Sở Vân Kiêu đan hai tay vào nhau, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vị trí vừa chạm vào tay cô, trong đầu hồi tưởng lại xúc cảm vừa rồi.
Không hiểu sao! trong lòng lại có chút không nỡ.
"Tôi cũng không chú ý.
" Sở Vân Kiêu mặt không đổi sắc, nói lời trái với lòng mình.
Hướng Ca thầm cảm khái trong lòng, tại sao có người rõ ràng là trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào nhưng vẫn đẹp trai hút hồn như thế nhỉ?Trước kia cô luôn nghĩ nhan sắc của Sở Hạ Phàm đã là đỉnh của chóp rồi, bây giờ mới nhận ra lúc đó mình chỉ là con ếch ngồi đáy giếng, chưa từng nhìn thấy thế giới rộng lớn bên ngoài.
Nhan sắc cỡ như Sở Vân Kiêu mới được gọi là đỉnh của chóp.
Nếu Sở Vân Kiêu đã không phản đối, vậy Hướng Ca liền lấy điện thoại ra đặt bàn.
Cô tìm thấy một cửa hàng được đánh giá rất cao, hơn nữa còn rất gần bệnh viện.
Sau khi nói với Sở Vân Kiêu, hai người nhất trí quyết định đi bộ qua đó.
Vóc người Sở Vân Kiêu thon dài làm nổi bật bộ âu phục vốn đã đắt giá nay lại càng thêm cao quý, chỉ liếc mắt một cái đã có thể nhận định anh là tầng lớp kiệt xuất trong xã hội thượng lưu.
Hướng Ca mặc áo thun