Cưới Nhầm Thái Tử

Chương 39


trước sau


Cố Diễn bước nhanh ra khỏi sân, do dự trong chớp mắt, vẫn là về Xuân Hòa Đường trước.
 
Qua một ngày nữa là lập đông, thời tiết này trời tối rất sớm, lúc này đã gần hoàng hôn, chờ trời tối lại đi cũng không sao.
 
Trong phòng dần dần tối tăm, Lục La nhẹ bước đi vào, thắp sáng một ngọn đèn nến, đề phòng tiểu thư đứng lên quá tối sẽ bị vấp chân, lại phát hiện tiểu thư giờ phút này đang mở to mắt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Nàng hỏi: "Tiểu thư, người có muốn đứng dậy ngay bây giờ không?"
 
Mộc Tình Tiêu im lặng một lát, lại hỏi: "Vừa rồi có phải có người tới tìm ta hay không, là Cố Diễn sao?”
 
Khi đó đầu óc nàng đang mê man, ở trong phòng mơ hồ nghe được chút âm thanh, lại không thể phân biệt được..
 
"Là Cố công tử." Lục La hoàn toàn quên Cố Diễn từng phân phó nàng, không cần nói hắn tới, tiếp tục nói: "Công tử rất quan tâm tiểu thư, nô tỳ vừa nói chuyện đi Cảnh Minh Đường với hắn, lúc Cố công tử nghe được Sở vương, sắc mặt có chút không tốt.”
 
Mộc Tình Tiêu nhíu mày, âm thầm cân nhắc trong lòng một hồi, nói: "Giúp ta mặc y phục vào đi, ta muốn đi tìm huynh ấy.”
 
Lục La cầm lấy ngoại bào đặt trên kệ, vừa nói: "Tiểu thư không dùng bữa tối trước sao?”
 
"Không, ta không có khẩu vị." Mộc Tình Tiêu thờ ơ nói.
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong lòng nàng nghĩ ngợi điều gì đó, sau khi chỉnh trang cho mình xong thì trực tiếp ra khỏi viện.
 
Lúc này sắc trời đã gần tối đen, gió lạnh thấu xương, rừng trúc cách đó không xa xào xạc.
 
Mộc Tình Tiêu rẽ phải xuyên qua rừng trúc, vào Xuân Hòa Đường.
 
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Niệm Cửu tình cờ ở trong viện, thấy nàng liền gọi: "Mộc tỷ tỷ.”
 
"Cố Diễn đâu?" Nàng hỏi.
 
"Công tử ở trong phòng, người vừa mới vào, Mộc tỷ tỷ trực tiếp đi vào là được."
 
Mộc Tình Tiêu gập đầu, đi vào.
 
Trong nhà chỉ thắp đèn phòng trong cùng, có lẽ khi trời tối bên ngoài quên châm đèn, nàng vuốt ve bóng tối cẩn thận đi vào, không ngờ lại bắt gặp Cố Diễn đang thay y phục.
 
Hắn đưa lưng về phía nàng, áo còn chưa kịp mặc vào, tấm lưng rộng rãi, cường tráng có lực, dưới ánh đèn nến hơi vàng có thể thấy cả người trắng nõn không tì vết.
 
Mộc Tình Tiêu đang vô thức nhìn lên thì một giọng nói đột nhiên khiến nàng tỉnh lại.
 
"Sao nàng lại ở đây?" Cố Diễn quay đầu nhìn nàng, vẻ mặt kinh ngạc.
 
"Vừa rồi huynh không phải cũng đi thăm ta sao, không cho huynh gặp thì tự mình tới đây." Mộc Tình Tiêu thấy sắc mặt hắn, bĩu môi nói, "Huynh cảm thấy ngoài ý muốn sao, như thế nào, không muốn ta tới đây?”
 
Trong tay Cố Diễn còn cầm y phục dạ hành, có chút chột dạ, giờ tiếp tục mặc cũng không được, giấu đi càng không xong, đang loay hoay không biết làm thế nào để vượt qua, thì nghe thấy lời đó, hắn giấu áo xoay người, đùa giỡn nói: "Ban đêm Mộc tiểu thư tự tiện xông vào phòng nam tử, chẳng lẽ ta không nên cảm thấy ngoài ý muốn sao?”
 
Mộc Tình Tiêu nhìn dáng vẻ của hắn như vậy, hơi nheo mắt lại, con ngươi trong bóng tối nhìn không rõ, một lúc lâu sau mới nói: "Cố công tử muốn ta làm sao bây giờ?”
 
Cố Diễn nhìn vào đáy mắt nàng, khẽ cười, tiện tay ném y phục dạ hành sang một bên, đi bộ về phía nàng.
 
Đi đến gần, hắn cúi đầu hỏi: "Buổi chiều làm sao vậy, cơ thể có còn khó chịu không?”
 
Mộc Tình Tiêu giơ tay duỗi ra ngón tay ngọc mảnh khảnh, điểm ở ngực hắn, sâu kín nói: "Chỉ là gặp phải một người khiến ta thấy ớn lạnh mà thôi, không có gì đáng ngại.”
 
Cố Diễn nhíu mày: "Sở vương?”
 
" Chúng ta có thể tạm thời không nói chuyện này được không?" Mộc Tình Tiêu giương mắt nhìn hắn.
 
Cố Diễn khẽ cười, thuận theo đáp: "Được.”
 
Lập tức hắn đưa tay nâng cằm nàng lên, nghiêng người hôn xuống.
 
Một lúc lâu sau, Mộc Tình Tiêu tranh thủ lúc thở dốc, tránh tay xấu hổ nói: "Ta cũng không phải muốn như vậy!”
 
Mặc dù ban đầu nàng quả thật rất muốn chạm tay, cảm giác cũng không tệ, nhưng cũng chỉ muốn sờ một chút mà thôi, nhưng hắn lại nắm lấy tay nàng không ngừng...
 
"Lúc nàng vào nhìn ta như vậy." Cố Diễn lại nắm lấy tay nàng: "Sao miệng còn khẩu phị tâm phi?”
 
“...... Ta không có.”Mộc Tình Tiêu đỏ mặt nhỏ giọng phủ nhận.
 
"Đó chính là ta muốn nàng như thế."
 
“......”
 
Hồ nháo một hồi, khi hai người tách ra.
 
Cố Diễn không nhịn được hỏi: "Khi nào thì định hôn?”
 
"Nhanh nhất cũng phải chờ cữu cữu trở về đi." Mộc Tình Tiêu nói.
 

Cố Diễn nhớ tới tin tức của Thẩm Đồng Phong, Thẩm Đồng Phong cũng không phải đi Thục Địa, còn không biết nên làm sao để nàng biết. Hơn nữa, nếu nàng biết, sẽ phản ứng như thế nào, chỉ sợ sẽ càng lo lắng.
 
"Được, vậy chờ cữu cữu trở về rồi nói sau."
 
Lúc này một trận gió lạnh từ cửa sổ xông vào, Mộc Tình Tiêu không khỏi nói: "Huynh nên mau mặc y phục vào đi.”
 
Vừa rồi nàng thấy hắn tùy tiện vứt y phục đi, lúc này tự mình đi nhặt lên, Cố Diễn muốn ngăn cản đã không còn kịp, ngay sau đó liền nghe nàng hỏi: "Lúc này huynh, thay loại y phục này, là định đi ra ngoài?”
 
Nàng hỏi như vậy đã tính là kiềm chế, mặc y phục dạ hành đi ra ngoài, vừa nhìn đã biết không phải làm chuyện đứng đắn gì, ấn tượng với Cố Diễn ngày thường trong mắt nàng lại càng không tương xứng.
 
Ánh mắt nghi hoặc tiến lại gần.
 
Cố Diễn ý thức được mình lộ ra một dấu vết lớn, trong đầu nhất thời có vài suy nghĩ nửa thật nửa giả, nói: "Ta nghe Lục La hôm nay nói chuyện buổi chiều, tức giận đến không nhịn được nên muốn đi nhìn xem người nào lại chọc cho nàng không vui như vậy, tuy rằng ta không làm được gì, nhưng ta có thể tìm hiểu rõ ràng, để Niệm Cửu đi giáo huấn hắn ta.”
 
Mộc Tình Tiêu: "......"
 
Nàng không khỏi vuốt trán, không nói một lúc lâu, thở dài nói: "Đó là Sở vương, bên người có không biết bao nhiêu cao thủ âm thầm bảo vệ, huynh cứ lỗ mãng như thế, còn muốn để cho một đứa nhỏ như Niệm Cửu đi mạo hiểm?”
 
"Là ta suy nghĩ không chu đáo." Cố Diễn lập tức cúi đầu nhận sai.
 
"Buổi chiều hôm nay mới nghe nói chuyện, lúc này huynh đã có thể chuẩn bị sẵn y phục hạ hành, y phục này chắc chắn là huynh vẫn luôn có, trước kia cũng từng làm loại chuyện này?"
 
"Lúc trước cùng Niệm Cửu đấu với kẻ thù có dùng qua."
 
Mộc Tình Tiêu bình tĩnh nhìn hắn thật lâu, ý tứ không rõ nói một câu: "Tạm thời tin huynh.”
 
Cố Diễn nghe ra ý của nàng, thầm nghĩ, nàng thật sự rất thích hắn, cho dù hoài nghi cũng không cưỡng hỏi, sau này phải làm như thế nào mới có thể không làm nàng thất vọng...
 
Ít nhất trước khi thành hôn phải cho nàng biết hết thảy, thành hôn với

nàng phải là người chân chính được nàng tiếp nhận.
 
"Vậy ta lại đi thay xiêm y." Hắn nói xong xoay người đi về phía giá đỡ.
 
Mộc Tình Tiêu nhìn bóng lưng hắn, âm thầm suy nghĩ.
 
Dựa theo tiêu chuẩn chọn phu quân mà nàng muốn kén rể, Cố Diễn thật sự chỗ nào cũng phù hợp, toàn thân không có bất kỳ khuyết điểm gì, sinh ra với nhan sắc xuất chúng, không ai sánh bằng, và trái tim của hắn cũng hướng về nàng. Nàng có hoài nghi thế nào cũng cảm nhận được sự chân thành và tình ý kia, chân thành một lòng đến mức khiến nàng kinh hãi, không đành làm hắn khó xử.
 
Quên đi, đợi thêm một thời gian nữa, tốt nhất là hắn có thể tự mình giải thích cho nàng.
 
Nàng bước ra khỏi phòng, sau khi biết Cố Diễn cũng chưa dùng bữa tối thì phân phó hạ nhân chuẩn bị đồ ăn, đợi hắn đi ra, hai người sẽ cùng nhau ăn, cũng có chút khẩu vị.
 
Cố Diễn đổi lại cẩm bào màu xanh ban ngày, ngồi xuống trước bàn tròn.
 
Sau khi dọn món ra, hai người không cần hạ nhân ở bên cạnh hầu hạ nên cho lui hết xuống.
 
Mộc Tình Tiêu khẩu vị kém, chậm rãi uống cháo gạch cua, ngẫu nhiên ăn chút đồ khai vị, thoải mái một chút mới nhớ tới mục đích tới đây, nói: "Sở vương lần này tiếp cận ta là có mục đích khác, nhưng mà ta có kế hoạch ứng phó với hắn, huynh không cần lo lắng càng đừng nhúng tay vào.”
 
Cố Diễn ngẩng đầu nhìn nàng một cái, há miệng dường như muốn phản bác.
 
Mộc Tình Tiêu lại nói: "Nếu hôm nay huynh lỗ mãng như vậy lại không biết lượng sức, chỉ biết vô duyên vô cớ làm cho ta lo lắng, hơn nữa hắn rất có thể cũng sẽ xuống tay từ trên người huynh, huynh càng nên cẩn thận một chút, đừng chủ động gây chuyện.”
 
Cố Diễn: "..." Không biết tự lượng sức mình? Chủ động gây rắc rối?
 
Hắn không cam lòng nói: "Vậy nàng cứ để cho một đại nam nhân như ta, cái gì cũng không làm, để cho nàng tự mình ứng phó? Nàng không cảm thấy... Ta như vậy rất vô dụng sao?”
 
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Mộc Tình Tiêu lúc này mới phát hiện lời nói của mình có lẽ không thỏa đáng, dù sao nam tử hán đại trượng phu đều cần có mặt mũi, những lời này của nàng nhất định làm cho hắn không dễ chịu.
 
Nàng ho nhẹ một tiếng, nói: "Ai cũng có chuyên môn của mình, hiện tại huynh như vậy rất tốt, ta nói như vậy là bởi vì ta có kế hoạch bài bản trong ngực, nếu huynh tùy tiện nhúng tay vào thì sẽ khó xử lý.”
 
Vẻ mặt bình tĩnh của Cố Diễn lại có thêm một vết nứt.
 
Vì sao hắn đã nói như vậy, nàng còn không chê hắn vô dụng, thậm chí còn cảm thấy rất tốt?!
 
Làm sao bây giờ, nàng lại thích hắn giả vờ như vậy.
 
Nghĩ như vậy, Cố Diễn không khỏi khẽ nhíu mày, trịnh trọng nói: "Ta cũng sẽ lo lắng cho nàng, không cho ta nhúng tay vào cũng được, nhưng nàng phải cho ta biết kế hoạch của nàng, để ta yên tâm.”
 
Mộc Tình Tiêu trầm ngâm một lát, nói với hắn: "Ghé tai lại đây.”
 
Nàng nói đại khái kế hoạch, Cố Diễn nghe xong âm thầm kinh hãi, kế hoạch này căn bản không nên là một nữ tử khuê phòng biết rất ít về Sở vương lập ra, trên người nàng rốt cuộc còn có bí mật gì?
 
Hắn không khỏi hỏi: "Vì sao nàng lại chắc chắn như vậy, Sở vương sẽ làm việc như trong kế hoạch của nàng?”
 
Mộc Tình Tiêu nhếch môi cười: "Đây là bí mật, hiện tại không thể nói cho huynh biết.”
 
"Được, vậy ta chờ sau này." Cố Diễn đè nén nghi hoặc trong lòng, cùng với một phỏng đoán khiến hắn có chút sợ hãi, nói: "Nếu hắn muốn mua chuộc một ít cao thủ, Niệm Cửu trước khi chạy nạn từng xuất thân từ một gia tộc võ lâm, ta có thể đi hỏi hắn một chút, nếu có người tin tưởng, ta sẽ để hắn giới thiệu cho nàng.”
 
"Cũng tốt." Mộc Tình Tiêu đáp.
 
Đợi dùng bữa tối xong, sau khi đưa Mộc Tình Tiêu trở về, Cố Diễn gọi Niệm Cửu đến, nói chuyện này với hắn.
 
"Người ta sẽ tự mình đi tìm, đến lúc đó ngươi chỉ cần nói là ngươi tìm tới là được."
 
Niệm Cửu suy nghĩ một chút, không nhịn được nói: "Công tử, người và Mộc tỷ tỷ cũng đã đính hôn rồi, sao còn lừa tỷ ấy, chuyện này không tốt đâu?”
 
"Ngươi không hiểu." Cố Diễn ưu sầu thở dài, "Chờ đến khi có thể nói, ta sẽ nói rõ ràng.”
 
Ỷ Cửu thật sự không hiểu, công tử đang lo cái gì, hắn lợi hại như vậy, chẳng lẽ Mộc tỷ tỷ biết còn có thể vứt bỏ hắn sao?
 
Nửa đêm, Cố Diễn vẫn ra khỏi phủ như trước, cũng không phải đi tìm Sở vương gây phiền toái, mà là đi về ngõ Miên.
 
Vào sân, không bao lâu, năm ảnh vệ đồng loạt tinh thần phấn chấn đứng trước mặt hắn.
 
Bọn họ hưng phấn như thế, không chỉ bởi vì điện hạ đột nhiên đến thăm, còn bởi vì điện hạ thế nhưng không gọi Lục Kiền dậy, tất nhiên là có việc muốn phân phó bọn họ, cuộc sống này nhàn rỗi thật không có tư vị, bọn họ ngóng trông ngày này đã lâu.
 
"Điện hạ, ngài đêm khuya đến đây, nhưng có chuyện gì phải giao cho thuộc hạ đi làm?"
 
"Ừm." Cố Diễn bình tĩnh uống một ngụm trà nhuận giọng, mới nói: "Mộc phủ. Vị hôn thê của ta gần đây muốn chiêu mấy cao thủ, giúp nàng làm chút chuyện, từ bây giờ trở đi, mấy người các ngươi chính là cao thủ xuất thân từ môn phái giang hồ Ngọc Sơn môn, hảo hảo chuẩn bị một chút, trưa mai đi Mộc phủ, liền nói là thông qua ỷ cửu giới thiệu, lại đây hướng Mộc đại tiểu thư ứng chiêu.”

 



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện