ khí xuống và cố gắng ôm vết thương chí mạng bằng tay, máu tuôn ra quakhe hở giữa các ngón tay.Trong khi đó, một gã đàn ông trung niên cộc cằn cầm mã tấu lao về phía Angela, cố gắng phá vỡ câu thần chú. Mặc dù phép thuật lưỡi kiếm gió không đủ mạnh, nhưng nó có thể phân tâm Angela nên cần phải ngăn đòn đó lại ngay tức khắc.Tôi cố gắng giải thoát bản thân khỏi vòng tay của mẹ để chặn người đàn ông trước khi hắn có thể kịp tấn công Angela, nhưng trước khi tôi có thể tách mình ra khỏi Mẹ và lấy thanh kiếm gỗ của mình, mọi thứ đã kết thúc.Một tiếng “Vút” xé gió vang lên. Mũi tên do Helen bắn ra có lực đủ mạnh để xuyên qua bộ giáp bằng sắt của tên đó và nhấc hắn ta lên và đẩy hắn bay lùi lại vài mét trước khi găm chặt hắn ta xuống đất.Rút thêm mũi tên khác, Helen nheo mắt. Tôi có thể thoáng thấy mana tụ tập ở mắt phải của cô khi cô ấy nhắm mắt lại. Sau đó là một tiếng “Vút” khác vang lên. Mũi tên được cường hóa bay xé gió, bỏ qua mọi sức cản của không khí và bay đến trước một tên chiến binh khác.Gã này này làm tôi nhớ đến một Durden nhưng nhỏ con hơn, ngoại trừ có nhiều cơ bắp và khuôn mặt nham hiểm hơn nhiều. Hắn ta trợn mắt tập trung và chặn mũi tên với thanh kiếm khổng lồ có cùng chiều cao với hắn. Với một âm thanh khiến tôi nghĩ đến một viên đạn bắn vào kim loại, tên chiến binh đó bị đẩy lùi khoảng một mét nhưng không hề hấn gì vì hắn ta găm cây đại đao của mình xuống đất, và giảm lực va chạm bằng đôi chân của mình. Tuy nhiên, trước khi hắn ta còn có cơ hội làm bất cứ điều gì khác, một mũi tên khác đã bay thẳng vào trán hắn ta, hút hết sự sống khỏi mắt hắn.Trong khi đó, Jasmine thì đang chiến đấu dữ dội với một tên Augmenter sử dụng một cây roi dài. Jasmine gặp bất lợi vì hai con dao găm của cô có tầm tấn công ngắn, cô phải tập trung cao độ để tránh những chuyển động thất thường của cây roi. Kẻ thù dường như hiểu được rằng cô đang gặp khó khăn, nên hắn chêm thêm một vài lời khiêu khích trong khi liếm đôi môi nứt nẻ của hắn. “Ta sẽ đảm bảo chăm sóc tốt cho cô trước khi bọn ta bán cô đi như một nô lệ. Đừng lo lắng, đến khi ta huấn luyện xong, cô sẽ quỳ xuống cầu xin ở lại với ta thôi!” Và tiếp tục liếm lên môi.Tôi rùng mình và siết chặt nắm đấm của mình trong bực bội vì không thể làm được gì. Chống lại một tên chiến binh, tôi có thể có thể chiến thắng đấy, nhưng chống lại pháp sư Augmenter trưởng thành? Tôi không đủ tự tin có thể giành được chiến thắng.Chẳng lẽ tôi phải đứng nhìn trong khi mọi người liều mạng bảo vệ chúng tôi? Tôi không thể làm gì được sao? Tôi chỉ có thể nghiến răng và chịu đựng.Bức tường đất đang đứng vững trãi không có mũi tên nào có thể xuyên qua. Với bàn tay trái hướng về phía bức tường đất, chú ấy vận một luồng mana liên tục vào nó để giữ cho nó không bị sụp đổ. Durden sau đó tạo ra một khe nhỏ ở giữa bức tường để anh ta có thể nhìn thấy cha tôi và các cung thủ đang cố gắng chạy tán loạn để trốn.“Hãy nghe lệnh con hỡi Đất Mẹ. Đâm xuyên qua các kẻ thù của con. Đừng để bất kì ai trong số chúng sống. Gai Đất!”Gần như ngay lập tức, một tá gai đâm lên từ mặt đất, nhắm vào cung thủ. Trong khi một số tên xoay sở để tránh các gai đất, nhiều tên bị găm xuyên người, tiếng hét của chúng chỉ kéo dài trong tích tắc trước khi từ bỏ nhân gian.Durden có vẻ khá kiệt sức sau khi thi triển câu thần chú đó; tôi có thể thấy một vài giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên khuôn mặt chú.Mẹ đưa tôi ôm tôi chặt hơn. Không có ai từ phía chúng tôi bị thương sau khi Helen buộc lại vết thương trên bắp chân. May mắn thay, mũi tên đó không ghim sâu nhờ cường hòa cơ thể. Khi cô băng bó vết thương lại, máu đã ngừng chảy. Nhưng trong suốt khoảng thời gian này, mẹ tôi có vẻ mặt hốt hoảng liên tục, khuôn mặt tái nhợt vì lo lắng, đầu mẹ luôn ngó dọc xuôi, cố gắng để ý bất cứ điều gì có thể gây hại cho chúng tôi.Mặc dù ban đầu tôi có chút bối rối, nhưng rồi tôi cũng lờ đi. Xét về mặt tinh thần, vì bà không còn làm một thám hiểm gia đã quá lâu rồi, không như cha tôi, có lẽ bà không quen với những tình huống như thế này và chỉ đang lo lắng cho chúng tôi.Trận chiến đang đến dần đến đỉnh điểm. Nhóm cướp đã không hề nghĩ rằng mọi thành viên trong nhóm của chúng tôi đều là pháp sư hàng xịn. Tất cả các chiến binh cận chiến đã chết hết, những tên duy nhất còn sống là bốn pháp sư và một vài cung thủ rải rác trên đường chạy trốn.Jasmine vẫn gặp rắc rối với tên sử dụng roi bệnh hoạn đó, nhưng hắn ta gần như không còn kiêu ngạo nữa, người đầy các vết cắt và bầm tím trên cơ thể, máu tuôn ra.Rút thêm mũi tên khác, Helen nheo mắt. Tôi có thể thoáng thấy mana tụ tập ở mắt phải của cô khi cô ấy nhắm mắt lại. Sau đó là một tiếng “Vút” khác vang lên. Mũi tên được cường hóa bay xé gió, bỏ qua mọi sức cản của không khí và bay đến trước một tên chiến binh khác.Gã này này làm tôi nhớ đến một Durden nhưng nhỏ con hơn, ngoại trừ có nhiều cơ bắp và khuôn mặt nham hiểm hơn nhiều. Hắn ta trợn mắt tập trung và chặn mũi tên với thanh kiếm khổng lồ có cùng chiều cao với hắn. Với một âm thanh khiến tôi nghĩ đến một viên đạn bắn vào kim loại, tên chiến binh đó bị đẩy lùi khoảng một mét nhưng không hề hấn gì vì hắn ta găm cây đại đao của mình xuống đất, và giảm lực va chạm bằng đôi chân của mình. Tuy nhiên, trước khi hắn ta còn có cơ hội làm bất cứ điều gì khác, một mũi tên khác đã bay thẳng vào trán hắn ta, hút hết sự sống khỏi mắt hắn.Trong khi đó, Jasmine thì đang chiến đấu dữ dội với một tên Augmenter sử dụng một cây roi dài. Jasmine gặp bất lợi vì hai con dao găm của cô có tầm tấn công ngắn, cô phải tập trung cao độ để tránh những chuyển động thất thường của cây roi. Kẻ thù dường như hiểu được rằng cô đang gặp khó khăn, nên hắn chêm thêm một vài lời khiêu khích trong khi liếm đôi môi nứt nẻ của hắn. “Ta sẽ đảm bảo chăm sóc tốt cho cô trước khi bọn ta bán cô đi như một nô lệ. Đừng lo lắng, đến khi ta huấn luyện xong, cô sẽ quỳ xuống cầu xin ở lại với ta thôi!” Và tiếp tục liếm lên môi.Tôi rùng mình và siết chặt nắm đấm của mình trong bực bội vì không thể làm được gì. Chống lại một tên hiến binh, tôi có thể có thể chiến thắng đấy, nhưng chống lại pháp sư Augmenter trưởng thành? Tôi không đủ tự tin có thể giành được chiến thắng.Chẳng lẽ tôi phải đứng nhìn trong khi mọi người liều mạng bảo vệ chúng tôi? Tôi không thể làm gì được sao? Tôi chỉ có thể nghiến răng và chịu đựng.Bức tường đất đang đứng vững trãi không có mũi tên nào có thể xuyên qua. Với bàn tay trái hướng về phía bức tường đất, chú ấy vận một luồng mana liên tục vào nó để giữ cho nó không bị sụp đổ. Durden sau đó tạo ra một khe nhỏ ở giữa bức tường để anh ta có thể nhìn thấy cha tôi và các cung thủ đang cố gắng chạy tán loạn để trốn.“Hãy nghe lệnh con hỡi Đất Mẹ. Đâm xuyên qua các kẻ thù của con. Đừng để bất kì ai trong số chúng sống. Gai Đất!”Gần như ngay lập tức, một tá gai đâm lên từ mặt đất, nhắm vào cung thủ. Trong khi một số tên xoay sở để tránh các gai đất, nhiều tên bị găm xuyên người, tiếng hét của chúng chỉ kéo dài trong tích tắc trước khi từ bỏ nhân gian.Durden có vẻ khá kiệt sức sau khi thi triển câu thần chú đó; tôi có thể thấy một vài giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên khuôn mặt chú.Mẹ đưa tôi ôm tôi chặt hơn. Không có ai từ phía chúng tôi bị thương sau khi