“Alo! Luân à, chỗ bác gái thế nào rồi? Tao vừa đến quán mì, mới biết chuyện đã xảy ra.
Tao nghĩ chuyện không có đơn giản, cho nên muốn hỏi rõ nơi mày...!Luân! Có chuyện thì không được giấu anh em đâu ha.”
Cố Thừa Luân thở dài, ở trước mặt Doãn Ân Hi anh có thể tỏ ra kiên cường, nhưng anh biết vấn đề của mình hiện tại khó khăn ra sao.
Nghe Thượng Thần Hi hỏi đến như vậy cũng không thể không buộc miệng trải lòng.
“Em gái tao ở bên Bắc Kinh gặp chút chuyện, nợ người ta 3 triệu...!Trước đó họ bắt mẹ tao uy hiếp, cho nên mới bị họ đả thương thành ra như thế.”
“Vậy chắc chắn không phải thứ đàng hoàng rồi.
Vậy mày tính sao?”
“Hy Hiền là em gái của tao, dù thế nào tao cũng nghĩ cách gom tiền cứu em ấy ra.”
“Mày vẫn còn 1 phần 3 cổ phần ở Dật Vĩ, hay để tao giải quyết chuyện này cho mày ha.”
Cố Thừa Luân nhíu mày ngẫm nghĩ, không thể không lo lắng: “Tao biết cổ phiếu của mày đã lấy ra đầu tư ở bên ngoài, nhất thời không xoay sở được.
Chuyện rút cổ phần của tao ảnh hưởng công ty...!nếu thấy miễn cưỡng thì đừng nha.
Dù sao đây cũng là chuyện riêng tư của tao, tao không muốn phiền hà mọi người.”
“Mày đâu có được ăn nói như thế chứ.
Để tao tính toán lại sổ sách...!Hãy ngủ sớm đi, đừng lo lắng quá, tiền thôi mà.”
“Tép Nhỏ! Cảm ơn nhiều.”
Cố Thừa Luân cúp máy, xoa nhẹ huyệt thái dương, có chút phiền muộn.
Sáng sớm, tại bãi cỏ sân golf Lôi Kình cao hứng vung gậy dứt khoát, mấy lần đều rơi trúng điểm.
Vẻ mặt đắc chí.
Xa xa Thượng Thần Hi đi tới, chưa mở lời chào đã nghe Lôi Kình hỏi tới: “Dạo này túng tiền lắm sao?”
“Không phải...!Sao tự nhiên ông lại hỏi vậy?”
“Giám đốc phòng Tài chính có nói lại, cậu muốn bán hết cổ phiếu có trong tay.
Sắp tới phát hành cổ tức rồi, tại sao nóng lòng không cố chờ thêm?”
Thượng Thần Hi thành thật trả lời: “Dạ không...!Bạn thân tôi đang cần tiền xoay sở thôi.”
“Cái người bạn làm ở Sở Quy Hoạch đó hả?” Lôi Kình nhướng nhẹ mi mắt.
“Người nhà nó có chuyện, con số cần không nhỏ.”
Lôi Kình tiếp tục vung gậy, thần thái hiên ngang.
Là trái banh cuối.
Sau đó ông ném nhẹ gậy đánh golf về tay Simon, kết thúc cuộc chơi.
“Chả trách lần trước bảo cậu mời nó ra ăn bữa cơm cứ nói không được rảnh.”
Lôi Kình quay về chỗ xe điện chạy trên sân cỏ, tay đón lấy chai nước mà Simon đưa tới uống lấy một ngụm.
“Thật ra thì...!con người của cậu ấy không có thích xã giao lắm.”
Lôi Kình điềm tĩnh nói: “Muốn mượn tiền cho nó không phải là vấn đề đâu.
Vấn đề nằm ở chỗ vì sao thằng bạn của cậu lại không muốn lấy một số tiền không cần trả lãi, thậm chí là trả vốn.
Đi học theo lão Hiếu nói nguyên tắc, đúng là điên mà.”
Lôi Kình và Thượng Thần Hi đồng thời ngồi vào xe điện để Simon lái đi.
Tâm tình so với cảnh sắc xanh rờn nên thơ hoàn toàn đối lập.
“Nếu nó thật sự cần tiền thì dễ thôi.
Nó tốt thì tôi cũng tốt, sao lại không đồng ý?” Lôi Kình vỗ vào ngực Thượng Thần Hi hai cái, chắc nịch nói: “Ván cờ này xem biểu hiện của cậu.”
Bên này, Cố Thừa Luân vừa ngồi vào văn phòng liền nóng lòng gọi cho Uông Thành, khẩn trương hỏi tới: “Tính toán ra sao rồi?”
“Ngoại tệ và tiền tiết kiệm định kì của mày nếu rút ra hết thì đâu phải là con số lớn gì.”
“Bên bảo hiểm tao còn tiền tích góp đó mà.”
“Mày mua loại nhỏ như thế, lãi tức đâu có được bao nhiêu.”
“Nếu tao vay tiền tín dụng thì thấp nhất được bao nhiêu?”
Vẫn là thái độ quyết liệt phản đối đó của Uông Thành, anh trả lời: “Bây giờ lãi nhân lên cao lắm, không được đâu.
Mày làm công chức đó mà, lương hướng cố định, liều lĩnh không khéo sợ ôm nợ cả đời...!Luân à! Tép Nhỏ bảo là sẽ tính toán sổ sách cho mày mà, cứ để cho nó lo liệu đi.
Mày giúp nó nhiều việc như vậy đây là lúc để nó báo ân đấy.”
Cố Thừa Luân ngược lại không cho là như vậy, anh thành thật nói: “Nếu có thể tự giải quyết, tao không muốn phiền người ta.”
Bên kia Uông Thành bực dọc bắt bẻ: “Cái gì mà ‘người ta’ chứ? Ở Dật Vĩ tao và mày đều có phần mà.
Bất quá thì rút của tao và mày thôi.
Ây! Tao phải kết toán, đang rất bận.
Nghỉ trưa sẽ gọi cho mày.”
Cố Thừa Luân cúp máy, ôm trán phiền não.
Tài sản của anh hiện tại còn chưa tới 1 triệu.
Đi đâu gom được 3 triệu đây chứ?
Cố Thừa Luân lại nhìn đến cốc sứ trên bàn, hoa mặt trời mỉm cười như đang động viên anh.
Nụ cười của Ân