Vào hạ không khí bắt đầu ẩm ướt Hàn Như thời gian này coi như suôn sẻ chừ việc Lương Hải thường xuyên làm phiền cô.
“Hàn Như quay song rồi tôi mời em một bữa được không.
”
Đạo diễn Tôn hồi hộp chờ câu trả lời của Hàn Như.
“Được đạo diễn Tôn bữa này để tôi mời xem như cảm ơn anh thời gian qua.
”
Địa điểm Hàn Như chọn là một nhà Hàng đồ chay khá nổi tiếng, Cô nghe nhân viên hậu trường nói đạo diễn Tô ăn chay trường từ nhỏ.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện chỗ ngồi Hàn Như chọn sát cửa kính đứng bên ngoài có thể nhìn vào.
Lương Hải khó chịu nhìu mày người phụ nữ này đi đâu cũng có thể thu hút ong bướm là sao.
“Trương Hàn gọi điện cho cô ấy nói tôi phát sốt rồi.
”
Trương Hàn bất đắc dĩ nhìn phía sau kính chiếu hậu, lại nữa rồi vì sao cậu lại phải cùng đại ca làm loạn nữa rồi.
“Đại ca, anh đang khỏe ở đâu mà sốt chứ.
”
“Trương Hàn vợ cậu đã nghe đến mối tình khiến cậu quyên sinh chưa, hay để tôi gọi điện kể cho cô ấy nghe một chút.
”
“Đại ca em sai rồi.
” Trương Hàn đầu hàng cô vợ nhỏ nhà anh ghen khủng khiếp nếu để cô biết mấy tháng tới anh khó có thể bình yên.
Trương Hàn gọi điện cho Hàn Như lúc đầu cô không nghe máy không khí trong xe càng ngày càng giảm xuống người đằng sau bây giờ có thể nói mặt đã đen tới cực điểm, may mắn lần thứ hai gọi Hàn Như cuối cùng cũng trả lời.
“Alo.
”
“Chị Như, Đại ca phát sốt rồi.
”
“Sao lại phát sốt không phải buổi sáng vẫn bình thường à.
”
“Buổi chiều tự nhiên phát sốt, bây giờ lại không chịu uống thuốc.
”
Hàn Như lo lắng cụp máy xin lỗi đạo diễn Tô nói nhà có việc xin phép đi trước.
Lương Hải thấy Hàn Như đi ra thì bảo Trương Hàn lái xe về nhà với tốc độ nhanh nhất, hoàn hảo anh về được nửa tiếng thì Hàn Như mới về đến nhà.
“Sao rồi Lương Hải đâu.
”
Trương Hàn bối rối chỉ lên phòng Hàn Như đi vào thấy Lương Hải cả người nhợt nhạt.
“Lương Hải anh uống thuốc chưa.
”
Lương Hải ngẩng đầu làm bộ suy yếu mệt mỏi trả lời.
“Anh không uống em đi quay đến giờ này chưa về anh làm gì có tâm trạng mà uống chứ.
”
Hàn Như lắc đầu đứng dậy đi lấy thuốc hạ sốt đưa cho Lương Hải nhìn anh uống thuốc song cô mới nhẹ thở ra.
“Lương Hải tôi kể cho anh nghe một câu chuyện nhé.
”
Lương Hải ngước mắt khó hiểu nhìn Hàn Như, những vẫn gật đầu.
Đỡ anh nằm xuống Hàn Như mới nhẹ nhàng nói.
“ Có một cô gái từ nhỏ đã cô độc sống trong thế giới của mình đến một ngày nọ có một người con trai xuất hiện trong cuộc sống của cô ấy, quan tâm dỗ dành cho làm cô ấy nhầm tưởng chàng trai đó là cả thế giới của mình.
”
Nghỉ một lát Hàn Như lại lên tiếng.
“Rồi đến một ngày cô gái như bị ném xuống địa ngục, đau đớn khổ tâm khi biết bên cạnh chàng trai đã có người muốn che chở, cuộc đời vốn là không công bằng cô ấy mang thai lúc đầu cô ấy rất sợ sau đó lại chờ mong từng ngày đứa bé được sinh ra.
”
“Nhưng vì cô ấy hàng ngày phải làm việc vất vả lên đứa bé không thể sinh ra, lúc ấy thậm chí cô ấy đã muốn đi theo đứa bé, sau đó cô ấy gặp lại người đàn ông mà cô vừa yêu vừa hận cô lại một lần nữa ở bên anh ta bọn họ có thêm một đứa bé nhưng là cô và anh ta không thuộc về nhau ở bên nhau không được chúc phúc cho lên đứa bé không thể sinh ra.
”
Hàn Như kể đến đây đau đớn bỗng ùa về vết thương đóng vẩy một lần nữa lại nhỏ máu.
“Cô ấy ở bên người mình yêu nhưng lại phải một mình cô đơn trải qua cảm giác sinh ly tử biệt, anh biết không lúc ấy cô gái chợt nhận ra vốn dĩ đối với cô tràng chai là cả bầu trời nhưng đối với chàng trai cô chỉ là cơn gió thoảng qua, anh vốn dĩ không trân trọng cô.
”
Lương Hải nghe Hàn Như nói cánh tay ở dưới chăn lặng lẽ nắm chặt, trái tim như bị ai bóp không thể thở được thì ra anh đã từng khốn nạn đến vậy, cô đã từng đau đớn cô đơn đến thế.
“Anh biết không con gái thật sự rất yếu đuối đôi khi là ngu xuẩn nhất là cô gái đó, lần thứ ba gặp lại cô ấy và chàng trai kết hôn nhưng vốn tính yêu không có sự chúc phúc thì sẽ chẳng có kết quả, cô ấy và chàng trai ly hôn.
”
Hàn Như thấy Lương Hải nhắm mắt không