“Hạ Lan, Hạ Lan, tôi đang ở đây!”
Diệp Ân Tuấn bước nhanh về phía trước ôm thật chặt Thẩm Hạ Lan, nhưng mà cô vẫn đang kêu khóc như cũ, thậm chí còn đang đánh đá Diệp Ân Tuấn.
“Diệp Ân Tuấn, anh thật là độc ác, đây là con của chúng ta, tại sao anh lại có thể làm như vậy với tôi hả?”
Nước mắt của Thẩm Hạ Lan giống như là cơn hồng thủy tràn ra, trong nháy mắt thấm ướt quần áo của Diệp Ân Tuấn.
“Hạ Lan! Em mở to mắt ra đi, em nhìn tôi đi, em đang nằm mơ thôi, em nhanh chóng tỉnh lại đi!”
“Đừng mà, đau, đau lắm, lửa đang đốt tôi đau lắm, ai đó đến cứu tôi và con đi!”
Thẩm Hạ Lan đẩy Diệp Ân Tuấn ra, ôm chặt mình lại, nhưng mà hai tay của cô cứ che bụng theo bản năng, giống như là trận hỏa hoạn năm năm trước bốc cháy lên đến tận trời.
Trái tim của Diệp Ân Tuấn đột nhiên bị nứt toác.
Năm năm trước anh chưa từng tận mắt nhìn thấy Thẩm Hạ Lan trải qua những gì trong trận hỏa hoạn đó, nhưng mà bây giờ nhìn thấy một màn này, anh cảm thấy trái tim của mình giống như là bị xé nát từ từ.
Chẳng lẽ là năm năm trước cô đã từng vùng vẫy trong ngọn lửa, nhưng mà lại không có ai cứu cô.
Triệu Ninh đâu chứ?
Lúc đó cậu ta chính là vệ sĩ và trợ thủ đắc lực nhất của mình, cố ý cho anh ta đi bảo vệ Thẩm Hạ Lan, làm sao lại để Thẩm Hạ Lan trải qua tất cả những chuyện này?
Diệp Ân Tuấn còn muốn bước lên, lại nghe thấy một âm thanh non nớt vang lên.
“Sao chú lại ở đây vậy?”
Diệp Ân Tuấn hơi quay đầu lại liền nhìn thấy đôi mắt nhập nhèm của Minh Triết, trong nháy mắt nhìn thấy anh thì lập tức trở nên cảnh giác.
“Minh Triết, mẹ của cháu...”
Diệp Ân Tuấn còn chưa nói xong thì chỉ nhìn thấy Minh Triết nhanh chóng nhảy xuống giường, giày cũng không kịp mang, trực tiếp chạy đến bên cạnh của Thẩm Hạ Lan, nhẹ nhàng cầm lấy tay của cô, đưa tay của cô đặt lên trên mặt của mình, nhẹ giọng nói: “Mẹ, con đang ở đây nè, con là Minh Triết đây, là Minh Triết con của mẹ đây. Đừng sợ, đừng sợ, lửa đã qua hết rồi, con vẫn còn sống khỏe mạnh, mẹ không sợ.”
Nói xong, Minh Triết vươn tay ra ôm thật chặt lấy Thẩm Hạ Lan.
Mặc dù là dáng người của cậu bé tương đối nhỏ, nhưng mà cánh tay nho nhỏ đó giống như là mang theo sức lực vô tận, thế mà lại làm yên lòng Thẩm Hạ Lan.
Thẩm Hạ Lan trong sự kích động dần dần bình phục lại, nhưng mà cô vẫn không thức dậy như cũ, chỉ là ôm Minh Triết thật chặt, trong miệng không ngừng gọi tên của Minh Triết.
Minh Triết duỗi một cánh tay ra nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng của Thẩm Hạ Lan, giống như là dáng vẻ Thẩm Hạ Lan đã dỗ dành lúc Minh Triết còn bé.
Hốc mắt của Diệp Ân Tuấn đột nhiên đỏ lên.
Từ chuyện này anh có thể nhìn ra được đây không phải là lần đầu tiên mà Minh Triết làm như vậy.
Nhìn thấy thân thể nhỏ bé của con trai mình an ủi Thẩm Hạ Lan thuần thục như vậy, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt của Diệp Ân Tuấn.
“Mấy năm nay con và mẹ vẫn luôn như thế này à?”
“Xuỵt...”
Minh Triết đặt ngón trỏ ở bên miệng, ra hiệu cho Diệp Ân Tuấn đừng có nói chuyện.
Lúc mới đến đây, Diệp Ân Tuấn còn cảm thấy trong căn phòng tràn ngập ấm áp và vui vẻ, nhưng mà giờ phút này lại kiềm chế đến khó chịu, dường như bốn phương tám hướng có vô số áp lực đang vồ tới, thiếu chút nữa là đánh anh sụp đổ.
Cho đến bây giờ anh vẫn chưa từng nhìn thấy dáng vẻ ngủ say của Thẩm Hạ Lan, bây giờ nhìn thấy thì anh lại đau lòng gần như không thể hít thở nổi.
Đây là vợ của anh, là người phụ nữ mà anh yêu!
Thế nhưng mà anh đã để cho cô phải chấp nhận đau đớn như vậy một mình, trong vòng năm năm!
Năm năm qua, người ở bên cạnh của cô lại là một đứa bé gần bốn tuổi.
Anh là người chồng gì đây chứ?
Là người ba gì đây chứ?
Diệp Ân Tuấn tự trách, Minh Triết đã hoàn toàn trấn an Thẩm Hạ Lan.
Cậu bé thở một hơi nhẹ nhõm, quay đầu nhìn về phía Diệp Ân Tuấn, nhỏ giọng nói: “Chú có thể giúp cháu ôm mẹ lên trên giường được không ạ? Mặt đất ở đây rất ẩm ướt, cháu sợ là mẹ sẽ không chịu đựng được.”
Diệp Ân Tuấn liền vội vàng đứng dậy cẩn thận ôm Thẩm Hạ Lan lên trên giường.
Anh muốn mở đèn lên, lại bị Minh Triết ngăn cản lại.
“Mẹ sợ ánh đèn lắm, cũng sợ lửa nữa, trên cơ bản buổi tối là không đốt đèn, nếu như không phải là muốn vẽ thiết kế thì mẹ sẽ không thức khuya đâu.”
Trái tim của Diệp Ân Tuấn đau đớn lần nữa.
Chắc là người đã từng bị lửa đốt đều sợ ánh sáng và sợ lửa.
Cô đã từng là một cô gái như ánh nắng mặt trời, bây giờ lại chỉ có thể sinh hoạt trong bóng đêm.
Trong lòng của Diệp Ân Tuấn đau đớn không thôi, nhẹ nhàng kéo chăn qua đắp lên người của Thẩm Hạ Lan.
Minh Triết hiểu chuyện mang xong giày, đồng thời cũng mặc thêm quần áo.
“Chúng ta đi ra ngoài nói chuyện đi, đừng có làm phiền mẹ nghỉ ngơi, giấc ngủ của mẹ không tốt lắm.”
Nghe Minh Triết nói như vậy, Diệp Ân Tuấn thấy cậu bé là một đứa bé rất hiểu chuyện, cởi áo khoác trên người của mình ra khoác lên trên người của Minh Triết, thuận tiện ôm lấy cậu bé.
Minh Triết cũng không vùng vẫy, mặc cho Diệp Ân Tuấn ôm cậu bé đi ra khỏi phòng, sau đó đi vào cabin của máy bay.
Nhiệt độ trong cabin rất tốt, cũng sẽ không quá lạnh.
Minh Triết để quần áo của Diệp Ân Tuấn qua một bên, nhìn anh rồi nói từng câu từng chữ: “Sao chú lại đi vào phòng của mẹ cháu vậy, mẹ của cháu vẫn luôn có thói quen khóa cửa mà.”
“Minh Triết, có một chuyện này chú nhất định phải nói rõ ràng với con.”
Diệp Ân Tuấn nhìn thấy con trai mình hiểu chuyện như vậy, không biết tại sao tâm lý của anh cũng chỉ có đau lòng, vốn dĩ là anh định cho Minh Triết một đoạn thời gian để bình ổn cảm xúc, nhưng mà anh không thể nhịn được.
Anh không có cách nào nhìn thấy vợ của mình và con trai của mình xem mình như là một người xa lạ.
Minh Triết giống như là biết anh muốn nói cái gì, cười lạnh nói: “Chú muốn nói cho cháu biết chú chính là daddy của cháu, đúng không?”
Diệp Ân Tuấn liền lập tức ngây ngẩn cả người.
“Con biết rồi?”
“Sao có thể không biết được, mặc dù là mẹ không muốn để cho cháu biết, mặc dù bà nuôi cũng không muốn để cho cháu biết, nhưng mà kể từ khi cháu bắt đầu hiểu chuyện thì mẹ đã tìm kiếm tin tức của chú, ngày nào cũng chú ý đến động thái của chú, hơn nữa