Tôi có người chống lưng! Ông không thể đụng đến tôi! m thanh bên ngoài cứ liên tục vang lên không ngừng còn tất cả mọi người ở bên trong thì cứ liên tiếp há hốc mồm kinh ngạc, ai cũng đều không thể nào tin được.
Đây đều là những cái tên nghe nhiều đến mức có thể thuộc nằm lòng, thanh danh của bọn họ cả ở trong và ngoài nước đều là vang danh tử hải, là những nhân vật cực kỳ có địa vị Nhưng mà bọn họ đều đi theo đoàn để đến mừng thọ cho ông lão nhà họ Diệp ư?
Một khắc này ngoại trừ Diệp Thiên ra thì tất cả mọi người không ai là không rơi vào trạng thái hoảng sợ đến mơ hồ cả.
Sự phô trương của những người có thanh danh lớn này thật sự là khiến người ta nghe vào mà cảm thấy rợn hết cả người.
Ông lão lại càng kinh hãi sợ sệt hơn bởi vì ông ấy không biết những người này có thật lòng là đến để mừng thọ không hay lại giống như Sở Hãng mượn danh nghĩa mừng thọ để đến đây kiếm chuyện gây phiền phức?
Nếu như là bọn họ đến để kiểm chuyện thì thật sự vô cùng khủng bố, bởi vì những người này này cộng thêm với việc liên kết lại với nhau thì chuyện nghiền nát cả nhà họ Diệp thành bột mịn chỉ là chuyện trong một khoảnh khắc.
“Hả? Triệu Cửu Linh?"
Ngay cả Kì Hồng Sơn đang hùng hùng hổ hổ tiến về phía Diệp Thiên lúc này nghe đến tên Triệu Cửu Linh cũng không nhịn được mà tim đập chân run, mặt đổ đầy mồ hồi.
Sợ hãi đến mức chỉ có thể nuốt nước bọt rồi bước lùi về sau hai bước.
“Thầy Kì, thầy làm sao vậy??" Sở Hằng không thể nhịn được mà lên tiếng hỏi.
“Cậu Sở Hằng, tôi...!bị dọa sợ rồi." Kì Hồng Sơn thành thật nói.
Sở Hang không nhịn được dở khóc dở cười nói: "Thấy Kiả, thật không ngờ thấy lại nhất gan như vậy.
Mấy người này có gì mà đáng sợ cơ chứ? Ở đây là thủ đô, Thẩm Vinh Hoa có thể làm gì được chúng ta cơ chứ? Còn mấy kẻ Đề Ngạn, Giang Thành kia thì càng khỏi phải bàn đi, ở đất thủ đô này bọn họ chẳng là cái thá gì cả!"
Cũng không đợi anh ta dứt lời, Kì Hồng Sơn đã vội vã sợ đến đổ mở hội hột bịt miệng của anh ta lại: “Cơm có thể ăn bừa nhưng lời này tuyệt đối không thể nói bừa Sở Hằng buồn bực tức giận lấy tay đẩy tay đang che miệng mình của Ki Hồng Sơn ra: “Thầy Kì, rốt cuộc là ông đang sợ cái gì vậy chứ?" "Tôi đang sợ người tên Triệu Cửu Linh!" Kì Hồng Sơn cũng vô cùng thật thà nói.
“Triệu Hồng Sơn? "Sở Hằng nghiên nghiêng đầu khó hiểu hỏi: "Người này có cái gì mà đáng sợ đến vậy cơ chứ?"
Kì Hồng Sơn cười khổ nói: “Cậu có điều không biết rồi, từ lúc cậu đang còn mặc bỉm, thanh danh của Triệu Cửu Linh đã vang khắp cả Nam Việt này rồi.
Suốt hơn 20 năm qua ông ấy không hề ra khỏi cửa nửa bước, luôn luôn đóng cửa tu luyện, thực lực của ông ấy hiện tại e là có thể nghiền nát ông nội cậu thành bột trong một khắc!”
Ha!
Sở Hằng nghe thấy vậy liền bị dọa sợ đến nhảy dựng cả lên, nét kiêu ngạo ban đầu trên mặt cũng không còn lại nữa, chỉ còn vẻ sợ sệt thất thần mà thôi.
Chỉ cần giơ tay nhấc chân đã có thể nghiền nát ông nội thành bột, vậy thì ông ta là loại người đáng sợ đến mức nào cơ chú? “Biết sợ rồi à?” Diệp Thiên khinh bỉ lạnh giọng cười, nhìn Sở Hãng như nhìn một cái xác chết.
ừng ực
Sở Hằng nuốt một ngụm nước miếng sợ hãi, nói: “Mau, câu Phan! Mau đi mời cứu viện!” “Được được được!" Phan Dương cũng lập tức móc điện thoại ra gọi cứu viện.
khi nhìn thấy Sở Hãng sợ hãi, ông lão cũng cảm thấy yên tâm hơn, lớn giọng nói: “Tháng cả, tháng hai, tháng bốn, thắng năm, các con mau ra nghênh đón khách quý đi Cả bốn người con chỉ vội vàng nói một câu Vâng, rồi như con mèo nhanh chóng lao ra ngoài đại sảnh.
“Thẩm Thẩm...!Thẩm Vinh Hoa đến đây ư?" Diệp Minh ở phía sau lúc này mới lấy lại được tinh thần sau những cú sốc, mấp máy môi hỏi.
Lời vừa mới nói ra, khuôn mặt bác gái cả liền trở nên trắng bêch
Ông lão cũng là sốc đến tận óc, nhớ lại chuyện Diệp Minh đã gây sự với Nhữ Dao trong lòng không khỏi cuồn cuộn lo lắng.
“Anh Diệp Minh đừng có sợ, nói không chừng Thẩm Vinh Hoa đến đây không phải là để mừng thọ mà là để truy hỏi người nào đó đã lấy cấp Nhữ Dao cũng nên!” Diệp Linh cười lạnh nhìn về phía Diệp Thiên: “Kiểu nhà giàu có bậc nhất như Thẩm Vinh Hoa làm gì có môn đăng hộ đối để mà đến chúc thọ ông nội cơ chứ? Chỉ có thể là do ai đó ăn trộm Nhữ Dao của người ta, nên người ta mới đến đây tìm thôi!” “Còn về cái gì mà Triệu Cửu Linh, Đỗ Đức Trọng có lẽ là cũng giống với cậu Sở Hằng, đến đây tìm người nào đó tính số Dù sao người ta cũng có lá gan lớn, ai biết là đã đắc tội với bao nhiều người đầu! “Đúng đó!” Bác gái cả cũng vui vẻ trở lại mà nói: "Đúng rồi.
Thẩm Vinh Hoa đến đây là vì chuyện Diệp Thiên đã ăn trộm Nhữ Dao của người ta nên người ta mới mò tới tận cửa chứ nếu không người như Thẩm Vinh Hoa ở Đông Nam xa xôi, chẳng tự dưng mà lại tự mình đến đây mừng thọ cho cha!” “Nhưng mà, nếu như...!Thẩm Vinh Hoa biết được chuyện Nhữ Dao...!
Diệp Linh vội vã cắt ngang lời nói của Diệp Mặc: “Em thấy chính là do Diệp Thiên lén lút đem tới đây để mừng thọ ông nhưng cầm không vững cho nên mới làm rơi đến mức bể nát như vậy đó chứ "Đúng đúng đúng, tôi cũng nhìn thấy y hệt như vậy!" Bác gái cả lập tức lên tiếng theo.
“Tôi nhìn thấy cũng giống hệt như vậy đó!” Thím năm, bác gái hai cùng một đám người cũng đều lên tiếng.
"Chúng tôi cũng đều nhìn thấy giống như vậy!” Diệp Hạo cùng với một vài người con cháu của nhà họ Diệp cũng hồ lên đồn thanh.
Trong nhất thời tất cả trên dưới nhà họ Diệp đều đồng lòng tìm ra cách giải quyết, đó là chĩa mũi súng về phía Diệp Thiên.
Ông lão nhìn thấy thể không hề nổi giận, ngược lại chỉ rơi vào trầm mặc.
Nếu như Nhữ Dao là do Diệp Thiên ăn cắp trái pháp luật ở nhà họ Thẩm thì bây giờ Thẩm Vinh Hoa tìm đến cửa khẳng định là không cách nào trốn thoát khỏi vòng pháp luật.
Cân nhắc một hồi, nếu như vậy thì chỉ còn cách đổ hết đống đổ nát dưới đất lên người Diệp Thiên mà thôi.
Cùng lắm thì kéo thêm Diệp Minh vào, nhưng như thế thì quả tổn thất cho nhà họ Diệp rồi, chỉ đành theo phương diện khác mà bồi thường cho nhà thăng ba thật tốt, đây cũng xem như là hết cách, bất đắc dĩ rồi nên mới làm như vậy.
“Các người...!Bố mẹ của Diệp Thiên nhìn thấy tất cả đều chĩa mũi dao về phía Diệp Thiên, không thể nhịn được nữa mà đứng lên chuẩn bị phản kích.
“Cha, mẹ.
Chuyện của Nhữ Dao hoàn toàn không phải lỗi của Diệp Thiên đầu, hai người cứ yên tâm ngồi xuống trước đi Tân Liên Tâm cười nói.
Đúng là nực cười, Diệp Thiên cứu ông nội của Thẩm An Kỳ cho nên bọn họ mới nể mặt Diệp Thiên mà đến dự lễ đại thọ của ông lão, cả một đám hề này lại đều muốn đem tội lỗi đổ hết lên người cho Diệp Thiên.
Cha con Thẩm Vinh Hoa liệu có thể nào tin nổi trò hề mà bọn họ đang diễn ở đây hay không cơ chứ?
Vợ chồng Diệp Diệu Hà cũng bán tín bán nghi mà ngồi xuống.
“Diệp Linh, cô nói xem Triệu Cửu Linh kia có phải là cũng đến đây tìm thắng điện Diệp Thiên kia để tính số hay không?" Sở Hằng lúc này cũng cất tiếng hỏi.
“Khả năng rất cao" Diệp Linh gật đầu nói: "Lúc tôi đang ở một sự kiện ở Nam Hải, thì có nghe phong thành thương nhận nói chuyện phiếm rằng một thiếu gia nhà họ Triệu ở Nam Hải đã chết ở Giang Thành.
Không rõ nguyên nhân chết, Diệp Thiên lại là người Giang Thành, bây giờ Triệu Cửu Linh đã tìm đến cửa nhà họ Diệp của chúng tôi, tôi nghĩ cái chết của thiếu gia nhà họ
Triệu có thể liên quan trực tiếp đến Diệp Thiên.
" Lời vừa nói ra liền khiến cho tất cả trở nên hoang mang tột độ.
“Trời ơi! Nói như vậy có nghĩa là Diệp Thiên đã làm chết thiếu gia nhà họ Triệu, cho nên bây giờ Triệu Cửu Linh tìm đến tận cửa để trả thù ư?” “Nếu như là thật, vậy thì quá mức đáng sợ rồi!” “Diệp Thiên tôi hỏi cậu, có phải là cậu đã giết chết thiếu gia nhà họ Triệu rồi phải không?"
Nghe giọng nói áp đảo hướng về phía mình, Diệp Thiên chỉ thấy buồn cười, nói: "Tôi cảm thấy Diệp Linh không chỉ có ngực lớn mà não còn rất to, khả năng bịa chuyện làm điên đảo thị phi cũng không hề nhỏ.
Mọi người không phải nghi ngờ vô căn cứ