“Ba, mẹ...”
Thẩm Hạ Lan khẽ gọi, nhưng lại bị Diệp Ân Tuấn nắm chặt hai tay lần nữa, anh thấp giọng nói: “Suy nghĩ rõ ràng rồi, nếu như em bây giờ thừa nhận thân phận của em với bọn họ, có lẽ có thể sắp xếp cho bọn họ ra nước ngoài, cũng có thể khiến người của các doanh nghiệp lợi dụng ba mẹ em không thể thành công. Nếu như em cần, tôi cũng sẽ lập tức chứng minh cho em, em chính là con gái của bọn họ.”
Ánh mắt của Diệp Ân Tuấn mang theo một tia mong đợi.
Trên thế giới này không có bất kỳ ai mong đợi Thẩm Hạ Lan thừa nhận thân phận của mình hơn anh, bởi vì một khi cô nhận rồi, cô chính là mợ chủ của nhà họ Diệp, chính là vợ của Diệp Ân Tuấn quang minh chính đại lấy về!
Cảm nhận ánh mắt nóng bỏng mong chờ của Diệp Ân Tuấn, Thẩm Hạ Lan có khoảnh khắc thật sự muốn thừa nhận. Mặc kệ có phải là vì Diệp Ân Tuấn, chỉ nhìn dáng vẻ già đi của ba mẹ ở trước mặt, cô đã khóc không thành tiếng rồi.
5 năm không gặp, tóc mai của ba mẹ đã hoàn toàn bạc trắng rồi, mà trên mặt của mẹ càng hằn thêm những vết nhăn, sớm đã không có phong tư của năm đó.
Mặc dù không biết bọn họ 5 năm qua sống như thế nào, nhưng rõ ràng không quá tốt.
Diệp Ân Tuấn nói không sai, chỉ cần cô nói ra thân phận của mình, ba mẹ của cô có thể sẽ không bị người ta lợi dụng nữa, nhưng cô bây giờ không thể nói.
Trái tim của Thẩm Hạ Lan bị xé rách, đau xót có hơi khó chịu, thậm chí có chút không đứng vững, chỉ có thể dựa vài Diệp Ân Tuấn mới có thể giữ vững thăng bằng.
“Mượn bờ vai của anh dựa một chút.”
Đây là lần đầu tiên từ sau khi Thẩm Hạ Lan về nước có thái độ thân thiện với Diệp Ân Tuấn, cũng coi như có dáng vẻ yêu cầu.
Diệp Ân Tuấn đau lòng ôm bả vai của cô, đáy mắt xuất hiện một tia thất vọng.
Anh hiểu Thẩm Hạ Lan, giống hiểu chính bản thân mình vậy, từ trong mắt của Thẩm Hạ Lan, anh đã nhìn thấy đáp án mà mình muốn.
Thẩm Hạ Lan không muốn thừa nhận thân phận!
Điểm này khiến Diệp Ân Tuấn rất nghi hoặc, cũng không thể làm gì được.
Thẩm Hạ Lan thấp giọng nói: “Tôi muốn quay lại xe lấy một thứ, anh giúp tôi cản bọn họ trước.”
“Cần tôi giúp không?”
Diệp Ân Tuấn có hơi không yên tâm lắm để Thẩm Hạ Lan một mình quay lại xe, nhìn sắc mặt của cô bây giờ, dường như bất cứ lúc nào bất cứ ở đâu cũng có thể ngất đi.
Thẩm Hạ Lan khẽ lắc đầu: “Không cần, tôi tự làm được.”
Nói xong, cô buông Diệp Ân Tuấn ra, mau chóng quay người, sợ nước mắt của mình bị ba mẹ nhìn thấy sẽ nảy sinh nghi ngờ.
Diệp Ân Tuấn nhìn bóng lưng lắc lư của cô, đáy mắt đầy đau xót.
Anh không biết Thẩm Hạ Lan muốn làm gì, nhưng nếu cô đã muốn làm như thế, để mặc cô chiều ý cô là được rồi.
Thấy Thẩm Hạ Lan đi về phía xe ô tô, Diệp Ân Tuấn cũng không chậm trễ, mau chóng đi đến chỗ ba mẹ nhà họ Thẩm.
“Ba, mẹ, hai người muốn đi đâu?”
Diệp Ân Tuấn từ năm năm trước đã coi ba mẹ nhà họ Thẩm thành ba mẹ ruột của mình mà chăm sóc.
Khi mới đầu, ba Thẩm nhìn thấy Diệp Ân Tuấn còn tức giận, càng không để tâm anh là ông chủ lớn ở Hải Thành, nhìn thấy Diệp Ân Tuấn thì sẽ đánh anh, bất kể là thứ gì, nhìn thấy thì cầm ném lên người Diệp Ân Tuấn.
Nhưng Diệp Ân Tuấn trước giờ không tránh không né không phản kháng, để mặc ba Thẩm phát tiết, thậm chí tim của ba Thẩm không tốt, nửa đêm nằm viện, một mình ở trước giường của ba Thẩm chăm sóc hơn một tuần, giống như ba con ruột, ngay cả doanh nghiệp của gia tộc cũng không quan tâm.
Về sau mẹ Thẩm cũng nhìn thoáng rồi, con gái đã đi rồi, cũng không thể cho nhà họ Diệp và nhà họ Thẩm đứa cháu, dư ra một chàng con rể như này, còn là người đàn ông con gái liều hết tất cả cũng phải giả cho, cứ tiếp tục làm khó thì có ý nghĩa gì?
Mẹ Thẩm thở dài, bắt đầu coi Diệp Ân Tuấn thành con rể mà đối đãi, dần dần thái độ của ba Thẩm cũng có một chút thay đổi.
5 năm trôi qua, hai ông bà nghiễm nhiên coi Diệp Ân Tuấn thành con trai của mình mà đối đãi.
Nhìn thấy Diệp Ân Tuấn vội vàng chạy đến, mẹ Thẩm kích động bắt tay của anh nói: “Ân Tuấn, ba mẹ có tin tức của Hạ Lan rồi, bọn họ nói Hạ Lan còn sống!”
“Bọn họ? Bọn họ là ai?”
Diệp Ân Tuấn nhảy cảm bắt được từ mấu chốt.
Ba Thẩm mặc dù trầm ổn hơn so với mẹ Thẩm, có điều cũng mang theo một kia kích động.
“Ân Tuấn à, bọn họ là ai ba cũng không nói, nhưng ba với mẹ con nhận được một bức ảnh, người trên đó chính là Hạ Lan. 5 năm rồi, ba mẹ đều cho rằng con bé này đã không còn nữa, không ngờ con bé còn sống, hơn nữa sống rất tốt. Có điều đối phương nói 5 năm trước Hạ Lan đã trải qua một trận hỏa hoạn lớn, phần đầu bị va đập, đã mất trí nhớ rồi. Ba với mẹ con nghĩ, ba mẹ qua đó xem thử, nói không chừng có thể khiến con bé nhớ lại điều gì đó. Ba mẹ đều già rồi, chỉ có một đứa con gái này, năm đó vì một chút mặt mũi và thể diện gia tộc, cứ đẩy con gái ra ngoài. Nếu như sớm biết số mạng của nó có một kiếp như thế, năm đó cho dù bị người của cả Hải Thành mắng chửi, ba cũng không nguyện ý mất đi đứa con gái này!”
Ba Thẩm nói mà mắt đỏ lên.
Thẩm Hạ Lan không biết bao giờ trở lại, khi nghe thấy mẹ Thẩm và ba Thẩm nói như vậy, nước mắt lần nữa rơi ra, có điều cô mau chóng lau sạch nước mắt, tâm lý cũng rất tò mò, ai sẽ gửi thư cho ba mẹ? Nói với bọn họ cô còn sống?
Mà cô trong bức ảnh đó có dáng vẻ gì?
Dáng vẻ như bây giờ của cô sao?
Thẩm Hạ Lan đột nhiên có chút mong chờ.
Mặc dù cô luôn nói với mình không thể thừa nhận thân phận của mình được, ít nhất bây giờ không thể, nhưng khi cô nghe thấy ba mẹ đã có ảnh của cô, cô vẫn kích động.
Chỉ cần ba mẹ nhận ra cô, bất luận như thế nào