"Lập tức về Hải Thành!"
Diệp Ân Tuấn lập tức quyết định.
Tống Đình cũng không biết lúc này Diệp Ân Tuấn bị thương, sau khi nghe mệnh lệnh của Diệp Ân Tuấn, nhanh chóng sắp xếp máy bay trực thăng về Hải Thành.
Sau khi Thẩm Hạ Lan nghe tin lập tức ra ngoài, cô vẫn còn chút nghi ngờ muốn hỏi Diệp Ân Tuấn, lập phát hiện Thẩm Minh Triết tâm trạng nặng nề đi đến.
"Sao thế? Minh Triết? Cãi nhau với Diệp Tranh?"
Vấn đề cô có thể nghĩ đến chỉ có cái này, mà cô không biết là Diệp Tranh sao có thể bắt nạt Thẩm Minh Triết được.
Thẩm Minh Triết nhìn Thẩm Hạ Lan, nghi ngờ hỏi: "Mẹ, mẹ có cha mẹ không? Con có ông bà ngoại không?"
"Vì sao hỏi thế?"
Thẩm Hạ Lan ít nhiều có chút đau lòng.
Năm năm đến bây giờ cô chưa từng kể cho bọn nhỏ chuyện cha mẹ, không phải là không muốn nói, mà là không biết nên mở miệng thế nào, huống hồ năm năm này bệnh tình của Nghê Nghê làm Thẩm Hạ Lan lao tâm lao lực quá độ, cô có rất ít cơ hội nhắc đến cha mẹ mình, mà bây giờ Thẩm Minh Triết đột nhiên hỏi như vậy, thật sự làm cho Thẩm Hạ Lan có chút bất ngờ.
"Có phải con nghe được cái gì không?"
"Ừm, vừa rồi con nghe trợ lý Diệp Ân Tuấn nói với ông ấy, cha mẹ cô Thẩm có việc gấp phải ra nước ngoài, nhưng mà hình như có chuyện gì đấy không bình thường. Cô Thẩm là mẹ sao?"
Thẩm Minh Triết nói lại mấy thứ mình vừa trộm nghe được cho Thẩm Hạ Lan.
Thẩm Hạ Lan lập tức luống cuống.
"Con chính tai nghe trợ lý Diệp Ân Tuấn nói như vậy?"
"Ừ."
Thẩm Minh Triết thấy Thẩm Hạ Lan căng thẳng, ý thức được cô Thẩm kia là Thẩm Hạ Lan.
"Mẹ, mẹ đừng gấp, Diệp Ân Tuấn đang chuẩn bị về, còn chưa đi, mẹ có thể đi cùng với ông ấy về. Con ở đây sẽ chăm sóc mình cho tốt, mẹ không cần lo lắng cho con."
Thẩm Minh Triết hiểu chuyện an ủi Thẩm Hạ Lan.
Thẩm Hạ Lan cảm thấy ông trời có thể cho cô một đứa con trai như vậy, đúng là ban ân. Lúc này không phải cô nên chăm sóc Thẩm Minh Triết sao? Nhưng mà nếu như cha mẹ có chuyện gì, cô cũng không thể ngồi yên không quan tâm.
"Minh Triết, ngoan ngoãn ở đây có biết không? Cho dù xảy ra chuyện gì, con đi tìm giáo quan Diêm Chấn, chú ấy sẽ bảo vệ von. Còn có, bảo vệ Diệp Tranh."
Mặc dù Thẩm Hạ Lan không muốn tin lời Diệp Ân Tuấn nới, nhưng nếu như lời anh nói là thật sự thì sao?
Nếu như Diệp Tranh đúng là đứa con mồ côi từ trong bụng mẹ của em trai anh, như vậy, cô không nên so đo với một đứa bé, huống hồ Thẩm Minh Triết với cậu bé cũng rất tốt.
Thẩm Minh Triết có chút bất ngờ, nhưng mà vẫn gật đầu.
"Mẹ, mẹ cũng phải chăm sóc mình cho tốt. Mỗi ngày con sẽ gọi video với em gái, mẹ yên tâm đi."
"Con ngoan!"
Thẩm Hạ Lan có chút không muốn, nhưng mà cũng không dám trì hoãn nữa, nếu như Diệp Ân Tuấn đi rồi, cô không biết một mình rời khỏi nơi này thế nào.
"Nói cho dì Lam, mẹ có việc đi trước, để dì ấy không phải lo lắng cho mẹ, biết chưa?"
"Ừm, biết rồi, tạm biệt mẹ."
Thẩm Minh Triết có chút không muốn, nặng nề ôm Thẩm Hạ Lan một cái.
Thẩm Hạ Lan không nỡ nhìn con trai, hôn cậu bé một cái rồi lập tức rời đi.
Cô nhanh chóng đuổi theo Diệp Ân Tuấn.
Lúc Thẩm Hạ Lan đuổi đến, Diệp Ân Tuấn đang chuẩn bị rời đi.
"Diệp Ân Tuấn! Anh chờ một chút!"
Thẩm Hạ Lan dưới tình thế cấp bách gọi một tiếng
Diệp Ân Tuấn hơi sững sờ, quay đầu lại, thấy Thẩm Hạ Lan chạy như một cơn gió sang bên này.
"Em chậm một chút, cẩn thận ngã !"
Diệp Ân Tuấn nhìn mà hoảng hốt.
Trong ký ức của anh, Thẩm Hạ Lan là một người ngu ngốc trong vận động, hôm nay liều mạng chạy đến như vậy, là điên rồi sao?
Anh theo bản năng nhấc chân đi về phía Thẩm Hạ Lan.
Tống Đình nhìn Diệp Ân Tuấn lúc này, cũng không ngăn cản.
Diệp Ân Tuấn đi đến bên cạnh Thẩm Hạ Lan, Thẩm Hạ Lan đã thở hồng hộc.
"Làm sao vậy? Không nỡ xa anh sao?"
Diệp Ân Tuấn hiếm khi trêu đùa
Thẩm Hạ Lan lại không có tâm trạng trêu đùa với anh, cô đưa tay nắm lấy cổ áo Diệp Ân Tuấn, hung dữ nói: "Có phải là ba mẹ tôi xảy ra chuyện gì rồi? Có phải không?"
Sắc mặt Diệp Ân Tuấn ít nhiều có chút thay đổi.
Tống Đình lại hít một hơi, Diêm Chấn bên cạnh cũng có chút kinh ngạc.
"Ngoan ngoãn, đây là người phụ nữ đầu tiên dám túm cổ Diệp tổng."
"Cô ấy cũng không phải là phụ nữ bình thường."
Tống Đình nuốt nước miếng một cái, làm như không nhìn thấy
Diệp Ân Tuấn nhìn Thẩm Hạ Lan căng thẳng, thấp giọng nói: "Không xảy ra chuyện gì, chỉ là có khả năng ra nước ngoài du lịch, anh về xem."
"Tôi cũng phải đi về!"
Thái độ của Thẩm Hạ Lan vô cùng kiên trì.
Mặc dù không biết Thẩm Hạ Lan nghe chuyện cha mẹ Thẩm từ chỗ nào, nhưng mà Diệp Ân Tuấn vẫn thấp giọng nói: "Em không thể về được, bà cụ Hoắc đã chính thức đâm đơn kiện em, bây giờ em về không khác gì đưa mặt mình đến trước bọn họ. Ở đây còn một số việc anh chưa giải quyết xong, em cứ ở đây đợi mấy ngày, em yên tâm, chuyện cha mẹ em anh sẽ giúp em xử lý tốt."
"Tôi lo lắng! Diệp Ân Tuấn, đó là cha mẹ tôi, năm đó vì muốn gả cho anh, bọn họ đã chặt đứt liên lạc vói tôi, năm năm nay phải chịu nỗi đau để tang con gái, nếu như bây giờ bọn họ gặp nguy hiểm, tôi làm sao có thể làm như không nghe thấy gì được, làm như không thấy được?"
Đáy mắt Thẩm Hạ Lan có nước mắt trong suốt lóe ra.
Cô vẫn nợ cha mẹ mình, là những người mấy năm gần đây cô không dám nhắc đến nhưng vẫn luôn lo lắng.
Nếu như chỉ là xuất ngoại đơn giản, Diệp Ân Tuấn không thể về gấp gáp như vậy. Nhớ đến lúc Tống Đình vội vã như vậy, Thẩm Hạ Lan cũng không thể bình tĩnh được.
Diệp Ân Tuấn khẽ nhíu mày.
Lý trí nói anh biết phải từ chối Thẩm Hạ Lan trở về mới là ság suốt, nhưng khi nhìn thấy hơi nước ở đáy mắt Thẩm Hạ Lan, anh