Có thể nói, 7 ngày này Văn Tinh Trạch trải qua nước sôi lửa bỏng.
Muốn đóng kịch, muốn ứng phó truyền thông thường xuyên đến cắm chốt, muốn nghiền ngẫm kịch bản, còn muốn ở chung hòa thuận với phụ huynh Huyết tộc ăn dấm bất cứ lúc nào không hay.
Quả như Lam nói, mỗi ngày Hộp linh hồn sẽ gửi một linh thể thân vương qua đây.
Sau Lam là Lilith và các thân vương khác, mỗi ngày 3 tiếng...!
Mặc dù tính cách mọi người đều không hề giống nhau, tỷ như Oss táo bạo, Solon và Lilith trầm ổn bình tĩnh, Isabel ôn nhu thận trọng, nhưng điểm chung duy nhất giữa bọn họ là rất thích ăn dấm.
Tuy nhiên, Văn Tinh Trạch không ghét cảm giác này
Bởi vì trước đó, cậu và phụ huynh Long tộc chỉ có thể tâm sự với nhau trên wechat sau 7h tối.
Dù biết rằng có rất nhiều quốc dân đang âm thầm đồng hành với mình, nhưng thực ra cậu chỉ sống một mình và Văn Tinh Trạch đã quen với việc đó.
Phụ huynh Huyết tộc đến mang tới sự thay đổi, họ dường như đã nhận ra điều gì đó.
Cho dù Văn Tinh Trạch chưa bao giờ đem sự cô độc nói ra.
Ngày mai địa điểm quay phim sẽ thay đổi, Hứa Thiến Thiến và Chúc Bác đã đi trước, Văn Tinh Trạch bởi vì vẫn còn có nhiệm vụ quay phim nên hôm nay chạng vạng 6h tối mới khởi hành vào núi.
Sau khi xong việc, Văn Tinh Trạch đến cửa hàng hoa chọn một bó hoa tươi rồi mới về phòng.
Quả nhiên rương hành lý đã được thu dọn xong, cẩn thận tỉ mỉ sắp xếp kem chống nắng, bình giữ nhiệt, kem chống côn trùng và kem chống nắng vào một túi nhỏ.
Oss làm ổ trên ghế salon, ôm tạp chí hoạt hình Văn Tinh Trạch mua cho, một đầu tóc mao đỏ được buộc chặt bằng vòng da, nghiêm mặt thối nói: "Rương hành lý không phải thần thu thập."
Văn Tinh Trạch: "..."
Trong bảy ngày qua, bắt đầu từ Lam, mỗi cái thân vương đến đều sẽ hỏi Vương thích ai hơn.
Tất nhiên Văn Tinh Trạch không thể trả lời là ta thích ngươi hơn, cậu chỉ có thể nói đều thích..
Như Solon Isabel thì không sao, thế nhưng như Lam và Oss tuổi tác tâm lý khá nhỏ, sẽ rất khó dụ.
May sao Văn Tinh Trạch đã biết nên làm như nào, cậu ngồi xổm xuống bên ba lô nhỏ lật qua lật lại bên trong: "Oss, lúc trước ta có mua một túi kẹo socola nhân rượu, ngươi biết nó ở đâu không?"
"Thần làm sao biết được" Oss hừ lạnh một tiếng "E rằng nó nằm trong túi trong suốt ẩn bên trái balo."
Văn Tinh Trạch liếc mắt nhìn hắn.
Oss đem tạp chí hoạt hình lạch cạch tát lên mặt mình một cái, giấu đầu lòi đuôi mạnh miệng:
"Túi thật sự không phải là thần thu thập, thần chỉ không thể đoán trước —— ngao."
Trong miệng bị nhét vào một viên sô cô la.
Vị rượu mơ, vị Oss thích nhất.
Linh thể tuy rằng không cần ăn cơm, thế nhưng vẫn có thể nếm thử mùi vị.
Văn Tinh Trạch không thích uống rượu, cho nên sô cô la này là mua riêng cho Oss, sau khi kết thúc công việc buổi sáng Văn Tinh Trạch chạy 2 con đường tìm cửa hàng này.
"Lần sau ngươi trở lại, mời ngươi ăn vị khác " Văn Tinh Trạch sờ sờ tóc hắn, tuy rằng tay không chạm được vào linh thể, nhưng vẫn có cảm giác lông tơ bù xù "Đừng tức giận, hửm?"
Sau một khoảng lặng kỳ lạ.
Ban đầu Oss mặt không hề cảm xúc vô cảm, giống như một con robot bị mắc kẹt trong chương trình trung tâm, qua khoảng 5s, vành tai của hắn đỏ lên một chút.
Sau đó Oss bắt đầu lăn lộn trên ghế salon.
Sau đó Oss biến thành dơi nhỏ bay tán loạn trong phòng, đập đầu vào gối.
Cuối cùng Oss tàn bạo mà nhìn chằm chằm Văn Tinh Trạch nói: "Thần còn đang tức giận, thần không có cảm thấy cao hứng!...!Ngày mai Solon đến không được mua sô cô la cho hắn!"
Văn Tinh Trạch: "Được, ta không mua cho hắn."
Oss rốt cục hài lòng.
Lúc này thời hạn 3h của hộp linh hồn đã đến, ầm một tiếng, Oss biến mất ngay tại chỗ.
Văn Tinh Trạch mới chậm rãi nhỏ giọng bù đắp nửa câu sau: "Bởi vì Solon thích kẹo bông."
Một vũ trụ khác, đang dương dương tự đắc khoe khoang với các thân vương khác Oss: "..."
Các thân vương khác: "Ha ha."
Solon: "Ha ha."
- -----------------------------------------
7h rưỡi tối, trên đỉnh núi Tùng Sơn, ánh đèn sáng chiếu trời đêm như ban ngày.
Ngọn núi này chỉ có đoàn phim ( Ngộ Long Dạ), đoàn nghệ thuật đã lên núi sớm trước ba tháng, đã sớm hoàn thành công việc vào tuần trước.
Ở đây muốn quay là nội dung cao trào của ( Ngộ Long Dạ).
Hứa Thiến Thiến với Chúc Bác tối hôm qua đã đến, hiện tại chắc đang quay.
Văn Tinh Trạch còn tưởng rằng sẽ ở trong lều bạt, may mắn trên núi có nhà trọ của dân, tuy rằng điều kiện không sánh được với 4 sao nhưng tổng thể vẫn rất sạch sẽ thoải mái.
Văn Tinh Trạch thả hành lý xuống hơi thu dọn một chút, liền đi đến trường quay.
Còn chưa tới trường quay, Văn Tinh Trạch đã cảm nhận được mức độ nhân khí Trì Yến khủng bố đến mức nào rồi.
Bên ngoài phim trường, có một núi phóng viên cầm thiết bị micro để giải trí, người người nhốn nháo.
Tất cả các nhân viên và diễn viên trong đoàn phim ( Ngộ Long Dạ) đều đã đến và đang háo hức chờ đợi ở bên cạnh.
Có thể nói là hiện trường truy tinh cỡ lớn.
"A Trạch" trợ lý Hứa Thiến Thiến trên cổ mang theo giấy hành nghề, đang đợi cậu ở cửa ra vào "Bên này!"
Văn Tinh Trạch vất vả chen qua bức tường người, sau khi đi vào trường quay, rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Sao lại nhiều người như vậy?" Văn Tinh Trạch không khỏi líu lưỡi.
Chúc Bác thịt tươi đang "hot", Hứa Thiến Thiến độ quốc dân không kém, nhưng lúc bọn họ đến thành phố điện ảnh quay phim cũng không thấy loại rầm rộ kiểu này, chưa kể đây là trên núi hoang nữa.
Chỉ có thể nói, không hổ là Trì Yến.
Trợ lý nhỏ khoát tay: "Ban ngày còn nhiều nữa, đây là một đám người đi ăn cơm còn dư lại...!A, tới rồi."
Trong trường quay, một đám thợ chụp ảnh gánh thiết bị, bên cạnh là các nhân viên khác với máy tính xách tay và hộp cơm.
Cho dù trong biển người tấp nập, Trì Yến cũng là người bắt mắt nhất.
Hình như mới vừa kết thúc một cảnh, mà còn là NG.
Trì Yến ngồi trên ghế đạo diễn, trên sống mũi đeo một cặp kính, thấu kính khúc xạ điểm sáng lạnh lẽo, lạnh lẽo lương bạc không có tình người.
Anh một tay nắm hờ kịch bản, ngồi sau máy quay.
Chúc Bác và Hứa Thiến Thiến đầu rũ rượi như 2 học sinh tiểu học bị phạt đứng đứng trước mặt Trì Yến, nghe Trì Yến giảng diễn.
Ngoài trường quay các nhân viên nỗ lực muốn chen vào trong, muốn xem thử Trì Yến trong truyền thuyết trông như thế nào, mà bên trong trường quay nhân viên công tác lại héo đầu héo não, đoán chừng là đã lãnh hội phong độ giáo viên chủ nhiệm của Trì Yến.
Văn Tinh Trạch: "..."
Vẫn chỉ có thể nói, không hổ là Trì Yến.
Lại qua 2p, Chúc Bác chán nản đi đến khu nghỉ ngơi, lưu lại Hứa Thiến Thiến tiếp tục nghe dạy bảo.
Văn Tinh Trạch đưa cho Chúc Bác một bình nước đá, Chúc Bác ngửa đầu uống nửa bình, sau đó lau mặt: "Hu hu hu."
Văn Tinh Trạch: "Anh?"
"Vào vòng 7 năm, ngày hôm nay mới phát hiện anh không thể diễn được" Chúc Bác mê man nói "Tại sao lại xảy ra chuyện này? Lần đầu gặp được Trì ảnh đế, lần đầu tiên Trì ảnh đế làm đạo diễn lâm thời.
Sự kết hợp của hai điều hạnh phúc vốn nên hạnh phúc nhân đôi nhưng sao lại thành ra thế này...!"
Hai chiều cũ*
* 老二次元了:điều này chủ yếu là do trong nhiều anime, câu đầu tiên nữ chính hoặc nhân vật phụ là nữ khi họ nhìn thấy vai chính luôn là "Này.....".
Nên họ biết đó là chiều không gian thứ hai cũ ngay khi họ nói.
Văn Tinh Trạch phát hiện Chúc Bác thật sự rất thích chơi còi cũ*, y như Hứa Thiến Thiến phùn tào.
*老梗: Stem là một thuật ngữ nói chuyện chéo, đề cập đến một điểm gây cười.
Còi cũ là một trò đùa xưa đã được N lần sử dụng, hay là một câu nói hay mà mọi người đã từng nghe qua, và những người khác đều đã biết.
Ngôn ngữ Internet là một dạng ngôn ngữ mới khác với các phương tiện báo in truyền thống với sự phát triển của Internet.
Nó đã được đa số cư dân mạng yêu thích ngay khi ra đời với hình thức súc tích, sinh động và phát triển nhanh chóng.
Ngôn ngữ mạng bao gồm bính âm hoặc viết tắt của các chữ cái tiếng Anh, các con số có nghĩa nhất định và các hình ảnh động, hình ảnh sinh động trên mạng.
Ban đầu, đây chủ yếu là một phương pháp được cư dân mạng áp dụng để nâng cao hiệu quả trò chuyện trực tuyến hoặc một nhu cầu cụ thể để hình thành một ngôn ngữ cụ thể.
Từ vựng mới xuất hiện trên Internet chủ yếu phụ thuộc vào sức sống của chính nó.(Theo Baidu dịch)
Văn Tinh Trạch: "Chuyện gì xảy ra?"
Chúc Bác thở dài một tiếng: "Là như thế này."
( Ngộ Long Dạ) không tập trung khắc hoạ ái tình, nhưng nam nữ chính vẫn có tuyến tình cảm.
Ai xem nguyên tác đều sẽ biết, tuyến tình cảm rất tuyệt diệu.
Bản thân nguyên tác giả cũng rất am hiểu khắc hoạ loại tình cảm nhẵn nhụi mà bình tĩnh kia, như tiên quân và Hành Chi, như nam nữ chính.
Lúc nãy quay, chính là bước chuyển ngoặt tình cảm của nam nữ chính, nữ chính thầm mến nam chính nhiều năm, chú ý giấu kín không để lộ ra, tĩnh thủy lưu thâm.
Mà trước đây Hứa Thiến Thiến diễn quá nhiều phim thần tượng, cô biết cách biểu đạt yêu thương nồng nhiệt, lại không am hiểu tình cảm mịt mờ.
Nếu là đạo diễn Trịnh có thể đã cho qua phần này, nhưng cố tình Trì Yến là người nghiêm khắc nhất trong tất cả đạo diễn.
Văn Tinh Trạch kỳ thực cũng có chút giật mình, bởi vì tất cả các bộ điện ảnh của Trì Yến đều không tập trung vào những cảnh tình cảm, cơ hồ đều là tình cảm gia đình quốc gia thiên hạ này đó.
Không nghĩ tới anh đối với cảnh diễn tình cảm yêu cầu cũng cao như vậy, thật sự rất khó để Văn Tinh Trạch đem Trì Yến gắn với tình yêu.
"Mọi người NG mấy lần?" Văn Tinh Trạch nhìn thân thể phảng phất như bị móc sạch của Chúc Bác, không khỏi nhớ lại nỗi sợ hãi bị Trì Yến Chi Diêm chi phối.
Chúc Bác: "Phá vỡ kỷ lục đỉnh cao của đạo diễn Trịnh, đại khái 19 lần? Nhớ không rõ nữa."
Văn Tinh Trạch: "..."
Hai người biểu tình đau xót ngồi trong khu nghỉ ngơi, không nói gì.
Sau đó không lâu, giảng diễn bên kia tựa hồ đã đến cuối cùng.
Hứa Thiến Thiến thất hồn lạc phách nhìn về khu nghỉ ngơi bên này, Văn Tinh Trạch và Chúc Bác lập tức vẫy tay cổ vũ cô, đôi mắt Hứa Thiến Thiến trở nên thần thái hơn một chút.
Bỗng nhiên.
Trì Yến dường như phát hiện Hứa Thiến Thiến thất thần, dừng một chút, thuận theo tầm mắt cô hướng đến khu nghỉ ngơi.
Chúc Bác với Văn Tinh Trạch dường như rất thân quen, nói chuyện phiếm đều vừa nói vừa cười.
Chúc Bác cấp tốc thu tay về, nhìn về nơi khác hờ hững huýt sáo như không có chuyện gì xảy ra, Văn Tinh Trạch chậm một bước: "..." Đáng ghét!
Văn Tinh Trạch đột nhiên không kịp chuẩn bị đối mắt với Trì Yến.
Đôi mắt Trì Yến rất đen như hắc diệu thạch, thời điểm nghiêm túc khiến người ta không đoán ra được tâm tình của anh.
Anh yên lặng nhìn Văn Tinh Trạch.
Văn Tinh Trạch lúng túng giơ tay, vẫy cũng không được mà thả cũng không xong.
Cuối cùng không thể làm gì khác hơn cậu chậm rì rì duỗi bàn tay còn lại của mình ra đặt nó lại với nhau, làm thành một hình trái tim.
Hứa Thiến Thiến: "..."
Trì Yến: "..."
Trì Yến siết chặt kịch bản trong tay, khóe giấy gấp khúc, nhưng anh nhanh chóng nhận ra, nhanh chóng thả ra.
Thật là đáng yêu, Hứa Thiến Thiến và các nhân viên công tác xung quanh đều bị bạo kích, đưa tay che tim.
Không có ai có thể từ chối trái tim của Văn Tinh Trạch.
Hứa Thiến Thiến liếc nhìn biểu tình thờ ơ không động lòng không gợn sóng chút nào của Trì Yến, vô cùng khiếp sợ phân chia Trì Yến ra phạm vi ngoài Nhân loại.
Trì Yến thu tầm mắt lại, ra hiệu.
"A Trạch, đạo diễn Trì gọi cậu qua." Phó đạo diễn lau mồ hôi chạy tới.
Văn Tinh Trạch đưa ngón tay chỉ mình: "Tôi?"
Phó đạo diễn gật gật đầu.
Giống như bị giáo viên chủ nhiệm bắt khi đang nghịch điện thoại vào buổi tối tự học, rồi gọi đứng lên phát biểu.
Chúc Bác trìu mến lấy khăn tay nhỏ ra tống biệt Văn Tinh Trạch, Văn Tinh Trạch lưu luyến mỗi bước đi.
Trì Yến đang xem đoạn chiếu lại cảnh NG kia, thợ ánh sáng, thợ chụp ảnh và Hứa Thiến Thiến đều ở bên cạnh nghe dạy bảo.
Văn Tinh Trạch không biết mình bị gọi tới làm gì, vì vậy đi theo Hứa Thiến Thiến đứng bên cạnh, xem cảnh chiếu lại.
"...!42s nơi này để ánh sang lệch về phía phải 15 độ." Trì Yến nói, thợ ánh sáng ở bên cạnh đang ghi chép lại.
Nói xong câu này, anh hướng Hứa Thiến Thiến nói: "Cảm xúc vẫn chưa tốt, ánh mắt nên hàm súc hơn."
Trì Yến lời là nói với Hứa Thiến Thiến nhưng ánh mắt lại nhìn Văn Tinh Trạch.
Văn Tinh Trạch: "?"
Hứa Thiến Thiến với Chúc Bác 2 thân thể phảng phất như bị móc sạch như nhau, nói: "Đạo diễn Trì, tôi thật sự không biết ý của ngài Độ là cái gì, không bằng ngài cho tôi một ví dụ? Những đoạn phim kinh điển, để tôi thử tìm hiểu xem."
Trì Yến trầm tư chốc lát, nói: "Được rồi." Anh tháo kính xuống xoa xoa huyệt thái dương, một bên nói với Hứa Thiến Thiến "Nhìn kỹ."
Văn Tinh Trạch: "A? Vậy tôi đi lấy máy tính bảng...!Nào —— "
Trì Yến ngăn cậu lại, gật đầu ra hiệu bảo Văn Tinh Trạch