"A!"
Thẩm Hạ Lan kêu lên một tiếng, cơ thể bị Diệp Ân Tuấn ôm lấy.
Sau khi hai thân thể đụng chạm vào nhau, một cảm giác lâu năm lần nữa tập kích, thế mà làm bọn họ ngây người.
Miệng vết thương của Diệp Ân Tuấn kỳ thật đau không chịu nổi, nhưng mà vào lúc này, anh lại cảm thấy đau cũng không sao cả.
Máy bay vẫn đang xóc nảy, Tống Đình đằng trước nói.
"Tổng giám đóc Diệp, gặp phải khí lưu rồi, máy bay có chút xóc, hai người..."
Lời của anh ta còn chưa nói hết, quay lại nhìn thấy Diệp Ân Tuấn và Thẩm Hạ Lan vẫn đang ôm nhau, vội vàng ngậm miệng, tiếp tục làm người câm, nhưng mà anh ta vẫn làm Thẩm Hạ Lan và Diệp Ân Tuấn nhanh chóng buông nhau ra.
Diệp Ân Tuấn đương nhiên là có chút không nỡ, huống chi làm hòa thượng năm năm, hôm nay ôm được bà xã của mình, nhưng hết lần này đến lần khác anh đều không làm được gì, cũng không dám làm cái gì.
Thẩm Hạ Lan cảm thấy có chút xấu hổ, vội vàng ngồi xuống, hơn nữa còn buộc lại dây an toàn cho mình.
Nếu không đi lên xử lý miệng vết thương cho Diệp Ân Tuấn, cũng sẽ không quên chuyện dây an toàn này, hôm nay xảy ra chuyện lúng túng này, đúng là làm cho người ta có chút thẹn thùng.
Hai người nhất thời không còn gì để nói.
Không khí có chút xấu hổ, Tống Đình đương nhiên cũng không nói gì vào lúc này.
Máy bay bay hơn một tiếng đã đến Hải Thành.
Lúc đáp xuống Hải Thành, nhìn ra được Thẩm Hạ Lan có chút gấp gáp và kích động.
Diệp Ân Tuấn mặc áo khoác, che dấu hoàn toàn chuyện mình bị thương đi, Nhưng năm này nhà họ Diệp ở Hải Thành mặc dù nói một không hai, nhưng cũng làm một số người ghen ghét, cũng không ít kẻ thù, nếu như lúc này tuồn ra chuyện thân thể Diệp Ân Tuấn không tốt, có thể sẽ có rất nhiều người nhân cơ hội này lấy mạng anh.
Dù sao Diệp Ân Tuấn chết, nhà họ Diệp cũng hết rồi, những tập đoàn kia sẽ bị gia tộc của anh phân chia hết.
Sự thật luôn tàn khốc như vậy.
Diệp Ân Tuấn mặc xong áo khoác, Thẩm Hạ Lan đã không đợi máy bay hạ cánh kịp.
Không khí bên ngoài có chút âm trầm, vô duyên cớ làm nguòi ta cảm thấy không quá thoải mái và bị đè nén.
Sau khi máy bay hạ cánh, Diệp Ân Tuấn nắm chặt tay Thẩm Hạ Lan, thấp giọng nói: "Đừng căng thẳng, mọi chuyện có anh."
Thẩm Hạ Lan muốn rút tay mình về, nhưng mà Diệp Ân Tuấn nắm chặt, cô cũng không thể thoát ra.
Tống Đình đã chuẩn bị xe xong nhìn bọn họ.
Sau khi máy bay hạ cánh, Diệp Ân Tuấn và Thẩm Hạ Lan đi cào xe, nhanh chóng lái về phía nhà họ Thẩm.
Con đường này, Thẩm Hạ Lan đã tám năm không đi lại.
Vừa dến nhà họ Diệp, Thẩm Hạ Lan cố gắng trở về cùng với cha mẹ mình hòa hoãn quan hệ, lại bị cha đánh đuỏi ra, mẹ làm như không thấy, càng vì cô trở về mà mẹ bệnh nặng một trận, thiếu chút nữa buông tay rời đi. Sau một lần đó, Thẩm Hạ Lan cũng không dám về nữa.
Mỗi lần cô đều thừa dịp mẹ ra ngoài mua thức ăn hoặc là tản bộ quanh mà lén lút đến thăm bà, thậm chỉ còn lén lút mua ít đồ, để người hầu trong nhà dùng các loại danh nghĩa mang đến cho cha mẹ, nhưng mà chuyện này sau đó bị cha mẹ phát hiện, đều vứt những thứ cô mua ra, hơn nữa còn tuyên bố không có đứa con gái này.
Thẩm Hạ Lan lén rơi lệ vô số lần, mặc dù không có cách nào. Sự cố chấp của cha mẹ cô không thể nào thay đổi được, mà năm đó cô cũng không dám đi làm phiền Diệp Ân Tuấn, để anh hỗ trợ hòa hoãn tầng quan hệ này.
Sau đó cô biết mình mang thai, vui vẻ muốn đi về nói với mẹ, hy vọng có thể mượn đứa bé trong bụng làm mẹ tiếp nhận mình, không ngờ còn chưa kịp nói ra, cô đã táng thân trong biển lửa, một lần đã là năm năm.
Thời gian trôi qua, tám năm qua đi, cô không biết trêu đầu cha mẹ có thêm bao nhiêu tóc bạn, cũng không biết thân thể cha mẹ có vấn đề gì không.
Tất cả tâm trạng của Thẩm Hạ Lan đều ở trên người cha mẹ, nhìn con đường quen thuộc này, khóe mắt không khỏi có chút ướt át.
Diệp Ân Tuấn nhìn dáng vẻ đau khổ của cô, duỗi tay ôm lấy vai cô.
Thẩm Hạ Lan giãy ra, nhưng giãy không thoát, lúc đang muốn nổi giận chợt nghe Diệp Ân Tuấn nói: "Thực xin lỗi, năm đó làm em phải uất ức lớn. Sau ba năm kết hôn, anh chỉ bận công tác, căn bản không nghĩ đến khát vọng của em với cha mẹ, cũng không kịp thời cùng với em quay về xin cha mẹ tha thứ, là thất trách của anh."
Vốn Thẩm Hạ Lan không muốn nghe Diệp Ân Tuấn nói những điều này, cũng hiểu, những uất ức đó là cô tự nhận lấy, ai bảo năm đó cô yêu người đàn ông này?
Vì người đàn ông này cô thật sự bỏ ra mọi thứ.
Nhưg mà cách nhiều năm như vậy, lúc cô nghe được Diệp Ân Tuấn nói ra những lời này, Thẩm Hạ Lan đau xót, nướt mắt nhịn không được chảy xuống.
"Ngoan, đừng khóc. Đều là lỗi của anh, nếu em cảm thấy uất ức, đánh anh mắng anh là được, nhưng mà đừng khóc, nước mắt của em quả thật như dao đâm vào lòng anh."
Diệp Ân Tuấn thấp giọng dỗ Thẩm Hạ Lan.
Tống Đình cảm thấy hai mắt mình sắp mù rồi.
Anh ta đi theo Diệp Ân Tuấn nhiều năm như vậy, lúc nào thấy Diệp Ân Tuấn ôn nhu với một người phụ nữ như vậy? Hơn nữa những lời này đúng là Diệp Ân Tuấn nói sao?
Tống Đình không thể tin được.
Thẩm Hạ Lan lại giống như vô cùng uất ức, nghe Diệp Ân Tuấn nói như vậy, cũng không già mồm cãi láo, cũng không có ý định kiềm hãm mình lại, mở miệng, trực tiếp cắn lấy bả vai Diệp Ân Tuấn.
"Phập - "
Một ngụm này của Thẩm Hạ Lan cũng không nhẹ, mặc đù Diệp Ân Tuấn đã chuẩn bị tâm ký, vẫn không nhịn được kêu lên một tiếng, cơ thể theo bản năng căng thẳng, nhưng mà anh rất nhanh phát hiện, hàm răng Thẩm