Cưới Nhầm Thái Tử

Chương 26


trước sau


Sau đó, mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây.
 
Tôi tớ Mộc phủ đã thu dọn đồ đạc xong, lập tức có thể khởi hành hồi phủ.
 
Người nhị phòng đột nhiên được thông báo rằng Nhị phu nhân quyết định muốn ở Hoa Lâm tự tiếp tục khổ tu mười ngày, không lưu lại bất cứ người hầu nào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Mọi người phản ứng khác nhau, lại không ảnh hưởng chút nào đến Mộc Tình Tiêu bên này.
 
Ngày đó Cố Diễn tự mình đi lên núi nên lúc trở về chỉ có thể ngồi cùng một chiếc xe ngựa với Mộc Tình Tiêu.
 
Mộc Tình Tiêu không định chờ người nhị phòng cùng khởi hành, đoàn người lên đường trước.
 
Thanh Đại và Lục La thức thời không ngồi cùng tiểu thư giống như lúc đến, bọn họ xin hộ vệ đi theo Mộc gia hai con ngựa, một trái một phải cưỡi ngựa đi theo.
 
Hai người bọn họ không phải nha hoàn bình thường, ngồi cao còn oai vệ hơn cả hộ vệ.
 
Trong xe chỉ còn lại hai người, bên ngoài cũng chỉ có người nàng, Mộc Tình Tiêu cuối cùng cũng tìm được cơ hội thăm dò một phen, nàng nhìn về phía Cố Diễn, vừa vặn đối diện với ánh mắt của hắn.
 
"Đêm qua..."
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Đêm qua..."
 
Hai người không hẹn mà cùng mở miệng rồi lại đồng thời trầm mặc.
 
Mộc Tình Tiêu vô thức nắm lấy cổ tay áo, tim đập nhanh không hiểu nổi, ra vẻ bình tĩnh nói: "Huynh nói trước đi, ta nhớ không rõ lắm, đặc biệt là... Thuốc của ta được giải như thế nào.”
 
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nàng không dám nói cụ thể mình nhớ gì, dù sao nàng cũng không chắc chắn, nhưng nàng vẫn nói thêm một câu: "Ta cũng không phải hoàn toàn không nhớ rõ, huynh đừng cố nói dối ta.”
 
“...... Sẽ không," Cố Diễn bật cười, khuôn mặt hắn thả lỏng một chút, hắn hồi tưởng lại chuyện đêm qua, tầm mắt không hiểu sao lại dừng lại trên cánh môi nàng, lại lập tức dời mắt, nói: "Thật xin lỗi, máu của ta có thể giải độc hoặc thuốc bình thường, cho nên mới như vậy.”
 
Mộc Tình Tiêu ban đầu rất ngạc nhiên , nhưng sau đó lại khó hiểu: "Cái gì?”
 
"Nàng thật sự quên rồi sao?" Cố Diễn hơi nhướng mày.
 
"Không phải, ta vẫn nhớ rõ một chút, huynh nói chi tiết thêm đi." Mộc Tình Tiêu vội vàng nói.
 
Cố Diễn cũng không định che giấu chuyện mình đã làm, nói: "Ta hôn nàng, nàng còn nhớ không?”
 
"......" Sắc mặt Mộc Tình Tiêu hơi đỏ, yên lặng gật đầu.
 
Hóa ra đó không phải giấc mơ của nàng.
 
"Vậy ta một bên hôn nàng, một bên cho nàng hút máu, nàng còn nhớ không?"
 
Ánh mắt Mộc Tình Tiêu nhất thời mờ mịt.
 
Cố Diễn hiểu rõ, thì ra nàng chỉ nhớ hắn hôn nàng còn những thứ khác thì không nhớ rõ.
 
"Huynh nói huynh cho ta hút máu..." Giọng nói Mộc Tình Tiêu bỗng nhiên mềm mại xuống, "Vết thương kia ở đâu, có đau hay không, bệnh của huynh mới tốt, còn nữa, máu của huynh vì sao... Quả thực mới nghe lần đầu.”
 
Nàng một hơi hỏi nhiều câu hỏi như vậy, Cố Diễn cũng không mất kiên nhẫn, mà bị sự quan tâm mềm mại của nàng đánh trúng trong mắt hiện lên vài phần ý cười, không nhịn được trêu chọc nàng: "Ở đầu lưỡi, nàng dùng sức quá, hiện tại vẫn còn đau.”
 
"......"......" Khuôn mặt Mộc Tình Tiêu đỏ bừng, không biết nên áy náy hay tức giận, chỉ đành trừng mắt nhìn hắn.
 
Cố Diễn mỉm cười, lại đứng đắn nói: "Mẫu thân ta là người Miêu, lúc nhỏ ta từng được bà ấy mang đến Miêu Cương dưỡng dược, cụ thể như thế nào ta đã không nhớ rõ, sau đó máu của ta cứ như vậy, cho nên lúc trước tuy rằng bị độc làm mù mắt, qua tháng cũng có thể tự mình từ từ tốt lên, có giải dược tương ứng sẽ nhanh hơn rất nhiều.”
 
"Thì ra là như thế." Nàng từng nghe nói Miêu Cương có nhiều dị thuật kỳ quỷ, nếu có liên quan đến Miêu Cương, thì cứ cho là vậy đi.
 
Sau khi hỏi tất cả những điều muốn biết, Mộc Tình Tiêu vẫn cảm thấy có cái gì nằm ngang trong lòng còn chưa giải quyết.
 
Trầm mặc một lúc lâu, giọng điệu của nàng hơi không được tự nhiên hỏi: "Tuy rằng ta thật sự rất cảm kích huynh, nhưng nếu huynh muốn cho máu, cũng không nhất định phải... Vậy, tại sao?”
 
Cố Diễn nhìn nàng, sự không được tự nhiên của nàng căn bản không che giấu được, ánh mắt lại trong vắt, hơi gợn sóng, lộ ra vẻ cố chấp.
 
Hắn nhớ lại tình cảnh lúc đó một lần nữa, một lúc sau mới thở dài nhẹ nhàng, nói: "Bởi vì ta thích nàng rất nhiều, đối mặt với nàng như vậy, ta không thể không.”
 
"......" Mộc Tình Tiêu lại lần nữa không biết nói gì, ánh mắt hơi lóe lên, có chút hối hận bản thân sao lại đi hỏi.
 
Cố Diễn thấy nàng không trả lời, ánh mắt còn trốn tránh hắn, hắn đột nhiên nghiêng người qua đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy chiếc cằm xinh xắn của nàng, xoay mặt nàng lại, đôi mắt đối diện với mình, trầm thấp hỏi: "Rõ chưa?”
 
Tránh không thể tránh, Mộc Tình Tiêu ngơ ngác nói: "Rõ rồi..."
 
Nàng nhận thấy tầm mắt Cố Diễn hơi di chuyển xuống, hơi thở trở nên chậm lại mà nặng nề, ngay sau đó nàng nghe thấy hắn hỏi: "Bây giờ nàng tỉnh táo rồi, xác nhận với ta một chút, ta có thể hôn nàng không?”
 
Hơi thở nam nhân bao trùm lấy nàng, khuôn mặt hắn gần trong gang tấc đủ để mê hoặc lòng người, giọng nói của hắn ôn hòa trân trọng, không hề khiêu khích chút nào.
 
Nàng không phân biệt được bản thân có suy nghĩ kỹ lưỡng hay không, hoặc chỉ là bị mê hoặc, há miệng vừa nói ra một chữ "có thể", cánh môi mỏng manh mềm mại đã bị một tia mềm mại khác đè ép, nàng theo bản năng nhắm mắt lại.
 
Lập tức thắt lưng của nàng cũng bị cánh tay mạnh mẽ của hắn bao lấy.
 
Hắn hôn dịu dàng, tỉ mỉ, nhưng lại sâu lắng.
 

Hơi thở giao hòa, không phân biệt lẫn nhau.
 
Xe ngựa chậm rãi chạy trên đường núi, không biết từ khi nào nàng đã nghiêng người bị hắn ôm vào trong ngực, ngồi trên đùi hắn, không cảm thụ được bao nhiêu xóc nảy.
 
Đột nhiên, Cố Diễn nhẹ nhàng "hí" một tiếng, Mộc Tình Tiêu cũng ngừng lại, hai người hơi tách ra.
 
"Ta nếm được mùi máu tươi rồi, có phải do miệng vết thương của chàng hay không?" Sắc mặt Mộc Tình Tiêu có chút đỏ.
 
"Không có việc gì, là do ta quá tham lam, quên mất còn có vết thương." Cố Diễn cười cười.
 
Mộc Tình Tiêu không phải kiểu hay nũng nịu, thường xuyên qua lại đấy, tuy rằng vẫn sẽ có chút đỏ mặt, nhưng đã thẳng thắn hơn rất nhiều.
 
Nàng vẫn tựa vào lòng Cố Diễn, một tay vòng quanh eo gầy gò của hắn, ngước mắt lên nhìn hắn nói: "Có đau không, để ta xem.”
 
Nàng nói xong cũng học hắn đưa tay nắm lấy cằm.
 
Lần này Cố Diễn có chút ngượng ngùng, nắm lấy cổ tay nàng nói: "Không đau lắm, đừng nhìn.”
 
"Ta muốn xem." Mộc Tình Tiêu cố ý nói, trong mắt lóe lên một tia tinh nghịch.
 
Cố Diễn nhìn thấu nàng, mím môi không nói.
 
"Không cho xem..." Mộc Tình Tiêu đột nhiên hơi đứng dậy, chủ động chạm môi hắn một chút, ngay lập tức

lại rời đi, vui tươi nói: "Cũng chỉ có thể chạm như vậy mà thôi.”
 
Sắc mặt Cố Diễn nhất thời trở nên vi diệu, đôi mắt sâu thẳm giống như đang ẩn giấu một mối nguy hiểm nào đó, trầm thấp nói: "Một chút sao có thể đủ?”
 
Mộc Tình Tiêu nhướng mày nói: "Nhiều quá huynh lại không được!”
 
Cố Diễn nhìn nàng, vừa tức giận vừa buồn cười, lập tức kéo nàng trờ lại, chạm vào môi nàng nói: "Vậy thì chạm lâu một chút.”
 
Hai người thỉnh thoảng náo loạn, khi thì lẳng lặng tựa vào nhau, xe ngựa trước khi hoàng hôn buông xuống đã trở lại trong thành.
 
Đi ngang qua Thủy Vân Gian, Mộc Tình Tiêu nhớ tới Bắc Mông thực phường trước khi ra khỏi thành còn chưa dẫn Cố Diễn tới, nên đã phân phó xe ngựa chạy vào Kỳ Tú Viên, dừng ở địa điểm chuyên dụng của Thủy Vân gian.
 
Cố Diễn còn tưởng rằng bọn họ muốn đi Thủy Vân gian, không ngờ xuống xe ngựa, Mộc Tình Tiêu lại đưa hắn ra ngoài.
 
"Huynh đã ăn qua đồ ăn Bắc Mông bên kia chưa?" Mộc Tình Tiêu nói.
 
Cố Diễn nghĩ đến mấy năm trước Ô quốc xâm phạm, hắn ở Bắc Mông mấy tháng, ăn cũng là thức ăn của Bắc Mông, khẩu vị rất khác với Trung Nguyên, nhưng lúc này không tiện nói.
 
"Chưa từng ăn qua," hắn nói: "Chẳng lẽ Giang Nam cũng có?”
 
"Mấy ngày trước mới mở một nhà hàng Bắc Mông thực phường," Mộc Tình Tiêu cực kỳ tự nhiên kéo cổ tay hắn, giọng điệu vui vẻ, "Đi, dẫn huynh đi nếm thử tươi mới! ”
 
Ánh mắt Cố Diễn ôn hòa nhìn nàng, cười cười, giơ tay kéo tay nàng xuống, nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của nàng, nói: "Sau này phải như vậy.”
 
Hai người đến Bắc Mông thực phường, đã vài ngày kể từ khi cửa hàng khai trương, bảng hiệu đã được mở hoàn toàn và hoạt động kinh doanh trong cửa hàng đang phát đạt.
 
“Mộc tiểu thư đến rồi!” Phu phụ chưởng quỹ liếc mắt một cái đã nhận ra Mộc Tình Tiêu, đầu tiên là kinh hỉ, sau lại áy náy nói: "Nhã gian đã đầy người, vẫn còn vài cái bàn trống ở giữa sảnh..."
 
Mộc Tình Tiêu sảng khoái nói: "Không sao, chúng ta ở trung đường là được rồi.”
 
Ở Hoa Lâm tự liên tục ăn chay mấy ngày, lúc này chỉ có khối thịt nướng lớn của Bắc Mông Thực Phường mới có thể làm cho người ta thỏa mãn.
 
Ngồi ở trung tâm được bao quanh bởi thực khách, hương thơm tràn ngập khắp nơi, đầy khói và ồn ào, làm cho mọi người thèm ăn hơn.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
 
Hai người chọn các thức ăn trên bảng hiệu xong rồi vùi đầu ăn, chỉ thỉnh thoảng nói một chút.
 
Lúc ăn đến thỏa mãn, Mộc Tình Tiêu mới có lòng tán gẫu, tán gẫu cửa hàng này ra đời như thế nào, lúc mở cửa hàng nàng đã tới, lần đầu tiên đến mang theo người khác.
 
"Mang theo ai?" Cố Diễn ngắt lời nàng, hỏi.
 
Mộc Tình Tiêu dừng một chút, nhìn hắn một lát, cười nói: "Thịt nướng ăn với giấm chua không ngon đâu.”
 
"..." Cố Diễn liếc nhìn nàng một cái, nói: "Ta có nhúng giấm hay không, vậy còn không phải nhìn em.”
 
"Vậy huynh cứ nhúng giấm ăn đi, ta sẽ không nói cho huynh biết." Mộc Tình Tiêu nói với giọng điệu ranh mãnh.
 
Cố Diễn khẽ hừ một tiếng, giơ tay nhéo hai má nàng, thấp giọng nói: "Nếu không phải nơi này còn có người khác, ta nhất định phải cho nàng nếm thử giấm này là vị gì.”
 
"Huynh ăn giấm của huynh, ta làm sao nếm được?" Mộc Tình Tiêu không cần suy nghĩ vặn lại, nhưng vừa dứt lời, nàng lập tức hiểu được ý tứ của Cố Diễn, sắc mặt lại đỏ bừng.
 
Nàng giẫm một cái không nhẹ không nặng lên chân hắn dưới gầm bàn, lặng lẽ mắng một câu: "Không biết xấu hổ! ”
 
Lúc hai người ăn xong rời đi thiếu chút nữa đụng phải người từ nhã gian đi ra.
 
Cố Diễn đưa tay ôm lấy Mộc Tình Tiêu một chút, lại buông xuống, lập tức nghe thấy người đối diện nói: "Mộc tiểu thư, thật trùng hợp.”
 
Mộc Tình Tiêu ngước mắt nhìn lại, thì ra là hai vị công tử phủ Án Sát sứ, người nói chuyện chính là đại công tử Vương Hoài Cẩn.
 
Nàng cũng cảm thấy rất trùng hợp, cười chào hỏi: "Thì ra là đại công tử và Nhị công tử, Đình Sương muội muội không đi cùng các người sao?”
 
"Biểu muội hôm trước đã dẫn ta tới đây, hôm nay là ta đưa nhị đệ tới đây." Vương Hoài Cẩn nói xong, nhìn về phía Cố Diễn bên cạnh hiển nhiên là tới cùng Mộc Tình Tiêu, ánh mắt hơi kinh ngạc, lại thấy sắc mặt đối phương lãnh đạm, không có ý bắt chuyện thì cũng không hỏi nhiều.
 
Lại nói ba hai câu rồi mỗi người một hướng.
 
Mãi cho đến khi lên xe ngựa Cố Diễn cũng không nói gì.
 
Mộc Tình Tiêu thì nghĩ đến chuyện Vương gia, không biết trước khi đi cầu phúc chuyện phân phó người dò xét có kết quả hay không, vừa đi chính là năm ngày, chuyện chờ nàng còn rất nhiều.
 
Cố Diễn dọc theo đường đi nhìn bộ dáng xuất thần suy nghĩ của Mộc Tình Tiêu, trong lòng càng bực bội, tự mình lên xe ngựa trước, cho đến khi người phía sau nũng nịu gọi hắn: "Cố Diễn, kéo ta một cái.”
 
Hắn mới đưa tay nửa kéo nửa ôm người mang theo xe ngựa.
 
Rèm xe được kéo xuống.
 
Mộc Tình Tiêu vừa định xong việc, lúc này đã phản ứng lại, trực tiếp dựa vào trong ngực Cố Diễn, ngẩng đầu dùng cánh môi chạm vào cằm hắn, lập tức bị hắn đảo khách thành chủ hôn xuống.
 
Một lúc lâu sau hai người tách ra, Mộc Tình Tiêu cố ý nhíu nhíu mày, ghét bỏ nói: "Trong miệng huynh thật sự chua quá.”

 



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện