“Cậu chủ, đắc tội rồi Tất cả mọi người đồng thanh nói.
Sau đó, tất cả cùng nhau đứng dậy, rất nhanh liền biến mất trong màn đêm.
Bỏ qua tiếng la hét của Kiều Nguyên Thu và những người khác.
Cao thủ mời đến đều đã chạy đi hết, các thủ lĩnh của Hoa Hải cũng cực kỳ ngại ngùng.
Tất cả bọn họ đều chỉ là thủ hạ bại tướng dưới tay của Diệp Quân Lâm cho nên muốn trả thù là điều không thể.
Còn không mau trốn đi, “Chậm đã.
Tôi có nói là sẽ cho các người rời đi hay sao chứ?”
Diệp Quân Lâm cất giọng nói.(Chọn truyen1.
one đọc chuẩn nội dung và khích lệ nhóm edit tốt nhé cả nhà!)
Mọi người vốn dĩ định rời khỏi nhưng sau khi nghe thấy câu nói đó liền dừng bước.
Bọn mới bị Diệp Quân Lâm đánh cho một trận bây giờ vân còn đang khiếp sợ đây này: Nếu như lại bị Diệp Quân Lâm đánh thêm một trận nữa thì mặt mũi của bọn họ sẽ mất sạch sẽ luôn.
Không bằng đi chết còn hơn.
“Chỗ của tôi là nơi mà các người muốn đến thì đến, muốn đi thì đi hay sao chứ? Coi như tôi chết rồi sao?”
Giọng nói lạnh lùng của Diệp Quân Lâm khiến mọi người cảm thấy như hít phải một ngụm khí lạnh.
Động đến vị này thực sự là đen đủi mà.
“Quân Lâm, thôi bỏ qua đi.
Dù sao anh cũng đã đánh bọn chúng rồi, chuyện này cũng giải quyết xong xuôi rồi.
Bỏ qua đi, có thể tha thứ thì tha thứ cho người ta đi.”
Lý Từ Nhiệm không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp hơn chủ động đứng ra giải vây.
“Vậy cũng được thôi, coi như các người may mắn.
Cút đi! Lần sau nếu còn dám đến thì chỉ có đường, chết!”
Diệp Quân Lâm lạnh lẽo nói.
Người của