Cuộc sống về sau, tựa hồ là ứng với câu ''Tiềm di mặc hóa''.
Bất tri bất giác, Nhan Mộ Sương cũng vậy Trần Úc cũng vậy, đều đã thành thói quen Diệp Hiểu Tư cùng Khang Quả Duy sáng sớm xuất hiện ở trước cửa ký túc xá các nàng, sau đó bốn người cùng đi ăn điểm tâm, tiếp theo nên học thì học, nên họp thì họp, nên trở về ngủ thì sẽ trở về ngủ.
Đến nỗi trong trò chơi, tần suất online của Sương Nguyệt Dạ so với trước cao rất nhiều, mà Diệp Hiểu Tư, bởi vì Nhan Mộ Sương bị trật chân, xử lý công vụ đều ở trong túc xá xử lý, tiết mục biểu diễn thời trang cũng không tham gia, vì thế cũng nhàn rỗi theo, cả ngày trừ bỏ bồi Nhan Mộ Sương ăn điểm tâm, đi học, chính là đợi ở trong túc xá chơi game.
Nhiệm vụ phu thuê còn thừa một cái cuối cùng, nhưng nhiệm vụ có hạn chế cấp bậc, yêu cầu con trai phải trên cấp một trăm hai mươi, vì thế Diệp Hiểu Tư chỉ mới cấp một trăm mười bị thúc giục.
Sương Nguyệt Dạ cũng không nói gì thêm, chẳng qua là mỗi ngày mang Diệp Hiểu Tư đi làm đủ loại nhiệm vụ kinh nghiệm cao, thậm chí có lúc trực tiếp giải tán đội ngũ, để cho bạch y thư sinh tiếp nhận nhiệm vụ, giúp bạch y thư sinh giết quái, để cho bạch y thư sinh lấy kinh nghiệm cùng bảo bối kia.
Mỗi lần như vậy, Diệp Hiểu Tư cũng chỉ bất đắc dĩ cảm khái, ở trước mặt Nguyệt Dạ, mình quả nhiên chính là tiểu bạch kiểm.
Sau đó, học kỳ cuối chậm rãi đến gần, mà trước khi đến học kỳ cuối có hai ngày trọng yếu, cũng từ từ đến.
Một cái, là lễ Giáng Sinh, một cái, là tết nguyên đán, đồng thời cũng là sinh nhật Nhan Mộ Sương.
Kỳ thật Diệp Hiểu Tư vốn lười để ý mấy ngày lễ này, coi như cô là một trạch nữ, bảo cô ở cái loại ngày này mà ra khỏi cửa quả là một việc bất khả tư nghị.
Nhưng dù cho cô có mặc kệ, thì không có nghĩa những người khác cũng vậy, chí ích, Khang Quả Duy là như vậy.
"Hiểu Tư Hiểu Tư, cậu nói đi đêm bình an* chúng ta hẹn hai chị ấy ra ngoài chơi đi, tớ nghe nói có một địa phương không tệ, hàng năm đều có thể thấy pháo hoa rất đẹp." Vào một ngày trời tối nào đó, Sương Nguyệt Dạ đi vắng, Diệp Hiểu Tư đang để cho bạch y thư sinh đánh boss lớn, Khang Quả Duy bỗng nhiên mở miệng nói.
[*Giáng sinh (ngày 25 tháng 12) (đêm 24 là đêm bình an)]
Chiết phiến trong tay đang vung lên, lại là mấy chiêu thức hoa lệ, boss rốt cuộc cũng tan thành mây khói, Diệp Hiểu Tủ lúc này mới dừng lại động tác quay đầu nói, "Tớ thì không sao rồi, Sương Sương chị ấy thì tớ không biết, nhưng mà cậu cảm thấy Trần Úc sẽ đi sao? Đêm bình an này, từ trước đến nay đều là các đôi tình nhân cùng nhau trôi qua, Trần Úc không đi cùng bạn trai à?
"Ai nha, cậu không biết rồi, cái tên bạn trai kia của Úc Úc, suốt ngày chỉ biết chơi game, không có quan tâm chị ấy. Hai ngày trước chị ấy còn oán hận với tớ là bạn trai của chị ấy đêm bình an phải tham gia một hoạt động trong game, nói là không thể bồi chị ấy."
Diệp Hiểu Tư nhất thời có chút bối rối, "Cậu nói bạn trai chị ấy vì chơi game, đêm bình an không thể trôi qua cùng nhau?
"Đúng vậy." Khang Quả Duy thở dài nói, "Thật không rõ vì sao chị ấy còn muốn cùng một chỗ với cái loại người này."
"Yên tâm đi Quả Duy, tớ nhất định sẽ giúp cậu."
Cái loại nam nhân khốn nạn này, cả đời này không nên có vợ!
Quyết định phải giúp Khang Quả Duy, hơn nữa thật ra bản thân mình cũng muốn cùng một chỗ với Nhan Mộ Sương qua đêm bình an, vì thế Diệp Hiểu Tư có thời gian liền chạy đi xem vết thương ở chân đã gần tốt của Nhan Mộ Sương.
"Ngô, em cũng chưa từng trải qua đêm bình an, đi cùng nhau đi mà..." Lúc này, Diệp Hiểu Tư nằm trước bàn làm việc của Nhan Mộ Sương, bỉu môi làm nũng nói.
Chọt chọt cái mũi cách mình không xa kia, sau đó vỗ vỗ đầu cô, "Ngoan, ngồi bên cạnh chơi đi ha."
Diệp Hiểu Tư buồn bực , bắt lấy tay nàng, "Có được không vậy, học tỷ Trần Úc cũng đã đáp ứng rồi "
Chép miệng, nói tiếp, "Nếu chị không đi, em rất đáng thương a."
"Úc Úc cùng Quả Duy em cũng không phải là không biết, có cái gì đáng thương?" Buồn cười nhìn cô trợn mắt rồi bỉu môi, nhịn không được nhéo nhéo cái mũi của cô.
"Hai người đó cũng thương lượng là sẽ ngủ chung một cái lều trại, còn em thì ngủ một mình trong cái lều khác rất đáng thương a, một mình ngồi giữ lều."
"Phốc..." Nghe được năm chữ "một mình ngồi giữ lều" nhịn không được cười ra tiếng, tay Nhan Mộ Sương hơi hơi dùng sức, làm cho người bị nhéo mũi kêu oa oa vài tiếng, "Tốt, một mình ngồi giữ lều, em dám chiếm tiện nghi của tỷ tỷ!"
"Ô ô ô..." Không thuận theo ô ô kêu vài tiếng, "Chỉ là một mình ngồi giữ lều thôi."
"Được rồi được rồi, chị đáp ứng em, em lằng nhằng chị ba ngày rồi, thật là phục em. Sao mấy chuyện khác không thấy em có tính nhẫn nại như vậy a." Sủng nịch trêu chọc đứa trẻ còn đang gục xuống bàn nhìn mình, mân lên miệng nở nụ cười, tiếp đó ôn nhu mở miệng, "Vậy em đi viết trù hoạch* cho chị xem đi, nếu chị không hài lòng thì chị sẽ không đi."
[*Kế hoạch dự trù, nghĩa là sắp xếp kế hoạch trước khi đi chơi]
A?
Sững sờ chớp mấy mấy cái, nhìn thấy nữ nhân kia cười càng ngày càng quyến rũ, Diệp Hiểu Tư qua một lúc lâu mới kịp phản ứng, "Tại sao lại như vậy, đi ra ngoài chơi còn phải viết trù hoạch nữa..."
"Chị mặc kệ, nếu em không viết, chị sẽ không đi."
"Nhưng mà..."
Nhan Mộ Sương che dấu ý cười, "Cho em thời gian là hai giờ, nếu em không đưa trù hoạch cho chị, vậy..."
"Em đi viết trù hoạch liền." Người đang nằm lập tức đứng thẳng lên, Diệp Hiểu Tư tùy tiện cầm cây bút nằm trên bàn, lại cầm giấy vụn ở một bên, chạy nhanh ra ngoài.
"Ha ha..." Cười ra tiếng giống như hiện tượng băng tan, Nhan Mộ Sương nhìn bóng lưng của cô, cười vài tiếng, tiếp tục xem kế hoạch trong tay, bất quá trong lòng cũng đã xác định đêm bình an sẽ đi cùng Diệp Hiểu Tư.
Bên này thì không biết Nhan Mộ Sương là đang trêu chọc mình, Diệp Hiểu Tư một đường cầm giấy bút, ở thư viện trong phòng tự học tìm được Trần Úc và Khang Quả Duy đang tự học cùng nhau.
Hướng về phía Diệp Hiểu Tư làm động tác chớ lên tiếng, Trần Úc chỉa chỉa ngoài cửa, sau đó ánh mắt ý bảo đi ra ngoài nói, hai người cũng gật gật đầu đi ra .
Mới ra phòng tự học, Khang Quả Duy liền tức giận đối với gia hỏa phá hư không gian hai người, "Bạn học Diệp Hiểu Tư, cậu làm gì mà vẻ mặt nhìn như sắp chết vậy."
Vẻ mặt đưa đám, Diệp Hiểu Tư run lẩy bẩy cầm giấy bút trong tay, "Chủ tịch đại nhân nói nếu sau hai giờ tớ không viết ra được trù hoạch làm chị ấy hài lòng, thì đêm bình an sẽ không đi, đúng là khi dễ người khác mà."
"Ách..." Khang Quả