“Thẩm Hạ Lan, có phải chỉ có tôi chết đi rồi thì em mới có thể quay đầu lại không, có phải là chỉ cần tôi chấp nhận đau đớn giống như em thì em mới có thể tin tưởng là trong lòng tôi thật sự có em không? Nếu như đây là điều mà em muốn, vậy thì tôi sẽ cho em cái mạng này.”
Diệp Ân Tuấn nói xong, giơ con dao găm lên cắm thật sâu vào trong tim của mình.
“Phốc” một tiếng, âm thanh vật nhọn đâm vào trong da thịt vang lên trong sân huấn luyện trống trãi như vậy, làm cho nó càng vang dội hơn.
Bước chân của Thẩm Hạ Lan dừng lại trong nháy mắt, trái tim của cô bị siết chặt.
Không!
Sẽ không đâu!
Diệp Ân Tuấn là một người yêu mạng của mình như vậy, làm sao lại tự làm mình bị thương được?
Nhưng mà bước chân của cô giống như là bị rót chì, có làm như thế nào cũng không bước lên được.
Thẩm Hạ Lan cảm thấy hốc mắt của mình vô cùng khó chịu, một chất lỏng ấm áp dâng lên trong mắt, những tình yêu và hận thù ngày xưa lúc này cũng đang xoắn xuýt ở ngực, dường như là đang muốn nổ tung.
Cô không dám quay đầu lại, không thể quay đầu, thậm chí còn không muốn quay đầu.
Diệp Ân Tuấn nhìn thấy cô tuyệt tình như vậy, cười khổ nói: “Cho dù tôi có chết thì em cũng sẽ không trở lại bên cạnh tôi có đúng không? Mặc kệ em có tin hay không, Thẩm Hạ Lan em chính là người phụ nữ duy nhất trong cuộc đời của Diệp Ân Tuấn tôi, là người vợ duy nhất của tôi, Minh Triết là đứa con độc nhất của Diệp Ân Tuấn tôi!”
Ba chữ “Minh Triết” kích thích dây thần kinh của Thẩm Hạ Lan.
Minh Triết, Nghê Nghê!
Không!
Diệp Ân Tuấn không thể chết được!
Cô không phải là bởi vì đau lòng, không phải là bởi vì không nỡ, mà là bởi vì Nghê Nghê.
Vì Nghê Nghê, Diệp Ân Tuấn không thể chết được!
Dường như là Thẩm Hạ Lan đã tìm được một lý do hợp lý, cô đột nhiên xoay người lại, liền nhìn thấy Diệp Ân Tuấn đang ngã vào trong vũng máu dưới ánh nắng mặt trời.
Con dao găm cây đâm thật sâu vào trong lồng ngực của anh, máu đỏ tươi thấm ướt nửa người trên của anh.
Trong nháy mắt mà Thẩm Hạ Lan quay đầu lại, rốt cuộc đôi mắt của Diệp Ân Tuấn đã có sắc thái.
“Em vẫn quan tâm đến tôi có đúng không? Thẩm Hạ Lan, em vẫn yêu tôi.”
Khóe miệng của Diệp Ân Tuấn mỉm cười, sau đó liền ngã ra đằng sau.
“Không!”
Thẩm Hạ Lan cảm thấy trái tim của mình như đau đến tê dại, đau đớn vào năm năm trước ở trong lòng cũng không sánh nổi vào giờ phút này.
Cô nhanh chóng chạy về phía của Diệp Ân Tuấn, nước mắt giống như hồng thủy mà rơi ra.
“Diệp Ân Tuấn, nếu như anh dám chết thì tôi sẽ không tha cho anh đâu!”
Thẩm Hạ Lan ôm chặt lấy Diệp Ân Tuấn.
Trong mắt của cô lóe lên biểu cảm xót ruột, đau lòng, còn có tâm tình rất phức tạp mà Diệp Ân Tuấn nhìn cũng không hiểu.
Diệp Ân Tuấn nắm thật chặt tay của cô rồi nói: “Những gì tôi nói đều là thật, em tin tôi đi, em tin tôi một lần đi có được không? Nếu như lần này tôi vượt qua đại nạn không chết, em cho tôi một cơ hội, một cơ hội để giải thích cho em có được không? Thẩm Hạ Lan, trước kia tôi vẫn cho rằng cưới em chỉ là bởi vì trách nhiệm, bởi vì tôi đã ngủ với em, bởi vì tôi đã cướp đi trinh tiết quý giá nhất của người phụ nữ ở trước mặt của mọi người. Nhưng mà sau khi cưới ba năm rồi thì tôi thật sự bất tri bất giác yêu em, tôi và Sở Anh Lạc cũng chỉ là mối quan hệ nam nữ không mặn không nhạt, tôi chưa từng vượt qua giới hạn nam nữ, nếu không thì tôi cũng sẽ không kiên quyết cưới em mà từ bỏ cô ta.”
Thẩm Hạ Lan nghe thấy lời nói của Diệp Ân Tuấn, trong mắt đều là anh đang chảy máu.
“Cái người đàn ông này, không phải là anh đối với ai cũng đều hung ác như nhau hả! Anh thật sự cho rằng anh dùng chút khổ nhục kế thì tôi sẽ tha thứ cho anh hả? Diệp Ân Tuấn, sẽ không đâu, độc ác nhất chính là lòng dạ đàn bà, anh đã nợ tôi, nợ bọn nhỏ, không phải là anh chết thì có thể trả hết được! Tôi nói cho anh biết, nếu như anh dám chết thì thôi để cho cả đời này Minh Triết cũng không nhận anh!”
Nước mắt của Thẩm Hạ Lan rơi như mưa, cô đã sớm không biết mình nói cái gì.
Cô nói với mình cô không thể để cho Diệp Ân Tuấn chết là bởi vì phải cần Diệp Ân Tuấn để làm phẫu thuật với Thẩm Nghê Nghê, trước khi còn chưa phẫu thuật thì anh không thể chết được.
Nhưng mà trái tim của cô đau đớn là tại sao đây?
Loại đau đớn tê tâm liệt thế dường như là lan tràn toàn thân, đau đến nỗi cô sắp không thở nổi.
Chất lỏng màu đỏ tươi đã kích thích ánh mắt của cô, làm cho cô phải đau nhức.
“Tôi gọi cho bác sĩ, điện thoại của anh đâu rồi, điện thoại của anh đâu?”
Lúc Thẩm Hạ Lan đi ra từ trong phòng thì không có mang điện thoại theo, lúc này cô gấp xoay vòng vòng, càng sốt ruột lại càng không tìm thấy áo khoác của Diệp Ân Tuấn.
Nhìn thấy Thẩm Hạ Lan hốt hoảng như vậy, dường như Diệp Ân Tuấn đã nhìn thấy được cô của năm năm trước.
Lúc đó Thẩm Hạ Lan cũng vì Diệp Ân Tuấn mà liều lĩnh như vậy.
Thẩm Hạ Lan của anh đã trở về rồi có đúng không?
Diệp Ân Tuấn nắm thật chặt tay của Thẩm Hạ Lan, nhẹ giọng nói: “Hạ Lan, tôi yêu em.”
Ba chữ này giống như là sấm sét đánh trên mặt đất, trực tiếp nổ làm cho Thẩm Hạ Lan phải choáng váng.
Cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình nghe thấy ba chữ này từ trong miệng của Diệp Ân Tuấn.
Cho dù là giả hay là thật, hay là cái gì đó, giờ phút này Thẩm Hạ Lan đều bị đông cứng.
Trong đầu tuôn ra vô vàn cảm xúc phức tạp, trong lúc nhất thời làm cho cô ngay ngốc ở đó, trơ mắt nhìn Diệp Ân Tuấn mang theo nụ cười mà nhắm mắt lại.
Lúc cánh tay của Diệp Ân Tuấn rủ xuống, Thẩm Hạ Lan như là tỉnh lại từ trong mộng.
Cô như điên mà tìm điện thoại của Diệp Ân Tuấn, nhanh chóng mở ra, lập tức gọi điện thoại cho Diêm Chấn.
“Diêm Chấn, Diệp Ân Tuấn sắp chết rồi! Ở đây có bác sĩ không?”
Lúc đầu Diêm Chấn định nằm xuống nghỉ ngơi một lát, nghe thấy Thẩm Hạ Lan nói như vậy thì lập tức đứng dậy, sau đó gọi bác sĩ tới.
Lúc mà anh ta nhìn thấy dáng vẻ bị thương của Diệp Ân Tuấn, đột nhiên nổi giận.
“Có chuyện gì vậy hả, cô giết anh ta hả?”
Thẩm Hạ Lan không nói gì, cũng không phản bác, nhìn Diệp Ân Tuấn được bác sĩ đặt ở trên cáng cứu thương, nhanh chóng chạy đến phòng phẫu thuật.
Cô đi theo ở phía sau giống như là một con búp bê bị rách, trong đầu không ngừng vang lên câu nói sau cùng của Diệp Ân Tuấn.
Anh nói: “Hạ Lan, anh