Kể từ ngày xác nhận mối quan hệ, Quý Ninh Hinh không ngừng điên cuồng show ân ái, oanh tạc cả vòng bạn bè trên wechat lẫn trang cá nhân weibo.
Người thân, bạn bè và fan lúc nào cũng bị thồn một đống thức ăn chó vào miệng, dưới phần bình luận liên tục kêu ca phàn nàn.
Nhưng Quý Ninh Hinh mặc kệ, nàng có người yêu, nàng có quyền.
Cuộc sống vẫn nhẹ nhàng như cũ, ngày này qua tháng nọ, điểm bất đồng duy nhất có lẽ là trong lòng dung nạp thêm một người, nhiều hơn một phần tình cảm, bớt đi một phần cô đơn.
Số lần chung đụng của cả hai cũng không ít, thỉnh thoảng Quý Ninh Hinh sẽ qua đêm ở căn trọ nhỏ của Cảnh Hạ Vũ, cùng nằm trên cái võng mắc sau vườn, ngắm sao trời lấp lánh.
Đôi khi Cảnh Hạ Vũ cũng sẽ ngủ lại nhà của Quý Ninh Hinh, cùng nấu những món ăn đầy ấp hương vị gia đình.
Nhưng tuyệt nhiên hai người đều ăn ý không bước đi một bước quan trọng kia.
Chỉ dừng lại trong phạm vi của những cái nắm tay hoặc hôn môi.
...!
Cảnh Hạ Vũ nhàm chán ngồi nghe tiếng giảng bài như tiếng hát ru, gió từ cửa sổ thổi vào mang cảm giác mát dịu càng khiến cô muốn ngủ.
Điện thoại trong ngăn bàn chợt rung lên vài cái, kéo suy nghĩ đang ở xa của cô quay về thực tại.
Là Quý Ninh Hinh.
[Hạ Vũ, em có ở đó không?]
[Em đây]
[Đang làm gì đó?]
[Hmmm, nghe giảng, bất quá, em có chút muốn trốn học rồi]
[Haha bạn nhỏ ngoan, không được học hư]
[Được được, đều nghe lời học tỷ]
[Hì hì, cho em xem cái này] [hình ảnh]
Trong ảnh, Quý Ninh Hinh đang hào hứng tươi cười, đưa hai ngón tay lên mặt chụp ảnh tự sướng.
[Mới sáng sớm mà chị đã vui vẻ vậy rồi sao?]
[Đúng vậy, hôm nay thời tiết đẹp lắm đó, cho nên chị đến chợ xem có cái gì hay hay về làm bánh hay không]
[Thế chị thấy được gì rồi]
[Đi ngang bãi đất trống, chị thấy được mấy khóm hoa dại xinh lắm]
Ninh Hinh xinh đẹp: [Cho nên chị liền nghĩ đến em]
[Sao lại nghĩ đến em? Em với nó đâu có liên quan gì đâu]
[Có chứ.
Hoa xinh như em]
Ninh Hinh xinh đẹp: [Hơn nữa, nắng tốt như vậy, chị hi vọng em cũng sẽ nhìn thấy]
Ninh Hinh xinh đẹp: [Xong rồi chị cứ đứng đó ngắm hoa rồi ngây người]
Ninh Hinh xinh đẹp: [Cho đến khi cảm nhận được ánh mắt của những người xung quanh nhìn chị như đồ đần thì chị mới ý thức được!!!]
[Xì, ngốc ghê]
Cảnh Hạ Vũ ngồi trước màn hình nhìn nàng nói hăng sai, bất giác không giấu được ý cười trên mặt.
[Đến em cũng chê chị ngốc] [icon mèo giận dỗi]
[Không có, chị đáng yêu, không có ngốc]
[Vậy còn nghe được]
Ninh Hinh xinh đẹp: [Nhưng mà chị lại nghĩ, chị muốn gặp em á]
Ninh Hinh xinh đẹp: [Muốn cùng em thưởng thức nắng đẹp]
Ninh Hinh xinh đẹp: [Chỉ cần nghĩ có thế thôi, chị bất giác thấy vui hơn hẳn.
Mang niềm vui về tới Nhất Niệm luôn]
Hì.
Cảnh Hạ Vũ buộc miệng phát ra tiếng cười khẽ, thành công thu hút được sự chú ý của giáo sư trên bục, lập tức bị phạt ra ngoài hành lang đứng hối lỗi.
Lý Niệm Dao ngồi bên cạnh nhìn cô như nhìn đứa ngốc.
Xem ai đang đắm chìm trong tình yêu kìa.
Đáng đời!!!
Chưa kịp hả dạ vì bị bắt ép ăn cẩu lương, di động của Lý Niệm Dao lại nhận được tin nhắn từ người nào đó.
[Tí nữa tan học giúp mình dọn sách vở về nhé.
Mình đi tìm Ninh Hinh của mình đây.
Cảm ơn rất nhiềuuuu]
Cảnh Hạ Vũ, cái đồ đáng ghét này.
Lý Niệm Dao hận đến nghiến răng.
Độc thân không có tội, khôgn cần bắt nàng ta chịu đựng cảnh ân ân ái ái mỗi ngày có được không???
...!
Lúc Cảnh Hạ Vũ đẩy cửa bước vào, Quý Ninh Hinh bất ngờ không thôi.
"Sao em lại ở đây, không phải đang học sao?"
"Nhắn tin