Cao Hoa: “Đổng Vượng Phát sống sờ sờ bị nước nóng bỏng chết khi đang tắm, còn Vương Xuân Hoa thì nuốt phải dĩa ăn, bị rìa sắc của dĩa đâm thủng yết hầu chết tươi. Đúng là vong hồn chết oan đòi mạng, ông ngoại tao cùng với cao tăng chùa Bạch Mã phải đến siêu độ cho vong hồn, đồng thời còn phải tránh cho vợ chồng Đổng Vượng Phát hoàn hồn vào đầu thất(1) sẽ hóa thành lệ quỷ đuổi giết mày.”
(1) hoàn hồn vào đầu thất: người chết sau 7 ngày sẽ được hoàn hồn về Nhân gian, báo mộng cho người thân biết mình cần gì, dù là thiện linh hay oán linh đều được hoàn hồn.
“Bọn họ còn mang thù hận?” Bùi Hồi tắt di động, thuận tiện biểu lộ sự kinh ngạc của mình.
“Đổng Vượng Phát là loại người cùng hung cực ác, sinh thời chỉ vì mỗi việc Đổng Hưng bị bắt bỏ tù mà phóng hỏa thiêu chết chín mạng người. Mày nghĩ coi bọn họ có dám về trả thù mày không?” Cao Hoa vừa nhận được tin tức đã suốt đêm chạy đến chỗ ông ngoại lục tung cả nhà lên chỉ để tìm kiếm mấy tấm linh phù, chuẩn bị cho Bùi Hồi tị nạn: “Tao kiến nghị mày một là đến chỗ ông ngoại tao ở vài ngày, hai là đến chùa Bạch Mã trú tạm.”
Bùi Hồi nghe xong cũng không định tiếp thu đề nghị của anh, chỉ cần Tạ Tích vẫn còn ở đây, chẳng cần biết là mãnh quỷ hung linh gì hắn cũng không sợ. “Tao có bảo tiêu rồi.” Bảo tiêu ác quỷ, hàng đặc biệt chỉ mình nhà hắn là có.
Vẻ mặt Cao Hoa tràn đầy bất đắc dĩ: “Tao không đùa với mày đâu.”
Anh thở dài, tiện đà nói: “Một nhà Đổng Vượng Phát tội ác chồng chất, qua đầu thất, tất phải xuống địa ngục, nhận hết khổ sở trả nghiệt nợ.”
Bùi Hồi giơ hai tay lên bảo đảm: “Yên tâm đi, tao sẽ không lấy mạng mình ra đùa giỡn đâu.” Bảo đảm xong lập tức đánh lảng sang chuyện khác: “Hạng mục làm đến đâu rồi?”
Cao Hoa: “Không bị trì hoãn, nhưng mà ——” Anh cảm thấy khó xử đồng thời cũng có hơi phẫn nộ: “Nguồn tài chính ban đầu bị ngắt.”
“Sao lại như thế?” Trước khi hạng mục hoàn thành được một nửa thì đã tìm được nguồn tài chính duy trì, hạng mục khai triển đến thời điểm gay cấn nghiễm nhiên lại xuất hiện việc ngừng cung cấp tài chính! Bùi Hồi: “Lâm thời triệt tư(2)?”
(2) Triệt tư: dừng đầu tư.
“Xí nghiệp Vạn Dặm cung cấp nguồn tài chính duy trì đột nhiên quyết định triệt tư, bởi vì trước kia chưa ký kết hiệp ước cho nên dù bọn họ đột nhiên triệt tư chúng ta cũng không có biện pháp nào để truy cứu trách nhiệm. Tuy rằng hạng mục không bị trì hoãn, nhưng giai đoạn trước đã đầu nhập quá nhiều, phỏng chừng không kiên trì được bao lâu.” Cao Hoa tạm dừng một lát, lại nói thêm: “Vạn Dặm nói dừng, tao mới đi tra xét, phát hiện lão tổng của Vạn Dặm và Bùi Thần Lam có chút liên quan. Nói cách khác, có khả năng chúng ta bị tính kế.”
“Bùi Thần Lam? Ả ta không phải luôn tự cho mình thanh cao, một lòng vẽ tranh tuyệt không tham dự vào tranh đấu giữa tao với Bùi Thần Nghiêu sao?”
Bùi Thần Lam từ trước đến giờ luôn chướng mắt hắn, đương nhiên cũng chướng mắt Bùi Thần Nghiêu, đột nhiên nhúng tay muốn hố hắn một trận lại càng cổ quái. Bùi Hồi nhớ lại lời Tạ Tích từng nói, cộng thêm việc khoảng thời gian trước Bùi Thần Lam chuẩn xác không lầm chỉ ra thân phận ác quỷ của Tạ Tích, đủ loại dấu hiệu cho thấy Bùi Thần Lam có hiểu biết một chút vu thuật ngự quỷ.
Bùi Thần Lam muốn giết hắn.
Lại nhiều lần tao ngộ quỷ quái tập kϊƈɦ, khó bảo đảm đây không phải chuyện tốt Bùi Thần Lam âm thầm làm. Địa Phược Linh thang máy bỗng nhiên hung tính quá độ biến thành lệ quỷ, Tạ Tích nhắc tới ‘có người nuôi quỷ’, hồng y lệ quỷ trong quan phòng cũng là một trong những tà thuật dưỡng quỷ.
Bùi Hồi cảm thấy mình hẳn nên chuyển dời mục tiêu hoài nghi từ trêи người hai cha con Bùi Nhược Thanh, Bùi Thần Nghiêu đến Bùi Thần Lam, có lẽ kẻ muốn giết hắn từ đầu tới cuối chỉ có một mình Bùi Thần Lam mà thôi. Mua hung thủ giết người thất bại nên chuyển sang nuôi quỷ. Lần đầu tiên lợi dụng âm khí xúc tiến Địa Phược Linh không có thần trí phát cuồng, lần thứ hai dứt khoát đổi thành hồng y lệ quỷ của quan phòng đã nuôi 5 năm, phí tổn một lần so một lần còn lớn hơn.
Thu mua người nhà Đổng gia lên mạng bôi nhọ hắn hẳn là việc Bùi Thần Nghiêu làm. Nhưng kẻ mua hung thủ giết người nhất định không phải gã, chẳng có thằng nào ngu đến nỗi gióng trống khua chiêng để bản thân ra hấp thụ ánh sáng khi cảnh sát vẫn đang điều tra cả. Nhưng nếu do Bùi Thần Lam làm, thì mục đích của ả ta là gì?
Bùi Hồi gõ bàn: “Hạng mục tiếp tục, tài chính để tao cung cấp cho.”
Cao Hoa sửng sốt một chút: “Cao gia duy trì?”
“Không phải.” Bùi Hồi ho nhẹ hai tiếng, ậm ừ một lúc lâu: “Tao tự có biện pháp.”
Cao Hoa buông tay: “Tùy mày, chỉ cần mày không lấy tiền phi pháp là được.”
Sau khi thông báo xong công việc, Cao Hoa rời đi. Bùi Hồi vùi mặt vào cánh tay, nghĩ nghĩ liền gọi vào điện thoại bàn ở nhà. Tiếng chuông reo ba lần mới có người bắt máy, giọng nói mang theo ý cười trong sáng: “Cục đường nhỏ, nhớ ta sao?”
“Còn lâu!” Bùi Hồi thô thanh thô khí đáp lại: “Tôi hỏi anh chuyện này.”
“Ừ, hỏi đi.”
“Tài khoản của tôi được chuyển vào một khoản tiền không rõ lai lịch, là của anh?”
“Không phải của ta, là của em. Nói đúng ra, là sính lễ.” Tạ Tích tạm dừng một lát, chờ Bùi Hồi tiêu hóa thông tin này. “Vốn định đưa cho em vàng bạc châu báu, nhưng hiện thế khó sử dụng mấy thứ đó, dứt khoát đổi thành tiền mặt cho thoải mái giao dịch. Em yên tâm, không phải lai lịch không rõ ràng.”
Cả người Bùi Hồi không được tự nhiên, thanh âm không tự chủ được nhỏ xuống, mềm mại: “Trâu tộc trưởng từng nói nhà trai mang sính lễ gồm vàng bạc châu báu, xiêm y trang sức, tổng cộng 64 lễ, đã là quy cách cao nhất… Vẫn còn nữa ư?”
“Đó là tiểu lễ đính hôn. Sính lễ cho tân nương tử của ta tất nhiên không thể keo kiệt rồi.”
Tay Bùi Hồi mềm nhũn, đầu óc trống rỗng, một lúc lâu sau mới lẩm bẩm nói: “Thật ra tôi cũng có tiền.”
Tạ Tích: “Cho nên?”
Bùi Hồi rất nghiêm túc nói: “Mẹ và ông nội cho tôi không ít cổ phần công ty, chờ tôi tròn 22 tuổi có thể kế thừa. Ngoại trừ cổ phần của xí nghiệp Bùi Thị, năm đó bà ngoại tôi còn sáng lập trang báo Hoa Tụng, sau này cho mẹ tôi làm của hồi môn mang về nhà chồng, bây giờ đã phát triển thành công ty truyền thông mới có giá trị vài tỷ. Mẹ tôi nói sau này sẽ cho tôi Hoa Tụng làm sính lễ cưới vợ, nhưng đến khi tôi 22 tuổi mới có thể tự do kế thừa.”
Thanh âm ôn nhuận của Tạ Tích mang theo tia lạnh lẽo: “Nương tử muốn cưới vợ?”
“……” Bùi Hồi trầm mặc một lát, đồ ngốc cũng biết câu hỏi này không thể trả lời. “Chờ tôi kế thừa gia nghiệp, là có thể trả lại tiền cho anh rồi.” Trước khi hắn cam tâm tình nguyện tiếp thu Tạ Tích, chuyện tiền tài vẫn phải phân chia rõ ràng mới ổn. “Xã hội học đã chứng minh, tài sản phân bố không đều là nguyên nhân quan trọng trực tiếp dẫn đến hôn nhân tan vỡ.”
Tạ Tích nghẹn một lúc lâu, cuối cùng khụ khụ một tiếng tận lực khắc chế sung sướиɠ đang lan tràn: “Nương tử dụng tâm lương khổ, vi phu đã minh bạch.”
Bùi Hồi: “……” Từ từ, hắn vừa mới nói sai chuyện gì sao? Rõ ràng chỉ muốn phân rõ giới hạn, tại sao lời buột miệng thốt ra lại nghe như đang làm nũng vậy? Hôn nhân tan vỡ là chuyện tốt mà, tại sao hắn lại muốn duy trì cuộc hôn nhân này chớ?!
“Tóm lại,” Bùi Hồi nỗ lực duy trì sự trấn định: “Giờ tôi mượn tạm tiền trong thẻ, sau này sẽ trả lại cho anh. Nếu không còn chuyện gì nữa gì tôi cúp máy đây.” Ngữ khí gấp không chờ nổi, cực kỳ muốn tắt điện thoại.
“Có việc, buổi tối có về nhà ăn cơm không?”
“…… Có về.” Bùi Hồi cảm thấy mình nên lạnh nhạt nhắc nhở Tạ Tích đừng dùng từ ‘nhà’ linh tinh.
“Bốn món mặn một món canh, hai huân hai tố(3) nhé?”
(3) huân và tố: món huân là mấy món không có nước ăn kèm như thịt hun khói,… còn món tố là mấy món có cả nước như thịt kho tàu…
“…… Thêm trà trái cây uống sau bữa nữa.”
“Được.” Tạ Tích dịu dàng đáp lại, không thấy có chút không kiên nhẫn nào. “Trước khi trời tối phải về nhà ngay, đừng dạo chơi bên ngoài quá lâu, cẩn thận đừng để mấy thứ dơ bẩn ám lấy.”
Bùi Hồi: “Tôi biết rồi.”
Mãi đến khi cúp máy rồi Bùi Hồi mới ôm đầu ảo não không thôi. Vốn định phân rõ giới hạn kết quả đối thoại như đôi vợ chồng già ý, nội trợ dò hỏi ông chồng mình tối nay có về nhà không, ông chồng đáp nhớ nấu thêm mấy món thịt. Có khác gì sinh hoạt bình đạm lại hạnh phúc của đôi vợ chồng già không!
Nhưng nam chủ ngoại nữ chủ nội, Bùi Hồi như con chim cút tự an ủi bản thân, tốt xấu gì hắn cũng giống trượng phu, còn Tạ Tích lại giống bà chủ gia đình quản đông quản tây. Cứ nghĩ như thế, đột nhiên liền cảm thấy chuyện gì cũng có thể tiếp thu.
Buổi chiều gặp phải Bùi Thần Nghiêu ở công ty, hiếm thấy tên đó không chạy đến trào phúng khiêu khích, mà quay đầu đi luôn. Bùi Hồi nhướng mày, từ trong miệng đồng nghiệp bà tám mới biết hóa ra là do Bùi Thần Nghiêu tự tiện thay mặt xí nghiệp Bùi Thị ra mặt xin