**********
Sắc mặt của Nam Cung Văn rốt cục cũng thay đổi, anh ta nhìn chằm chằm Sở Quốc Thiên, sắc mặt tái xanh nói: "Sở Quốc Thiên, anh nghĩ lại cho chắc đi, anh thật sự muốn đối đầu với nhà họ Nam Cung, làm kẻ địch của chúng tôi sao?"
“Ồn ào!"
Đối mặt với việc Nam Cung Văn nói nhảm, Sở Quốc Thiên căn bản không có một chút xíu kiên nhẫn nào, ngay khi anh ta vừa dứt lời, thân hình anh lại lần nữa lóe lên, hung hăng quất cho anh ta một bạt tai.
"Phốc!"
Sức lực của Sở Quốc Thiên cũng không thể nào so được với Nam Cung Văn, chỉ là một bạt tại mà thôi, đã đánh cho anh ta văng ra mấy cái răng.
"Nam Cung Văn, tôi đã từng nói rồi, nhà họ Nam Cung của cậu cho dù có mạnh mẽ, có thế lực lớn mạnh hơn nữa, cũng không lọt được vào mắt Sở Quốc Thiên tôi, hôm nay cậu khiến cho bác sĩ Uông bị thương thành như thế, món nợ này tôi sẽ tính cho rõ ràng với cậu." Sở Quốc Thiên đến gần Nam Cung Văn, chân trái đạp ở trên lồng ngực của anh ta.
Nam Cung Văn liên tiếp bị đánh, lửa giận trong lòng sớm đã thiêu đốt đến cực hạn, anh ta muốn đẩy chân Sở Quốc Thiên ra, thế nhưng mà mặc cho anh ta có dùng lực như thế nào, cũng không có bất kỳ hiệu quả gì.
"Sở Quốc Thiên, anh đừng tưởng rằng mình có khả năng đánh đấm không tệ liền có thể muốn làm gì thì làm, món nợ này nhà họ Nam Cung chúng tôi cũng sẽ tính với anh rõ ràng!" Nam Cung Văn tức muốn nổ tung, anh ta đã bấy nhiêu tuổi rồi còn chưa từng bị thua thiệt lớn như vậy lần nào, nếu có thể, anh ta nhất định sẽ tháo Sở Quốc Thiên ra thành tám khối cho hả dạ.
Nhìn lửa giận trong mắt Nam Cung Văn, Sở Quốc Thiên lại là bĩu môi khinh thường: "Đến lúc này cậu còn mạnh miệng, xem ra tôi vẫn còn quá nhân từ với cậu nhỉ."
Sở Quốc Thiên nói xong, chân trái dùng sức, lập tức, một tràng âm thanh của tiếng xương gãy đột ngột vang lên nghe mà rợn người.
"A... Sở Quốc Thiên, tôi muốn anh chết đi..."
Xương sườn bị đạp gãy, Nam Cung Văn lập tức không thể khống chế được mà kêu đau thành tiếng.
Nghe thấy Nam Cung Văn kêu rên, Uông Đông Thành bên cạnh rốt cục cũng kịp phản ứng, ông ta nhìn thoáng qua Nam Cung Văn kêu rên không thôi, nhịn không được nuốt nước miếng một cái, nói: "Sở Quốc Thiên, cậu... Cậu nhanh thả cậu chủ Nam Cung ra đi!"
Uông Đông Thành bị dọa sợ, mặc dù vết thương của Nam Cung Văn không phải do ông ta tạo thành thế nhưng lại là bị ở trong nhà ông ta, nếu như bị nhà họ Nam Cung biết được, ông ta tuyệt đối không thể nào thoát được dính dáng tới.
Vừa nghĩ tới cảnh trả thù của loại quái vật như nhà họ Nam Cung, dù là Uông Đông Thành đã quen nhìn thấy mưa gió, cũng không nhịn được sợ đến chảy mồ hôi lạnh ròng ròng...
Sở Quốc Thiên nghe vậy, lại là cười lạnh một tiếng nói: "Uông Đông Thành, bác sĩ Uông dù thế nào cũng là cháu gái ruột của ông, tục ngữ nói hổ dữ không ăn thịt con, nhưng ông lại vì quyền lợi, trơ mắt nhìn cô ấy bị ngược đãi, ông có còn là con người không?"
Sắc mặt Uông Đông Thành cứng đờ, anh ta theo bản năng nhìn thoáng qua Uông Giai Kỳ điềm đạm đáng yêu, mặc dù hổ thẹn trong lòng, thế nhưng mà vừa nghĩ tới món lợi mà nhà họ Nam Cung đã cho ông ta, lập tức lại lạnh lùng nói ra: "Sở Quốc Thiên, tôi đối xử với Giai Kỳ ra làm sao, đó cũng là chuyện nhà của tôi, không liên quan chút nào tới một người ngoài như cậu, không mượn cậu xen vào!"
Nghe thấy ông nội của mình lại lần nữa nói ra lời nói dứt khoát như thế, Uông Giai Kỳ lần nữa cảm thấy cái mũi mình chua xót, nước mắt ào ào chảy xuống, thế nhưng mà cô ấy không nói gì, bởi vì lòng của cô đã sớm bị Uông Đông Thành tổn thương phá thành từng mảnh nhỏ...
Nhưng, Uông Đông Thành không