Sự kiện II: Một đêm không trăng, trong nhà có trộm. Nam chủ là một người đàn ông rất có khí phách, cho nên không hề do dự đánh nhau cùng gã. Khổ nỗi tâm thì có thừa mà lực lại không đủ, đã bắt không nổi ngược lại còn ăn đòn. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nữ chủ từ nhỏ luyện Taekwondo xông lên cứu nam chủ một mạng, bị trẹo chân. Nam chủ trong lòng khiếp sợ cũng cảm kích, lại cho rằng mình còn thua cả phụ nữ, thật quá mất mặt. Ngoài miệng nói “Ai cần cô hỗ trợ, không thấy tôi sắp bắt được nó rồi sao, đúng là ngu ngốc”, hành động lại vẫn là mỗi ngày “không tình nguyện” đưa đón nữ chủ đi học. Bởi vì nam chủ hiện tại là thiếu gia nhà giàu gặp nạn, Ferrari hay Lamborghini đều không có, chỉ có thể đạp xe, chở nữ chủ đi đi về về từ nhà đến trường. Trai xinh gái đẹp, “Hương Xa Bảo Mã” (1), đương nhiên là cảnh tượng thiết yếu hàng đầu trong tiểu thuyết ngôn tình.
Nhan Vũ diện vô biểu tình đóng sách, phân vân không biết có nên dành tặng một lời khen cho công hack não của tác giả hay không. Nhưng mà, hiện tại không phải lúc rối rắm! Hàng ngày đưa đón nữ chủ, chính là cơ hội tốt để bồi dưỡng tình cảm chứ còn gì nữa! Ở trên đường xóc nảy, nữ chủ “Ngọc ngó sen” (2) không phải sẽ ôm eo Cố Cảnh Luật hay sao? Quá đáng lắm mà!
Vì thế, vào đêm tối trời hôm nay, Nhan Vũ tay cầm gậy đánh golf vô tình tìm được, ngồi ở phòng khách lẳng lặng chờ đợi. Trong truyện không viết cụ thể kẻ cắp vào nhà lúc nào, Nhan Vũ không thể báo cảnh sát, đành lưu số vào trước, chỉ cần có bất cứ động tĩnh nào khả nghi, anh lập tức ấn gọi.
1 giờ sáng, Nhan Vũ vẫn chưa thấy thằng lưu manh đấy đâu cả. Anh bắt đầu thấy mệt, lại tự lên tinh thần, dù sao cũng chỉ mới nửa đêm.
Bốn phía tĩnh lặng, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc vang lên. Nhan Vũ nằm trên sofa gà gật, đột nhiên, một chuỗi tiếng bước chân làm anh giật nảy mình. Nắm chặt gậy đánh golf, nín thở nghe một hồi, phát hiện tiếng chân kia hướng tới WC.
Thằng này kể cũng đần, WC thì có gì đáng giá, cùng lắm trộm được cái bồn cầu 300 đồng mới mua. Nhan Vũ vừa chửi thầm, vừa cẩn thận đi theo tới phòng bếp.
Nhan Vũ hai chân phát run, tự thấy mình đúng là bị sắc đẹp làm mờ mắt rồi. Rõ ràng gà cũng không dám giết, lại vì theo đuổi mỹ nam mà nửa đêm bắt trộm —— liều đến thế là cùng.
Cửa WC khép hờ, Nhan Vũ cố lấy dũng khí, nhẹ nhàng đẩy cửa, đồng thời giơ gậy đánh golf trong tay, dùng sức giáng xuống bóng đen trước mặt.
Tên trộm rú lên thảm thiết, Nhan Vũ mắt cũng không dám hé, chỉ liên tục vung lên hạ xuống vũ khí trên tay. Bị đánh túi bụi, tên kia nhanh chóng phản kháng, hai người xoay vòng vòng một chỗ, đồng loạt té lăn quay trên sàn, kẻ trộm bằng vào vóc dáng ưu thế, đè Nhan Vũ xuống, “Mẹ kiếp, mày dám đánh bố à?”
Nghe giọng nói quen thuộc này, Nhan Vũ sửng sốt, mắt thấy đấm đầu tiên của “Kẻ trộm” muốn giáng xuống mặt, vội vàng nói: “Đừng đánh! Là tôi!”
“Mày nghĩ là tao quan tâm à!”
……
Một trận hỗn loạn qua đi, Nhan Vũ thân chịu trọng thương, ủy ủy khuất khuất lui trong góc WC, chéo bên kia, Cố Cảnh Luật hung tợn nhìn anh, “Anh giỏi lắm! Không những đánh tôi, còn đánh bằng gậy golf! Sao không lấy dao chém luôn đi!”
Nhan Vũ một lần nữa yếu ớt giải thích: “Tôi tưởng có trộm thật mà…”
Cố Cảnh Luật nổi cáu ngược lại cười “Anh có bị ngộ không đấy! Trộm lại vào WC trộm đồ à?!”
“Tôi…Tôi nhất thời quên mất.” Nhan Vũ hít hít mũi, sắp khóc đến nơi rồi. Nhưng là biểu tình trên mặt có chút biến đổi, mắt đau đến nóng rát, không cần nhìn cũng biết, anh nhất định là bị Cố Cảnh Luật đánh thành một con gấu trúc rồi.
Chân Cố Cảnh Luật bị Nhan Vũ phang cho cái rõ mạnh, không đứng dậy được, tức giận nói: “Còn đờ ra đấy làm gì? Đi bật đèn lên!”
Nhan Vũ do dự chốc lát, nhẹ giọng đáp: “Có thể không bật được không?”
“Hở?”
“Tôi không muốn đối diện với sự thật.”
“…”
“Tôi, tôi đi đây!” Không đợi Cố Cảnh Luật phát hỏa, Nhan Vũ lập tức thức thời đứng lên.
Đèn WC nằm bên ngoài, Nhan Vũ ôm mắt đi ra, vừa vặn đụng phải một bóng người cao lớn.
Nhan Vũ đầu óc lại chết máy, nhìn Cố Cảnh Luật còn đang trong WC, lại nhìn bóng đen trước mặt, giống như hiểu ra gì đó.
Nhan Vũ đáng thương không còn tinh lực bảo trì bình tĩnh nữa, chỉ vào bóng đen run lập cập: “Kẻ, kẻ trộm…” Nói xong phóng vù trở vào WC, đem cửa khóa kỹ.
Cố Cảnh Luật không kiên nhẫn hỏi: “Lại làm sao vậy!”
“Ngoài, bên ngoài có…có trộm!”
Cố Cảnh Luật khinh miệt cười: “Lại nữa, anh có vọng tưởng bị hại có phải không!”
Nhan Vũ liên tục lắc đầu, “Không, lần này là thật!”
Cố Cảnh Luật do dự: “Thật à?”
“Thật đó! Chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Cố Cảnh Luật đứng dậy, “Cái gì làm sao bây giờ! Nó một người, chúng ta hai người, sao phải sợ!”
Nhan Vũ nuốt nuốt nước miếng, “Nhưng chúng ta đều bị thương…”
“Cũng mạnh hơn nó. Tránh ra!” Cố Cảnh Luật nhặt gậy đánh golf, một mực muốn ra ngoài. Nhan Vũ nơm nớp lo sợ theo sau hắn, chuẩn bị tùy thời chiến đấu.
Hai người hít sâu một hơi, đẩy cửa WC, nháy mắt liền hóa thạch.
Chỉ thấy một thân ảnh mảnh khảnh đầu tiên cho tên trộm một cú đá vòng cầu, sau đó bắt lấy cổ tay hắn, làm một đòn quật vai tuyệt đẹp. Tiếp theo kẻ kia đã nằm trên đất, không nhúc nhích.
Đỗ Vũ Ninh phủi phủi tay, bật đèn, liền nhìn thấy Cố Cảnh Luật tay cầm gậy golf, Nhan Vũ nấp sau hắn, cả hai đều nhìn cô bằng vẻ mặt phức tạp.
Đỗ Vũ Ninh nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Trong nhà có trộm, nhưng đã bị tôi giải quyết rồi, các anh đừng sợ.”
Cố Cảnh Luật cùng Nhan Vũ liếc nhau một cái.
Đỗ Vũ Ninh đến gần hai người, lúc này mới phát hiện cả hai đều có thương tích. Cố Cảnh Luật mặc áo ba lỗ đen cùng quần dài trắng, đường cong duyên dáng trên cánh tay có hai vết thương nhìn thấy mà ghê, vẫn đang duy trì tư thế Kim kê độc lập (3), Nhan Vũ phía sau hai mắt sưng vù, híp thành một đường.
Đỗ Vũ Ninh cố nín cười, tận lực làm cho biểu tình của bản thân thoạt nhìn cũng có vẻ đồng tình, “Các anh làm sao vậy?”
“…”
“Hai người hình như bị thương không nhẹ? Có muốn tới bệnh viện không?”
“…”
Đỗ Vũ Ninh gọi điện báo cảnh sát, vừa gác máy, chuông cửa liền vang lên.
Đỗ Vũ Ninh một bên than thở “Ai còn đến muộn thế này” một bên nhìn ra ngoài.
“Cảnh sát đây! Không được nhúc nhích!”
Đỗ Vũ Ninh trợn mắt há mồm —— cảnh sát ngồi máy bay đến sao?
*
Sau khi cảnh sát áp giải kẻ trộm đi rồi, Đỗ Vũ Ninh đưa hai người bị thương trong nhà đến bệnh viện. Vết thương của Nhan Vũ không nghiêm trọng, thoa thuốc chờ hết sưng là được. Cố Cảnh Luật xui xẻo hơn, tựa hồ tổn thương tới gân cốt, bác sĩ yêu cầu hắn ở lại bệnh viện điều dưỡng vài ngày.
Nhan Vũ