Lũ Vỹ và Lý Thiệu Giang quay sang nhìn nhau.
Ngay cả Tử Hạo cũng vừa mới phản ứng lại.
Tất cả bọn họ đều tập trung vào Đàm Hi, nhưng lại bỏ qua một nữ sinh viên khác cũng có mặt ở hiện trường.
Từ Hạo: “Vừa rồi khi cô miêu tả lại chi tiết quá trình, tại sao không nhắc đến việc bạn cô cũng có mặt ở hiện trường?”
“Có cần phải nhắc không? Tôi tưởng rằng chỉ cần nói chuyện xảy ra giữa tôi và Thiếu úy Hoàng thôi” Đàm Hi cười, “Ok, vậy thì bây giờ nhắc rồi.”
Mọi người: “.”
Lữ Vỹ: “Lúc đó cô đang đứng ở cửa nhà tắm, còn cách một đoạn xa nữa mới đến khung chứa dụng cụ cứu hỏa ở góc phòng, lại cộng thêm việc lấy ống nước và mở van nước, thời gian không thể đủ được, cổ…”
“Ai nói là tối tự lấy ống nước, mở van nước?” Đàm Hi cắt ngang lời ông ta.
“Vậy thì là bạn có làm?”
“Chỉ là trong lúc thấy Thiếu úy Hoàng gây bất lợi cho tôi, cô ấy mới ném cho tôi cơ hội duy nhất, sau đó tôi đã nhận lấy” Chỉ đơn giản vậy thôi.
Lữ Vỹ cau mày lại: “Ý cô là đồng chí Hoàng Liên muốn hại cô sao?!”
“Sai! Cô ta không muốn hại tối, mà muốn giết tôi.”
“Bạn học Đàm” Lữ Vỹ lạnh giọng quát: “Cô phải nghĩ cho kỹ, cái gì nên nói, cái gì không nên nói! Đây chỉ là suy đoán cá nhân của cô, là suy nghĩ chủ quan, không có bất kỳ chứng cứ nào để chứng minh được!”.
Trình Vũ nhíu mày, đang định lên tiếng thì đã nghe thấy Đàm Hi không nhanh không chậm phản bác lại.
“Vị lãnh đạo này, tôi có thể chịu trách nhiệm với từng lời tôi nói ra, cho nên ông không cần phải nghi ngờ rốt cuộc tôi có nghĩ kỹ hay không, nếu không tôi sẽ cho rằng ông đang uy hϊế͙p͙ kiểu biến tướng.
Lúc đó tôi sẽ có quyền truy tố theo pháp luật.
”
Lữ Vỹ tức giận đến trợn mắt trừng trừng lên nhìn, mối run run, nhưng lại không phát ra được bất cứ âm thanh nào.
Một con nhóc không biết sống chết!
Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi, ông ta đã nổi giận vô số lần.
Đặng Yến ở một góc mọi người không nhìn thấy được thầm cong môi lên.
Phó Kiều lạnh mặt, không nói gì, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng không nhịn được nắn vuốt đầu ngón tay, bỗng muốn hút thuốc.
Từ Hạo đã không định hỏi gì nữa, cô nhóc này rõ ràng là đã chuẩn bị sẵn sàng khi đến đây.
Lữ Vỹ còn không làm gì được chứ đừng nói chính mình không biết ăn nói.
Đang yên đang lành, không cần phải đi góp vui thêm làm gì.
“Ngài nói đó chỉ là suy đoán chủ quan của tôi, xin lỗi, tôi không dám gật bừa được.
Đầu tiên, Thiếu úy Hoàng là một nữ binh đặc công xuất sắc, đã từng được huấn luyện quân sự cực kỳ chuyên nghiệp, khi đối mặt với kẻ địch quyết sẽ không nương tay, cho dù có bị tổn hại một nghìn cũng phải làm dịch bị tổn thương tám trăm, đây là phản ứng bản năng mà nền giáo ɖu͙ƈ của bộ đội trao cho cô ta.
Mà lúc đó, cô ta hoàn toàn coi tôi như kẻ địch.
Điểm này đã được chứng minh bằng những lời cô ta nói khi đứng ở cửa nhà tắm, camera giám sát ở hành lang đã ghi lại toàn bộ sự việc”
Đặng Yến không khỏi tò mò: “Lúc đó đồng chí Hoàng Liên đã nói gì? Cô còn nhớ không?”
“Các cô là ai?! Tại sao lại ở đây… Có đầy đủ lý do để nghi ngờ