Cố An mấy ngày nay đều không dám ra khỏi căn hộ nửa bước, đồ ăn đều là đặt về. Cô sợ khi cô bước ra khỏi đó, sẽ lại gặp phải tên biến thái Đông Quân.
Bên phía Đông Quân mấy ngày đều không thấy bóng dáng vợ nhỏ, hắn rạo rực vô cùng. Hắn cũng không phải con người cam chịu gì, thứ hắn không có được sẽ tìm mọi cách để có được.
"Hết thực phẩm mất rồi"
Cố An vừa mới ngủ dậy, bụng đói cồn cào, tủ lạnh thì đã hết thức ăn.
Cô thầm nghĩ, nếu chỉ đi xuống siêu thị dưới tầng mua thì chắc sẽ không đụng mặt hắn đâu.
Cố An chậm rải mở cửa, nhìn ngó xung quanh không thấy bóng dáng hắn liền thở phào nhẹ nhõm.
Đông Quân ngồi trong phòng xem camera hành lang, thấy Cố An đã đi ra khỏi căn hộ liền nhấc máy gọi.
"Làm đi"
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hắn ngồi dáng vẻ ung dung thư thái, hai tay đan nhau chống cằm, miệng nhoẻn cười hình bán nguyệt.
"Tiểu An chạy đâu cho thoát"
Chỉ trong chốc lát, phần gạch lát trần nhà căn hộ của Cố An và Đông Quân đổ sụp xuống. Đương nhiên hắn chỉ phá phần lát, không làm sập tầng.
Không ngờ hắn chỉ vì muốn ở cùng Cố An mà phá tầng cao nhất của khu chung cư, hơn nữa đống gạch lát trần đó cực đắt.
Dù gì cũng là do hắn phá, hắn có thể lấy lý do muốn thiết kế tầng này, như vậy sẽ không hề ảnh hưởng tới danh tiếng.
Hơn nữa tầng cao nhất phải có thẻ riêng mới vào được, hắn vẫn có thể đảm bảo chất lượng của khu chung cư, vừa có thể rước Cố An về nhà.
Cố An xách túi đồ vừa mua từ siêu thị, bấm thang máy lên tầng.
Cửa thang máy vừa mở ra, cô sững sờ nhìn đống gạch vỡ trên tầng.
Cố An sực nhớ ra Đông Quân, hắn vẫn ở trong phòng, nếu đống này sập, không phải hắn sẽ gặp nguy hiểm sao?
Cố An chạy vội ra ngoài thang máy, chân dẫm lên đống gạch vỡ, không may bị té ngã, đầu gối chảy máu nhìn xót vô cùng.
Cô đập cửa vội vàng, miệng nhỏ liên tục kêu tên hắn.
"Đông Quân! Đông Quân! Mau mở cửa! Anh có nghe thấy không?"
Chiếc thang máy bên cạnh kêu ting lên, Đông Quân nhìn thấy vợ nhỏ đập cửa kêu tên mình, phía dưới đầu gối chảy máu liền chạy ra bế xốc Cố An lên.
"Sao em lại ở đây? Có biết nguy hiểm lắm không?"
Hắn vội vàng bế cô ra thang máy, bấm tầng bên dưới.
"Tiểu An lo lắng cho anh như vậy ư? Đến cả bản