Bao Nuôi Idol

Chương 9


trước sau


 
Chương 9: Nông cạn
 
Biên Nhan gọi vị quản gia già phụ trách trông nom căn nhà mở cửa từ bên trong ra cho cô, dọc theo đường đi Biên Nhan nói sơ qua với ông thân phận của Đàm Dận, nhờ ông chuẩn bị giúp một căn phòng tốt, tốt nhất là nên tràn trề ánh mặt trời, vừa mở cửa sổ ra có thể ngửi thấy được hương hoa thoang thoảng từ vườn tường vi, như vậy, khi ở đó bảo bối của cô mới có thể có tâm trạng thoải mái được.
 

Tâm trạng thoải mái mới có thể nói nhiều với cô chứ sao.
 
Đôi mắt vẩn đục của quản gia nhìn chằm chằm vào Đàm Dận mấy giây, nhìn đến khi da đầu anh tê dại mới từ từ gật đầu: “Được rồi Tiểu Nhan, trước hết chú cho người vào quét dọn sạch sẽ, chuẩn bị sẵn những thứ cần thiết, hai đứa tạm uống trà và ăn điểm tâm ở vườn hoa đi.”
 
“Cảm ơn chú Hồ.”
 
Biên Nhan rất cung kính dõi mắt nhìn vị quản gia già rời đi.
 
“Đây là gì?” Đàm Dận chỉ vào một bức tượng chó Labrador ngay chính giữa vườn hoa, trông có vẻ đã có lâu lắm rồi, trên bức tượng còn giữ rất nhiều dấu vết của gió táp mưa sa.
 
Biên Nhan đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve, hơi hoài niệm nói: “Đây là chú chó mà em nuôi lúc mười hai tuổi, đáng tiếc sau đó nó chạy mất. Ba thấy em quá đau buồn nên mới cho người xây nên bức tượng này, ông nói nó chỉ đổi một hình dạng khác để ở bên em.”
 
Cô chỉ vào một con mắt phải đã bị hư hại của chú chó: “Đây là do Tiết Ngôn cầm tảng đá đập bể, em tức giận đến mức nửa tháng không thèm quan tâm tới anh ấy.”

 
Sau đó cô mới biết nguyên nhân, khoảng thời gian đó trong trường học đồn đãi Tiết Ngôn là chồng nuôi từ bé của cô. Họ nói đừng thấy ở trường anh qua lại với đám cậu ấm nhà có tiền nhưng thật ra anh chỉ là đầy tớ rửa chân của cô ở nhà họ Biên.

 
Vì thế anh mới tức giận như vậy.
 
Thế nên từ đó về sau anh không nói chuyện với cô ở trường nữa.
 
Cô tốn rất nhiều công sức mới điều tra ra được ngọn nguồn của lời đồn, sau đó cầm hộp bút chì lên chịu mạo hiểm bị ghi lỗi mà hung hăng đi đánh cho tên mắt kiếng kia một trận. Tên mắt kiếng kia túm lấy quần sịp khóc bù lu bù loa thanh minh cho Tiết Ngôn trên chương trình phát thanh ở khuôn viên trường.
 
Sau đó Tiết Ngôn hùng hổ vọt vào lớp kéo cô ra ngoài. Tiết Ngôn - người luôn xem cô như người qua đường trong trường - hiếm khi cao giọng như lúc ấy. Biên Nhan cố gắng đè nén sự đắc ý trong lòng, vẻ mặt nghiêm túc đợi anh nói cảm ơn mình.
 
Gương mắt tuấn tú của Tiết Ngôn xanh mét, anh hạ giọng hỏi: “Em kéo quần lót của người ta làm gì?”
 
“??”
 
“Em là nữ lưu manh sao?”
 
“Em không có.”
 
“Vậy quần của tên mắt kiếng kia bị hỏng thế nào?”
 
“??” Biên Nhan hoang mang: “Liên quan gì đến em? Sao em biết được? Tên mắt kiếng đó lại tung tin đồn bậy bạ nữa hả?”
 
Hèn gì hôm nay ngay cả chủ nhiệm lớp cũng nhìn cô với ánh mắt là lạ...
 
Tiết Ngôn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô một lát rồi xoay người bước nhanh đi.
 
Buổi chiều, cô bỗng nghe nói Tiết Ngôn vốn luôn lịch sự, không nói tục, không gây chuyện đã đánh tên mắt kiếng lớp 7 (2) một trận, anh còn xé nát chiếc quần lót hàng hiệu mà cậu ta mới nhận rồi đội lên đầu cậu ta.
 
Mắt kiếng khóc nghẹn, từ đó về sau nhìn thấy hai người bọn họ thì cậu ta luôn đi đường vòng.
 
Thật ra cô cũng nghĩ Tiết Ngôn là con rể tương lai mà ba cô khổ tâm bồi dưỡng, thế nhưng anh không muốn cô cũng không còn cách nào.
 
Đàm Dận: “Tiết Ngôn?”
 

Đây là anh lần thứ hai nghe được cái tên này.
 
“Tiết Ngôn là con nuôi của ba em.” Biên Nhan nói: “Anh ấy siêu đẹp trai nhưng tính cách không tốt mấy.”
 
Tính cách không tốt nên mới ít bạn như thế.
 
Thậm chí cả bạn gái cũng không có.
 
Vừa nói thế, đột nhiên cô nhận ra đấy lại là chuyện tốt.
 
Đàm Dận nhíu mày: “Xem ra em chỉ thích trai đẹp.”
 
“Đúng

đó.”
 
“Nông cạn.”
 
“Hì hì.”
 
Một lát sau, quản gia sai người tới dẫn hai người lên lầu thăm phòng, chủ yếu là đưa Đàm Dận đi xem phòng, dù sao Biên Nhan đã quen thuộc căn phòng này đến mức không thể quen thuộc hơn. Cô mới vừa bước lên cầu thang, chuông điện thoại di động chợt vang lên, cô nhìn tên hiển thị cuộc gọi đến thì hơi kinh ngạc bắt máy: “Em trai Tráng Tráng?”
 
Lý Trang âm dương quái khí(*) trả lời: “Đồ ngốc, đừng gọi em như vậy.”
 
(*) âm dương quái khí: Tính tình cổ quái, làm cho người ta không biết đâu mà đoán định.
 
“Em mà cũng gọi điện cho chị sao? Ngày hôm qua lúc tụ tập, chị chào em, em còn không thèm để ý chị nữa mà.”
 
“Em không muốn gặp chị.”
 
“Tại sao? Đã lâu không gặp rồi, chị rất nhớ em đấy.”
 
“Mắc ói quá bà.”
 
“Tại sao em không chịu lễ phép với chị vậy?” Biên Nhan tức giận nói: “Em quên lúc em còn bé chị từng ẵm em sao?”
 
“Cút.” Lý Trang phiền não nói: “Không phải chị mong muốn lăng xê anh bạn trai nhỏ của chị sao? Vừa khéo bên em có một cái quảng cáo về sữa rửa mặt dành cho nam, hôm qua em thấy da anh ta không tệ lắm, khí chất cũng thanh thoát, chị có thể bảo anh ấy tới chỗ em casting.” Chưa đợi cô hưng phấn, Lý Trang lại nhanh chóng nhắc nhở: “Tuy nhiên chị đừng có mà tới cùng, em không muốn cho người khác biết anh ấy có người đứng sau đâu.”
 

Lý Trang là một đạo diễn mới vừa tốt nghiệp, bình thường chỉ quay MV ca khúc cho một vài ngôi sao tuyến ba (*) và mấy bộ điện ảnh gì đó có vốn đầu tư thấp.
 
(*) ngôi sao tuyến ba: Người nổi tiếng nhóm thứ ba, dùng để chỉ những ngôi sao không quá nổi tiếng (như ảnh đế, ảnh hậu) nhưng vẫn có một lượng fan và độ ảnh hưởng nhất định.
 
“Em tốt quá, Tráng Tráng à.” Biên Nhan cảm động gạt nước mắt: “Chị trách lầm em rồi.”
 
“Đã nói bao nhiêu lần là đừng gọi em là Tráng Tráng rồi mà.”
 
Chờ Đàm Dận từ trên lầu xuống, Biên Nhan lập tức tìm anh thương lượng chuyện này, tiếng tăm và độ nổi của loại sữa rửa mặt kia không tệ, anh không do dự quá lâu rồi đồng ý ngay.
 
Bởi vì thời gian khá căng, Đàm Dận chưa kịp ăn cơm trưa đã vội vã ngồi lên xe của quản lý chạy tới địa điểm casting.
 
Biên Nhan lưu luyến nhắn WeChat cho anh: Bảo bối, đừng căng thẳng quá, mặt mộc của anh nhất định đẹp trai nhất!
 
Đàm Dận rất nhanh đáp lại cô bằng một icon mặt cười: Hóa trang thì không đẹp trai hả?
 
Biên Nhan: Hóa trang à, em còn chưa từng thấy đó bảo bối.
 
Đàm Dận: Suýt nữa đã quên chúng ta mới quen nhau hai ngày.
 
Nè nè, ý này là nói ở cùng cô rất vui vẻ và hợp ý sao.
 
Trong lòng Biên Nhan ngọt ngào.
 
Hai ngày cuối tuần không phải đi làm, Biên Nhan ngồi trước máy tính, mở file văn bản thử phác ra một cốt truyện mới.
 
Nguyên nhân biên kịch sáng tác kịch bản có hai loại, một là được ủy thác sáng tác, nhà sản xuất hoặc đạo diễn tìm biên kịch đưa một chủ đề hoặc điểm quan trọng. Còn loại kia là biên kịch tự nghĩ rồi viết, viết xong dàn ý cốt truyện hoặc kịch bản thì tìm công ty điện ảnh bán ra.
 
Biên Nhan có khuynh hướng theo loại sau, điều này dẫn đến cô đã tích lũy một lượng bản thảo kha khá nhưng lại không ai hỏi han.
 



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện