Tam-tài-đại-phú ngáp ngắn ngáp dài trên đường hồi cung.
Nếu sáng nay Tuyết Y không chọi đá vào người đánh thức, chắc chắn giờ này họ cũng không thể bình minh nổi.
Không khí thực sự có sự thay đổi rõ rệt – là đối với tam đại giai nhân, chứ ba cái đầu gỗ kia tất nhiên chẳng nhớ chút đỉnh về những lời tối qua mê sảng trong men rượu.
Ba bọn hắn là còn đang đổ lỗi cho nhau không biết giữ ý, say xỉn đã đành, quan trọng là bồi thêm ba vị tiểu thư danh giá, nếu có mệnh hệ gì không thể gánh vác.
"Lần sau cấm được say như vậy! Không thì sao có thể bảo vệ ba vị tiểu thư?" Tư Duệ cáu kỉnh.
"Cậu tha đâu bình rượu nặng về còn nói như thể vô tội!?" Bân Bân nhăn nhó.
"Nhưng mà..." Quốc Thành đang gật gù thì lập tức nhớ ra gì đó, khẽ tiếng: "Không phải chúng ta sẽ rời cung sao?"
Thì thầm như vậy thì thà hô lớn cho cả thiên hạ nghe được đi!?!??? Tư Duệ cùng Bân Bân quắc lửa hận sang phía Quốc Thành.
Quốc Thành méo xệch gương mặt, thấy người trong xe im lìm không động tĩnh mới thở phào một tiếng.
"Nhưng tôi nói đúng không?" Quốc Thành dường như là đắn đo.
"Thì đúng...." Tư Duệ và Bân Bân ngập ngừng trả lời.
Rõ ràng Quốc Thành một câu như vậy chính là giúp họ nhớ ra trọng điểm cần thực hiện.
Họ phải trở về nhà!
Họ cần gì phải bận tâm đến chuyện sau này ai hầu hạ ba vị tiểu thư nữa?
Chúng ta bị gì vậy??? Ba người cùng một tiếng thở dài muộn phiền trong lòng.
Tư Duệ trở về bị Nhan Vương gia mắng nhiếc nửa canh giờ với tội trạng: không đưa Quận chúa hồi phủ sớm.
Cô nhăn nhó phán đoán, rõ ràng là giận cá chém thớt, hồn phách của Vương gia vốn không tập trung ở đây, nó như trôi về phương nào mà đem bức xúc xả lên người cô.
Nhưng nghĩ lại, Tư Duệ nhớ ra bình rượu lấy trộm của hắn, suy nghĩ mình là cái thớt tan biến ngay lập tức.
Nhan Vương gia là chém đúng con cá, chẳng qua nếu bản thân hắn biết được con cá này thực sự gây ra tội lỗi gì, thì không chỉ sát thương bằng lời nói, có khi là rút kiếm bên hông Doãn Hống thị vệ chém cho Tư Duệ cô thành cả trăm mảnh cũng không ngạc nhiên.
"Cha, được rồi, là con muốn ở lại, hắn cũng không dám phản đối!" Uyển Dư nhẹ nhàng lên tiếng.
Nhan Vương gia lườm Tư Duệ thêm một cái sau khi nghe nữ nhi hắn mở lời, rồi cũng gật đầu vuốt chòm râu: "Được rồi! Nếu Uyển nhi đã nói vậy, Lâm Tư Duệ, ngươi đứng lên đi!"
"Â-Ân, đa tạ Vương gia!"
Vương gia nghe lời người như vậy, sao người không bênh vực ta sớm hơn chứ!? Hại ta ù hết cả tai...!!! Tư Duệ khốn khổ yếu ớt nhìn Uyển Dư mà trách cứ, mà nàng về cơ bản lại đem tầm mắt sang chỗ khác, coi như không bận tâm.
"Lâm Tư Duệ, cũng gần một tháng ngươi làm ở phủ, có khó khăn gì không?" Nhan Vương gia đối với Tư Duệ rất tâm đắc.
Sức khoẻ, trí lực, hay võ công hắn rất ưng, việc Tư Duệ theo sau bảo hộ nữ nhi hắn là việc hắn cho rằng rất phù hợp.
Hơn nữa, Nhan Vương gia vốn biết Lâm Tư Duệ là một trong Tam-tài-đại-phú đã chu toàn con đê tại thôn Cận Mạch, họ không lấy của người dân một xu, cũng không kể công trạng với quan lại phụ trách, như vậy chính là một kẻ nhân hậu không ham phú quý.
Quá nhiều điểm ưu mà Nhan Vương gia gật gù với Lâm Tư Duệ, chỉ duy nhất một điều...!Hắn không ưng gương mặt.
Hắn cho rằng mặt mũi Lâm Tư Duệ quá mỹ miều, giống nữ nhân, sẽ bị đánh giá là tiểu bạch kiểm dù rằng hắn không phủ nhận nữ nhi hắn đi cạnh Lâm Tư Duệ xứng đôi vừa lứa, tài tử giai nhân, ai nhìn vào cũng phải thừa nhận chính là một đôi trời tạo.
Điều Nhan Vương gia tiếc duy nhất, Lâm Tư Duệ giá mà mang gương mặt kiểu Doãn Hống, có khi hắn đã lập tức nhốt lại tại phủ, bắt làm Quận mã cũng nên.
Tiếc thật...!Nhan Vương gia thở dài trong lòng.
Tư Duệ nghe thấy Vương gia hỏi han, biết đây chính là cơ hội để thoát khỏi nơi này.
Cô trấn an bản thân trong lòng, sau đó cũng nhập vai, bắt đầu "diễn".
"Một tháng qua đi theo bảo hộ Quận chúa, có lẽ là điều hạnh phúc nhất tiểu nhân từng được trải qua!"
Uyển Dư nhìn bản mặt vô lại của Tư Duệ thì cong khoé miệng, vừa tức cười, cũng vừa muốn giận.
Nhan Vương gia nghe lời này tức khắc xúc động, chưa hạ nhân nào nói thắn thắn như vậy, thậm chí giọng Tư Duệ còn pha chút nghẹn ngào nữa...!Lâm Tư Duệ này còn là người giàu tình cảm, đúng là cận với hoàn mỹ mà...!
"Vì Quận chúa quá tốt bụng, thêm Vương gia quan tâm như vậy, tiểu nhân rất áy náy và đau khổ...!Vì đã giấu giếm mọi người chuyện này..." Tư Duệ đầu nảy số liên tục, tự nhủ sau đợt "nghỉ không phép" dài hạn này quay trở lại thực tại, nếu có bị đuổi việc cũng nhất định thay đổi con đường sự nghiệp, trở thành diễn viên.
"Sao? Ngươi giấu giếm gì?" Nhan Vương gia khẽ nhăn mày, mới vừa tấm tắc khen ngợi giờ lại trình bày là gian dối, hắn không mất hứng mới là kỳ lạ.
"Tiểu nhân, thực sự mắc một căn bệnh, căn bệnh này là nan y, không thể chữa!" Tư Duệ đã vào việc chính.
Đến đây chính Uyển Dư cũng tò mò, không biết người kia đang muốn bịa ra loại bệnh như nào.
"Như nào, Lâm thị vệ ngươi cứ nói đi!" Nhan Vương gia sốt sắng.
"Vì căn bệnh này mà tiểu nhân từ phương xa mới lưu tới Hoa Thanh quốc chữa trị, nhưng cũng không thể hết bệnh.
Cứ mỗi tháng tiểu nhân sẽ bị phát điên một ngày mà lột bỏ hết y phục chạy tán loạn không biết gì.
Nó giống mộng du, nhưng tuyệt đối không phải mộng du.
Nó là một loại bệnh mà tiểu nhân nghe nói, sẽ chỉ sống được ba mươi năm, rồi sẽ đột ngột mà nhắm mắt xuôi tay!"
Ba người còn lại trong căn phòng này há miệng phi thường kinh ngạc.
Nhan Vương gia nhìn sang phía Uyển Dư, thì thầm: "Có loại bệnh như này sao?"
Uyển Dư vốn định nói: làm gì có! Nhưng nếu vậy tức là cũng hỏng chuyện của nàng.
Uyển Dư miễn cưỡng gật đầu, thậm chí còn phụ Tư Duệ kia "múa" nốt một màn này.
"Ta có nghe về căn bệnh này.
Đúng là nan y...!Lâm thị vệ, ngươi sống khoẻ mạnh như vậy rất kỳ diệu, là người khác có lẽ đang nằm bất động trên giường!" Uyển Dư tỏ ra đồng cảm.
Hả? Có bệnh này thật sao? Đến lượt Tư Duệ há miệng kinh ngạc.
Cô chỉ định bịa ra loại bệnh nào đó sở khanh một chút để Nhan Vương gia không có ý định giữ cô chút