18 tuổi năm đó, Giang Ngu vì bản thân sửa lại tên, tiền trộm tiết kiệm được còn chưa tới 500 tệ, lấy bao nhiêu đó chạy đi ra ngoài làm công vì mong muốn thoát khỏi ngôi nhà khiến cô ấy hít thở không thông.
Lúc ấy là năm lẻ 5, trong nước vẫn chưa có tàu cao tốc, chỉ có máy bay là phương tiện giao thông cao cấp dành cho kẻ có tiền, đối với một người hai bàn tay trắng như Giang Ngu mà nói, từ một huyện nhỏ ở phương nam đến thành phố lớn ở phía đông chỉ có thể ngồi xe lửa sơn xanh.
Vé ghế ngồi so với vé giường nằm rẻ hơn phân nửa, cô ấy không chút do dự chọn cái đầu tiên, lảo đảo lắc lư hai mươi giờ, nhịn một chút cũng liền đi qua.
Cô ấy giống như một con chim sổ lồng, đối với thế giới tự do bên ngoài tràn ngập mới mẻ cùng tò mò, cho nên mới không cảm thấy một chút vất vả, tuy rằng một người cũng sẽ sợ hãi, nhưng trong lòng lại tràn ngập hi vọng về cuộc sống tự do sinh hoạt trong tương lai.
Chặng đường thật dài xe lửa chỉ dừng lại năm phút, vào trạm ra trạm có rất nhiều người, Giang Ngu gắt gao ôm chặt ba lô của mình đi theo dòng người, vừa đi vừa tìm thùng xe, cũng chính là lúc này cô ấy liếc mắt một cái chú ý tới một nhóm người trong góc.
Hai nam nhân thành niên, một em gái nhỏ.
Em gái bộ dáng năm sáu tuổi, trắng nõn sạch sẽ, nhưng rất gầy, trên đầu buột hai cái sừng dê, mặc một chiếc váy hoa nhỏ mới tinh, từ đầu đến chân trang điểm hoa hòe lộng lẫy.
Mà hai nam nhân bên cạnh em ấy, ánh mắt láo liên, liếc nhìn chung quanh, thoạt nhìn thập phần cảnh giác, bộ dáng lén lút.
Cảnh tượng xung quang vô cùng vội vàng, duy độc chỉ có bọn họ là dáng vẻ không bình thường.
Hai mắt Giang Ngu nhiều nhìn em gái nhỏ, chỉ cảm thấy em ấy phá lệ đáng yêu, sau đó liền thấy nam nhân áo lam đem một cái túi giao cho nam nhân áo đen, sau khi người kia tiếp nhận, vỗ vỗ bả vai em gái nhỏ, không biết nói cái gì, xoay người rời đi.
Cô ấy cũng không nghĩ nhiều, thu hồi tầm mắt, tiếp tục hướng thùng xe mình ngồi đi đến.
Cách thời gian xe lửa rời trạm còn ba phút.
Tìm được thùng xe rồi, Giang Ngu đang muốn đi lên, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng khóc của em gái nhỏ, cô ấy vừa chuyển đầu sang, liền thấy nam nhân áo lam kia túm em gái nhỏ, thần sắc có chút mất tự nhiên.
"Con đứa nhỏ này, sao lại không mua đồ ăn vặt cho liền khóc như vậy? Mau cùng ba ba về nhà!" Hắn một bên răn dạy một bên ngẩng đầu nhìn bốn phía.
Em gái nhỏ khóc lóc ngồi trên mặt đất, "Ô ô ô ông không phải ba ba của tôi....."
Lữ khách chung quanh ra vào trạm sôi nổi ghé mắt, nhưng không có người nào dừng lại, đều nghĩ đây là chuyện nhà của người khác.
Em gái nho nhỏ sức lực không bì kịp với nam nhân thành niên, liền bị lôi kéo túm đi, khóc đến tê tâm liệt phế, đáng thương lại bất lực.
Nháy mắt kia, Giang Ngu không biết như thế nào lại nhớ đến bản thân mình.
Cô ấy năm 6 tuổi cũng giống như thế này bị bà ngoại túm đi.
Bởi vì tuổi nhỏ, không có đủ năng lực phản kháng, chỉ có thể chịu người khống chế, chịu cảm giác áp bách phẫn nộ cùng khuất nhục, nhiều năm qua vẫn luôn lạc ở đáy lòng cô ấy, khắc sâu khó quên, cho nên cô ấy mới khát vọng lớn lên, khát vọng có được sức mạnh.
"Ê----" Đầu óc Giang Ngu nóng lên vọt tới, "Buông em ấy ra!"
Cô ấy cao gần 1 mét 8, so với nam nhân kia còn cao hơn một chút, lại có gương mặt cao lãnh người sống chớ tới gần, thoạt nhìn liền không dễ chọc, khí thế một chút cũng không thua kém.
Nam nhân phòng bị mà lui về sau, trừng mắt nhìn cô ấy: "Cô là ai? Tôi giáo dục con gái tôi thì liên quan cái rắm gì tới cô, bệnh thần kinh!"
"Em ấy không phải con gái ông! Vừa rồi có một người đàn ông mặc đồ đen đem em ấy giao cho ông xong liền chạy mất, tôi đều nhìn thấy!"
"Cô...Tiểu cô nương như cô nói bậy gì đó!"
"Bắt bọn buôn người lại! Lừa bán trẻ nhỏ a!" Giang Ngu nhào qua bắt lấy cánh tay nam nhân, cất giọng lớn tiếng kêu.
Tiếng vang này kinh động đến nhân viên bảo an đang tuần tra phía trước, ba bốn người hướng bên này chạy đến, lữ khách chung quanh cũng thả chậm bước chân lại, nam nhân kia tức khắc hoảng loạn không thôi, một phen đẩy cô ấy ra liền xoay người bỏ chạy, nhanh chóng lẩn vào trong hàng hiên trạm xe, không bao lâu liền biến mất ở trong đám người.
"Ô ô ô...." Em gái nhỏ ngồi ở trên mặt đất khóc.
Giang Ngu vội vàng đem em ấy nâng dậy, móc khăn giấy ra, thay em ấy lau đi nước mắt, ngữ khí ôn hòa hỏi: "Bạn nhỏ, ba ba của em đâu?"
"Không thấy ba ba....." Em ấy thút tha thút thít mà nói.
Mấy nhân viên bảo an chạy tới, dò hỏi tình huống, Giang Ngu một bên trấn an em gái nhỏ một bên giải thích, lúc này cũng không đuổi kịp tên buôn người nữa, nhưng có thể đi tìm ba ba của em gái nhỏ, nhất định vẫn chưa đi xa.
"Bạn nhỏ ngoan, không khóc nga, không có việc gì không có việc gì....." Cô ấy ôm lấy thân thể gầy nhỏ của em gái, nhẹ giọng an ủi.
Cánh tay nhỏ tinh tế thật tự nhiên mà ôm lấy cổ cô ấy, có một cổ mùi sữa độc đáo trên người em gái nhỏ.
Thuần tinh đến làm trái tim người ta an ổn.
Nhóm nhân viên bảo an quyết định đi xem lại camera theo dõi để tìm kiếm người nhà, lúc này, còi xe lửa vang lên tiếng réo thật dài, sắp sửa rời đi, trên sân ra chỉ còn lại vài người, Giang Ngu tựa như từ trong mộng bừng tỉnh lại, buông lỏng tay ra.
"Bạn nhỏ, chị phải lên xe, em đi theo thúc thúc cảnh sát nhé, để bọn họ mang em đi tìm ba ba có được không? Đây, thỏ con này tặng cho em, để nó cùng em chơi."
Cô ấy từ trong túi móc ra một con thỏ tự mình thêu, đặt ở trên lòng bàn tay nho nhỏ của em gái.
Em gái nhỏ hít hít cái mũi, nãi thanh nãi khí nói: "Cảm ơn chị...."
Trước một giây khi cửa thùng xe đóng lại, Giang Ngu kịp thời vọt vào trong, sau đó xe lửa chậm rãi chuyển động.
Cô ấy đứng cạnh cửa sổ, xuyên thấu qua cửa sổ đóng kín nhìn sân ga, thân ảnh nho nhỏ kia cầm trong tay một cục bột trắng đi theo phía sau nhân viên bảo an, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn.
Thẳng đến khi cả hai rốt cuộc không nhìn thấy đối phương nữa.....
Một đường tàu xe mệt nhọc, Giang Ngu cũng không đem chuyện này để ở trong lòng, đến Giang thành mấy ngày, càng hoàn toàn không nhớ đến nữa.
.....
Hồi ức tựa như thủy triều vọt tới, Giang Ngu cầm lấy thỏ trắng nhỏ xuất thần, môi không ngừng run run.
Không nghĩ tới mười mấy năm sau còn có thể gặp lại con thỏ này.
Cô ấy cho rằng bản thân vĩnh viễn đã quên mất.
Con thỏ nho nhỏ, vải trắng trên người hơi hơi ố vàng, lỗ tai có điểm bẩn, phía dưới cổ thêu chỉ đen chữ cái đầu trong họ của cô ấy "J", đại biểu cho cô ấy, bởi vì cô ấy tuổi thỏ.
Chẳng lẽ em gái nhỏ kia chính là-----
Lông mi Giang Ngu run rẩy, khó có thể tin mà nhìn Trình Tô Nhiên.
"Hình như là khi em còn nhỏ được người khác tặng....." Trình Tô Nhiên nhìn chằm chằm con thỏ, không xác định nói.
Giang Ngu truy vấn: "Ai tặng, còn có ấn tượng không?"
Trình Tô Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu: "Không nhớ rõ." Cô chú ý tới biểu tình của Giang Ngu có điểm kỳ quái, giống như đối với con thỏ này rất có hứng thú, "Chị, chị thích sao? Em đây tặng cho chị."
"Vậy em còn nhớ khi còn nhỏ có ngồi qua xe lửa hay không? Đại khái năm sáu tuổi?" Giang Ngu không đáp hỏi lại, đôi tay đột nhiên bắt lấy bả vai cô.
Cho dù chưa nhận được đáp án chuẩn xác, nhưng trong lòng cô ấy cũng có suy đoán, em gái nhỏ mười bốn năm trước trên sân ga tàu hỏa ở quê nhà thiếu chút nữa bị ba ba ruột bán đi, có lẽ chính Trình Tô Nhiên.
Trừ bỏ tuổi tác ra, con thỏ này là minh chứng tốt nhất-----
Giữa các cô, đã từng có một đoạn duyên phận vi diệu như vậy.
Cả hai có tương tự nhân sinh trải qua, ở một thời điểm nào đó qua đi giao hối tương ngộ, bên trong biển người mênh mông, năm tháng như thoi đưa, trời xui đất khiến lại lần nữa gặp lại, nhưng lại không nghĩ rằng cả hai lại phát sinh đoạn quan hệ không muốn người biết này.
Vận mệnh chú định, hết thảy đều như vậy chú định.
Trình Tô Nhiên bị dọa nhảy dựng, rụt bả vai, rũ mắt nghĩ nghĩ, nói: "Trong ấn tượng em từng ngồi qua, hẳn là lúc còn rất nhỏ, nhưng cụ thể là mấy tuổi thì lại không nhớ rõ, hơn nữa trước đó