Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

1101: Tê Thư Trai


trước sau


Bùm.

Đầu muốn nổ tung.

Mùi hương quen thuộc như gió lốc chen vào lỗ mũi Vân Trân, làm Vân Trân từ kinh ngạc đến ngây người.

Ngay lập tức, nàng theo bản năng đỡ mũ rèm trên đỉnh đầu, một tay đẩy Triệu Húc ra, sau đó lui hai bước, lui tới ngạch cửa, thiếu chút té ngã lần nữa.

Có điều trước khi té ngã, nàng đã kịp thời giữ chặt cửa gỗ bên cạnh.

Hiện trường an tĩnh lại.

Bọn hạ nhân đều khiếp sợ nhìn Vân Trân, nghĩ thầm vị Vân đại phu này thật to gan, ngay cả vương gia cũng dám đẩy!
Mà Triệu Húc...!
Vân Trân hoảng loạn, căn bản không dám nhìn phản ứng của Triệu Húc.

Nàng cuống quít hành lễ, sau đó xoay người đến bên mép giường của Liễu Trản Anh, hi vọng có thể mượn Liễu Trản Anh, không để Triệu Húc nghi ngờ.

Vân Trân lần nữa ngồi xuống bên mép giường, giơ tay bắt mạch cho Liễu Trản Anh.

Nhưng hiện tại, tâm ý nàng phiền loạn, căn bản không thể bắt mạch.

Đầu óc lộn xộn, giống như ngọn đèn, mơ màng hồ đồ hiện lên rất nhiều thứ.


Mãi đến khi Nhạn Bắc bốc thuốc trở về, Vân Trân mới từ trong trạng thái hoảng loạn trấn định lại.

Chờ nàng quay đầu, ngoài cửa nào còn Triệu Húc?
"Vân đại phu, người xem số thuốc này đúng không?" Nhạn Bắc hỏi.

Vân Trân kiểm tra thuốc trên bàn, gật đầu: "Ừ, sai người đi nấu đi, nấu xong thì cho vương phi uống.

Đêm nay, ta sẽ ở lại canh gác."
"Vâng." Nhạn Bắc đáp.

...!
Phương thuốc phức tạp.

Nấu thuốc cũng là một công việc phức tạp.

Thời điểm hạ nhân nấu thuốc, Vân Trân cũng không rảnh rỗi, tự mình ở cạnh giám sát chỉ đạo.

Nàng hoàn toàn chìm đắm vào việc chữa trị cho Liễu Trản Anh, cố gắng không cho bản thân nghĩ tới cái va chạm vừa rồi liệu có để lộ thân phận hay không.

Nấu thuốc xong, Vân Trân nhìn hạ nhân đút Liễu Trản Anh uống hết.

Sau khi uống, Liễu Trản Anh chìm sâu vào giấc, vẫn luôn gặp ác mộng, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.

Nhạn Bắc dẫn theo mấy nha hoàn luôn ở bên cạnh hầu hạ.


Vân Trân canh giữ trong phòng, không hề rời đi.

Thời điểm Quả Nhi tới, thấy

Vân Trân ngồi trong phòng Liễu Trản Anh.

Vì Vân Trân đội mũ có rèm, Quả Nhi không lập tức nhận ra nàng, nhưng thời điểm Nhạn Bắc gọi nàng là Vân đại phu, Vân Trân phát hiện Quả Nhi đột nhiên quay đầu, nhìn nàng chằm chằm, trong ánh mắt lộ vẻ không thể tin được.

Chẳng qua, Vân Trân không để ý.

Sau đó, có hạ nhân tới, nói đã chuẩn bị phòng ở Tê Thư Trai cho nàng, mời nàng buổi tối nghỉ ngơi ở đó.

"Tê Thư Trai? Nơi đó hình như rất gần Hàn Lan Viện của vương gia."
"Đúng vậy.

Vương gia thích an tĩnh, ngay cả Bạc Liễu Viện gần Hàn Lan Viện của vương gia nhất, muốn tới Hàn Lan Viện cũng phải đi mất nửa ly trà nhỏ.

"A, các ngươi nghĩ bậy gì đó? Vân đại phu là đại phu, không phải nữ quyến hậu trạch, ở Tê Thư Trai thì có làm sao?"
Sau khi nha hoàn nói với Vân Trân xong, mấy nha hoàn đứng cạnh nhỏ giọng nghị luận.

Các nàng cho rằng giọng mình rất nhỏ, nhưng Vân Trân vẫn nghe thấy.

Hàn Lan Viện?
Vân Trân nhíu mày.

Nàng dặn dò vài câu, liền tới Tê Thư Trai.

...!
Vân Trân nghỉ ngơi ở Tê Thư Trai đến buổi tối, lần nữa quay về Bạc Liễu Viện.

Nàng phát hiện tối nay hạ nhân hầu hạ ở Bạc Liễu Viện hình như ít đi.

Có điều, nàng không rõ tình hình ngày thường ở nơi này lắm, cho nên chỉ nghi hoặc một lát, lại tiếp tục đi vào bên trong..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện