Chỉ Là Đã Nghiêm Túc Với Em

Chương 31


trước sau


Uông Tư Vũ dẫn Ôn Giản đi ăn ở một nhà hàng Quảng Đông kín đáo, đặt một phòng riêng.

Ôn Giản vừa mới bước vào thì thấy Lê Chỉ Tường.

Hôm sinh nhật cô, Lâm Cảnh Dư bị thương, ông chính là người đàn ông nghiêm mặt kia.

“Cháu chào bác Lê.

” Ôn Giản lễ phép nói.

Lê Chỉ Tường khẽ cười, vẫy tay với cô, hỏi: “Dạo này cháu thế nào?”
Ôn Giản gật đầu: “Vẫn tốt ạ.


Lê Chỉ Tường: “Cháu mới nhậm chức à?”
Ôn Giản: “Vâng.


Lê Chỉ Tường nhướng mày.

Cô lo lắng hỏi: “Sao thế ạ?”
Lê Chỉ Tường lắc đầu, ông đưa cho cô một tập tài liệu: “Cô gái bị bắt ở sân bay Thái Lan tên là Trần Vi, mang theo lượng ma túy khá lớn, là người của Trần Chí.


“Trần Chí?”
Lê Chỉ Tường gật đầu: “Bọn chúng dán giấy lên vali của cháu, muốn đánh lạc hướng cảnh sát để trốn đi, nhưng hôm đó có đội cảnh sát khác theo dõi Trần Vi.


Nếu hôm đó cháu không xé tờ giấy kia ra thì người bị bắt chính là cháu.


“Nhưng vấn đề là sao bọn chúng lại tìm cháu?” Lê Chỉ Tường nhìn cô: “Là trùng hợp hay là cháu bị lộ rồi?”
“Chuyện này phải điều tra thêm, bác hy vọng cháu không làm ở đó nữa.


Chủ tịch tập đoàn Hà Kiến có quan hệ mật thiết với Trần Chí, nếu cô bị lộ thật thì không khác gì dê vào miệng cọp.

“Cháu cảm thấy giống trùng hợp hơn ạ.

” Ôn Giản nhớ hai chiếc vali giống hệt nhau: “Có lẽ vì vali cùng kiểu dáng nên mới thế, suýt nữa thành công cụ để bọn chúng lợi dụng, cháu cũng chưa làm gì mà, chỉ là nhân viên bình thường, không quen biết bọn chúng, sao đám người đó lại nghi ngờ cháu được.

Cháu sợ giờ từ chức thì mai sau sẽ không dễ xin.


“Vẫn chưa có gì chắc chắn cả.

” Lê Chỉ Tường kiên trì, “Giản Giản, bác đã hứa với ba cháu, phải đảm bảo hai mẹ con cháu an toàn.


Uông Tư Vũ cười nhìn cô: “Em đừng lo, coi như nghỉ phép, ở nhà với mẹ em.


Ôn Giản do dự, cô gật đầu, nói thầm: “Nhưng em đóng mấy tháng tiền thuê nhà rồi… Lại còn rất nhiều nữa chứ.


Trông cô hơi buồn bã.

Lê Chỉ Tường bật cười, lúc nào ông cũng nghiêm túc, cuối cùng cũng cười một lần.

“Vậy cháu tìm việc khác đi.


Ôn Giản cười, lắc đầu bảo: “Dạ thôi ạ.


Cô nhìn ông, hỏi: “Bác Lê, bao giờ mới chắc chắn là trùng hợp hay bại lộ ạ?”
Lê Chỉ Tường: “Khó nói lắm, phải điều tra xem thế nào đã.


Ôn Giản ỉu xìu: “Vâng.


Buổi tối về nhà, cô nghĩ mãi không biết làm thế nào, nếu cô bị người ta theo dõi, vừa đi làm ngày đầu mà nghỉ thì sẽ làm người khác nghi ngờ, ít nhất phải để một khoảng thời gian nữa.


Nghĩ mãi không ra, cô cầm điện thoại, cô được người ta add vào nhóm chat của phòng tài vụ, có khoảng hơn 10 người.

Giám đốc nhắn: “Hoan nghênh đồng nghiệp mới.


Những người khác cũng hùa theo.

Ôn Giản gửi nhãn dán

đáng yêu, nói: “Cảm ơn mọi người.


Trong nhóm phát lì xì, không khí náo nhiệt hẳn, bắt đầu buôn chuyện nọ kia, Ôn Giản bắt được trọng điểm: Một là con trai chủ tịch lo sức khỏe ba không tốt nên mời một vị giám đốc mới về quản lý công ty, hôm nay mới nhậm chức, chủ tịch tức đến mức nhập viện.

Hai là vị giám đốc này rất đẹp trai, cao ráo, là bạn học với con trai chủ tịch, du học ở trường danh tiếng, từng làm việc ở phố Wall, năng lực miễn chê, làm việc dứt khoát, lại vô cùng nghiêm khắc.

Ôn Giản nhìn câu này, giám đốc mới hay nóng giận lắm ư? Anh ta chưa chính thức nhận được sự ủng hộ của chủ tịch.

Nếu muốn được mọi người tán thành thì chắc hẳn thời gian tới sẽ tỏ ra mình hơn những giám đốc khác, nếu có nhân viên làm sai, có lẽ anh ta sẽ bỏ qua.

Ôn Giản nằm trên giường, cô đặt điện thoại xuống, cô nghĩ một lúc, thấy tới 10 giờ, cô đứng dậy định đi tắm, không ngờ bình nóng lạnh lại không có nước nóng.

Ôn Giản: “…”
Cô về phòng, gửi tin nhắn cho chủ nhà: “Xin lỗi, bình nước nóng nhà anh hình như hỏng rồi.


Giang Thừa: “…”
Anh định nhắn lại thì có tiếng chuông điện thoại, Lôi Sắt gọi tới, anh ta là người đến phòng khách sạn của anh ở Bangkok, trầm giọng gọi: “Edwiin.


Giang Thừa: “Nói đi.


“Cô gái bị bắt ở sân bay tên là Trần Vi, là người của Trần Chí, định hợp tác với công ty của chúng ta bên Thái Lan.



“Hôm đó có một người khác đi với cô ta, tên là Phùng Khuất, anh ta chạy thoát nhưng lại gặp phải người của bên ta.


Giang Thừa: “Trông coi anh ta cẩn thận, tôi sẽ bay tới Bangkok.


Anh còn nói: “Đừng để anh ta bị thương.


Giang Thừa cúp máy.

Anh còn chưa trả lời tin nhắn.

Giang Thừa rep: “Công tắc bình nóng lạnh ngoài phòng khách, cô ra đấy xem đã mở chưa.


Anh nhắn tiếp: “Về sau có chuyện gì thì cứ gọi cho cô Khâu ấy.


Anh tắt nguồn, thay sim rồi đi ra ngoài.

~
 
------oOo------


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện