Cuồng Sóng

Phòng Ngủ Hà Hoan


trước sau



Editor: Meow
Cố tình vào lúc này, Tô Chấn còn quay người lại, lão luyện thận trọng nhẹ nhấn bả vai Hạ Tu Văn.

"Đã là con trai của cậu, dù không lớn lên cạnh cậu, cũng phải làm tròn trách nhiệm một người cha.

Nếu như cậu may mắn được vào căn cứ quân sự ở đây, nhớ tâm sự vài câu với Hạ Hành."
Dụng ý cái "tâm sự vài câu" này rất rõ ràng, không phải là cha con tám nhảm ít chuyện nhà, mà là nhắc nhở Hạ Hành rằng, cha ruột hắn vẫn đang ở Tô gia, vào hạm đội cũng đừng quên vì lợi ích Tô gia.

Hạ Tu Văn cúi đầu, không trả lời.

Hạ Hành bên này đã ngồi vào ghế phó lái, vừa thắt chặt giây an toàn, tay Hà Hoan đã duỗi tới, khi thì sờ lông mày Hạ Hành, khi thì nắn lỗ tai hắn, một hồi lại chuyển sang nắn gáy hắn.

Hạ Hành bị đùa đến phiền, đẩy tay đối phương ra, lành lạnh nói: "Anh làm gì thế!"
Hà Hoan vẫn luôn cười tít mắt: "Em đến tìm anh.

Nên anh mới sờ sờ thử xem có phải người thật không."
"Thần kinh." Hạ Hành tức giận nói.

Xe rời đại sảnh, nóc xe đóng kính hoàn toàn, tiếng thông báo truyền dưỡng khí vào vang lên.

Xe lái vào một con đường, cánh cổng phía sau con đường đóng lại, lối ra mở cửa, một mảnh sa mạc trắng bạc xuất hiện trước mắt hai người.

Trên đỉnh đầu là vũ trụ sâu thẳm, điểm xuyến vô số vì sao, dù là lấp lánh, nhưng vẻ lấp lánh lại nhuốm màu cô độc.

Vệ tinh chậm rãi quay tròn tỏa ánh sáng lạnh lẽo.

Hạ Hành mở to hai mắt, hít sâu một hơi.

Đây là mặt trăng, thực sự là mặt trăng.

"Muốn lái[1] không?" Hà Hoan nói.

[1] hình như cùng nghĩa với "nghĩ thông" nên Hạ Hành mới chưa kịp hiểu ý (thứ lỗi ed mù tiếng Trung:((()
Hạ Hành quay mặt sang, mới hiểu được Hà Hoan đang chỉ chiếc xe này.

Đây là một kiểu xe bọc thép trên mặt trăng, có thể chịu được lực va chạm của thiên thạch nhỏ, chạy hết tốc lực có thể sánh ngang Ferrari.

"Muốn." Hạ Hành gật đầu một cái.

Hà Hoan sửng sốt, không ngờ Hạ Hành gật đầu sảng khoái như vậy.

"Vậy em..."
"Ca, em muốn lái xe." Hạ Hành quay mặt sang, nhìn vào đôi mắt Hà Hoan.

"À...!ừ." Biểu tình Hà Hoan như nói "Có phải mình nghe nhầm không vậy".

Họ không có trang phục phi hành gia, nên không thể mở cửa xe đổi chỗ, chỉ có thể trực tiếp đổi trong xe.

Hà Hoan tháo dây an toàn, một chân đưa qua chỗ Hạ Hành, Hạ Hành cũng cúi người xuống, từ dưới người y chuyển qua ngồi ghế lái.

Ngay lúc hai người giao nhau, Hà Hoan đạp hụt nên ngã ngồi xuống.

"Đệt!" Hạ Hành đỏ mặt, Hà Hoan ngồi không đúng chỗ rồi.

"Xin lỗi! Em không sao chứ!" Hà Hoan vừa đứng vững đã quay sang xem Hạ Hành.

"Tí thì đoạn tử tuyệt tôn." Hạ Hành ngồi vào ghế lái, thắt giây an toàn.

Hà Hoan rất lo lắng, tay chạm vào lưng quần Hạ Hành: "Để anh xem xem có sao không!"
"Không sao đâu!" Hạ Hành đưa một tay giữ lại, mặt càng đỏ hơn, "Anh đừng lộn xộn!"
Nhiệt độ trên ngón tay Hà Hoan cách lớp vải truyền đến, hô hấp Hạ Hành bỗng nghẹn lại.

Nhưng Hà Hoan rất nghiêm túc nói: "Không để anh nhìn qua sao yên tâm được?"
"Đã bảo không sao rồi mà!"
Hạ Hành rất muốn đẩy Hà Hoan ra, không nghĩ tới đối phương nghiêng đầu, từ dưới nhìn lên hắn, đuôi mắt khẽ nhếch, nở nụ cười xấu xa.

"Vậy em..."
"Ca à." Hạ Hành lập tức hô lên.

Hà Hoan nhíu máy, nhưng vẫn không chịu lên, thẳng thắn nằm nhoài luôn trên đầu gối hắn: "Nhóc con, nay em lạ lắm đó.

Trước đây bảo em gọi anh một tiếng anh thôi mà cứ như ép uống thuốc độc đến nơi.

Giờ cứ há miệng là gọi, thật không quen tí nào."
Hàng này chưa thắt dây an toàn, xe vẫn luôn nhắc nhở không chịu khởi động.

Không biết sao, trọng lượng trên đùi lại đem đến cảm giác an toàn cho Hạ Hành.

"Chỉ là em muốn để những gì anh thấy, giống với những gì em nói." Hạ Hành nhàn nhạt nói.

"Vậy em gọi tôi đôi ba câu nữa coi?" Hà Hoan hỏi.

Hạ Hành mỉm cười, cúi đầu sờ đầu Hà Hoan: "Ca à, đừng nghịch nữa, lên thôi anh."
Hà Hoan run lên một cái rõ ràng.

Hạ Hành biết mình gọi "Ca" là hàng này sẽ có cảm giác, bỗng hắn cảm thấy thật thành tựu, đã thế còn nghiện luôn rồi.

"Ca à, anh có muốn em thắt dây an toàn cho không?"
"Một mình anh đi đoạn đường này, có cô đơn không?"
Hạ Hành rũ mắt nhìn Hà Hoan, câu được câu không nói nhảm.

"Muốn em thắt dây an toàn.

Một mình anh không cô đơn, nhưng nghĩ đến em là thấy cô đơn muốn chết." Hà Hoan chậm rãi đứng dậy, ngả người dựa vào lưng ghế.

Hiếm khi Hạ Hành có kiên nhẫn, đến gần, thắt dây an toàn cho y.

"Hạ Hành."
"Dạ?" Hạ Hành quay mặt sang.


"Em thật đẹp trai." Hà Hoan ghé vào tai hắn nói.

Giọng điệu y rất nghiêm túc, âm cuối kéo dài mê đắm Hạ Hành.

"Phí lời, anh đây đẹp trai nhất vũ trụ." Hạ Hành câu khóe miệng, khởi động xe, mở dẫn đường đến căn cứ quân sự mặt trăng.

Hà Hoan không nói gì, khuỷu tay chống bên cửa sổ xe, chống cằm nhìn Hạ Hành.

Hạ Hành nói tiếp: "Sao vừa nãy anh lạnh nhạt với Tô Chấn, còn khách khí với ba em thế?"
"Tô Chấn rất hứng thú với thân phận anh, hơn nữa ông ta còn nghĩ rằng em có thể sẽ về lại hạm đội liên bang, nên muốn lợi dung ba em trói chặt em với Tô gia.

Anh khách khí với ba em, là để ông ấy có thể dễ chịu hơn ở nhà họ Tô."
"Anh...!có phải anh đã điều tra qua? Biết chuyện giữa ba em và Tô gia?"
"Anh biết.

Nhưng anh không tự điều tra, mà là người khác làm...!Nhưng người điều tra cũng có lòng tốt.

Vì em rõ ràng biết kiếm tiền như vậy còn keo kiệt thế, nên có người muốn tìm hiểu xem em có đam mê bất lương nào không, ví như đánh bạc vay nặng lãi gì đó." Hà Hoan đưa tay phủ lên tay đang cầm lái của Hạ Hành, đầu ngón tay nhẹ chạm một cái.

Đây chính là Hà Hoan, trước đây Hạ Hành cảm thấy tên này không có điểm nào tốt, dối trá còn đáng ghét.

Nhưng tiếp xúc lâu, Hạ Hành mới nhận ra người này rất có chừng mực, dù là chuyện y đã biết, chỉ cần bạn không nói, y sẽ giữ bí mật giúp bạn.

"Ba mẹ em là bạn đại học, tốt nghiệp đại học liền kết hôn, đây là chuyện trước trận chiến phản kích của trái đất.

Hồi ba em học đại học là một thanh niên đẹp trai, giáo thảo đó, anh hiểu không?"
"Ừ, hiểu." Hà Hoan gật gật đầu.

"Người tương tư ông rất nhiều, trong đó có một người tên Tô Lệ, bà ta chính là con gái một của phó khu trưởng Tô Chấn." Hạ Hành vừa lái xe vừa nói.

"Ừ, ngoại hình ba em nho nhã, nhìn qua rất có hàm dưỡng cũng rất ôn nhu.

Nhưng em đẹp hơn ba em, vì nhìn em tương đối năng động." Hà Hoan nói.

Hạ Hành ho khan một tiếng, vành tai nóng lên.

"Lúc mẹ em mang thai, trái đất bị sao Hỏa tấn công, tình thế gay gắt.

Dân chúng toàn nội thành phải khẩn cấp di tản.

Nhưng người được đưa đi có hạn.

Tô Lệ...!là con gái Tô Chấn, mẹ Tô Nguyệt...!đã đưa điều kiện với ba mẹ em, đó là chỉ cần ba em ly hôn với mẹ, kết hôn với Tô Lệ, là có thể rút đi cùng Tô gia.

Người đàn bà này vẫn luôn cố chấp với ba em, từ hồi đại học đến khi ba mẹ em kết hôn vẫn không buông tha.

Bà ta được Tô Chấn chiều từ nhỏ, muốn gì có đó, bị ba em từ chối đã trở thành nỗi nhục lớn của bà.

Nên bà ta tìm cơ hội, nhất định muốn cướp ba em."
"Ba em chắc không chịu.

Anh có thể nhìn thấy sự quật cường từ trong mắt ba em." Hà Hoan nói.

"Đúng, ba em không chịu.

Ông thà rằng một nhà cùng nhau trải qua trận chiến này.

Nhưng em ra đời, bảo vệ con là bản năng của mỗi bậc cha mẹ.

Dù thế nào ba mẹ em cũng không thể bỏ mặc em chết cùng họ, cuối cùng chịu thỏa hiệp.

Họ ly hôn, ba em cưới Tô Lệ, ôm em còn trong tã rút đi.

Sau đó mẹ em may mắn còn sống, Tô Lệ biết nên sai người đuổi em về cho mẹ em." Hạ Hành bình tĩnh nói, nhưng không ai có thể hiểu được nỗi khổ của một đứa trẻ sinh trưởng trong một gia đình thiếu khuyết người cha.

"Thật ra đây là một loại trao đổi.

Ba em dùng hôn nhân cùng tình yêu để đổi tính mạng em.

Nếu bảo vệ được em, thì Tô gia giữ ông ấy lại cũng chẳng có gì quá đáng cả." Hà Hoan không như những người khác, oán trách người Tô gia lợi dụng lúc người ta khó khăn mà chiếm hời, mà cảm thấy nếu đây là một cuộc trao đổi có điều kiện, thì Hạ Tu Văn đã tuân thủ đúng quy tắc trao đổi.

"Đúng.

Ban đầu ba em đã hứa hẹn với Tô Chấn, nếu ông có chỗ đứng tại viện kĩ thuật, chắc chắc sẽ tự nguyện ra sức trâu ngựa cho Tô Chấn.

Mới đầu Tô Chấn cũng rất vừa ý ông, cảm thấy con rể này quả thực không giữ được, nhưng làm phụ tá cũng ổn.

Tô Lệ biết, liền giống như nổi điên, chạy đến chỗ mẹ em làm loạn một trận.

Sau Tô Lệ mang thai, nhưng em chắc chắn đứa bé kia không phải con của ba em.

Vì thời điểm bà ta mang thai, mẹ em bị bệnh, ba em vẫn luôn chăm sóc mẹ, làm gì có thời gian mà tạo người với bà ta." Hạ Hành bất đắc dĩ cười.

"Một khi bà ta mang thai, kể cả đứa trẻ không phải con của ba em, nhưng ba em vẫn là chồng trên danh nghĩa của Tô Lệ.

Nồi này ba em không đội cũng phải đội.

Vì nếu họ ly hôn, người ngoài sẽ suy đoán đứa nhỏ trong bụng Tô Lệ không phải của Hạ Tu Văn.

Điều này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến danh tiếng của Tô Chấn, ông ta muốn đảm bảo cho đường làm quan của mình được thuận lợi, thì nhất định chuyện nhà phải không có vết nhơ nào." Hà Hoan rất dễ dàng phân tích suy nghĩ của Tô Chấn.

"Đúng thế, từ đó về sau chỉ cần ba em có ý nghĩ muốn rời khỏi Tô gia, ông sẽ bị hạ một bậc.

Đây là cách để Tô Chấn làm ông phải khuất phục.

Ông chỉ có thể sống dưới cái bóng Tô gia.

Chỉ cần ông nói nhiều hơn với em mấy câu, Tô Chấn sẽ chèn ép ông."
Hạ Hành cười lạnh.

"Nhưng giờ thời thế đã khác.

Tô Chấn muốn tranh cử khu trưởng, nếu được có hạm đội liên bang chống lưng thì chẳng khác gì hổ thêm cánh.

Ông ta sẽ bảo ba em tới tìm em." Hà Hoan cười nói.

"Sau đó thì sao?" Hạ Hành nghiêng mặt, thình lình đối mặt với đôi mắt Hà Hoan, hóa ra nãy giờ y vẫn luôn nhìn mình.

"Có anh đây.

Anh sẽ nghĩ cách đưa ba em vào bộ phận kỹ thuật của hạm đội liên bang.

Giờ tay Tô Chấn chưa duỗi dài được đến được người bên kỹ thuật của hạm đội liên bang đâu." Hà Hoan nói.

Hạ Hành bỗng ngừng xe lại, quay người nhìn đối phương: "Hà Hoan, anh tốt với em như vậy là có mưu đồ gì?"
Hà Hoan bị Hạ Hành nhìn như thế, hiếm khi cúi đầu tránh ánh mắt hắn.

"Anh chỉ muốn em sống thật tốt."
"Chỉ như vậy?" Đáy lòng Hạ Hành dâng lên sự mất mát.

Hắn biết rõ tại sao mình thấy buồn.

Vì Hà Hoan không nói gì đến việc muốn hắn làm pháo thủ, cho dù chỉ là một câu nói đùa hay một câu ám chỉ cũng được.

"Chỉ như vậy.

Nhưng mà nếu em có thể hôn anh một cái thì càng tốt." Hà Hoan cười híp mắt.

Nhiệt huyết đang sôi trào trong lòng chỉ vì một câu như thế mà vọt lên cổ họng, Hạ Hành cong ngón tay móc lấy cổ áo Hà Hoan, Hà Hoan thậm chí chưa kịp phản ứng, vô thức ngả về sau, nháy mắt chợt cảm thấy môi bị chạm nhẹ một cái.

Hà Hoan tròn mắt, Hạ Hành đã ngồi thẳng người, thắt chặt giây an toàn, tiếp tục lái đến mục tiêu.

Hạ Hành mặt không cảm xúc, nhưng tim nhảy bùm bùm, hô hấp cũng nóng hơn trước ba phần.

Hắn mạnh miệng không nhìn Hà Hoan ngồi cạnh, dù sao thì nãy là mình chủ động hôn lên.

Không biết qua bao lâu, người bên cạnh bỗng đưa tay giữ tay hắn lại, trầm thấp nói: "Em...!Lái nhầm rồi."
Giờ Hạ Hành mới nhận ra mình đã lái lệch hướng dẫn.

Hết thảy ngụy trang đều chưa đánh đã tan.

Nhất thời Hạ Hành chợt có ý nghĩ vò đã mẻ chả sợ sứt, trực tiếp nằm nhoài trên tay lái, vùi mặt vào cánh tay.

"Sao thế?" Thanh âm Hà Hoan truyền đến.

"Thật là mất mặt." Hạ Hành buồn buồn nói.

Là rất rất mất mặt thì đúng.

Mình tự chủ động hôn Hà Hoan, định giả bộ không thèm để ý cuối cùng lại lái sai đường.

Hà Hoan sờ sờ gáy Hạ Hành, nhẹ giọng nói: "Sao bỗng nhiên lại...!hôn anh? Anh còn tưởng em không thích như thế chứ."
Thanh âm Hà Hoan khàn khàn, như là đang kìm nén gì đó.

"Em đã nói mất mặt rồi mà, anh còn cố hỏi làm gì!"
Hạ Hành đỏ mặt.

"Có phải em rất thích...!rất thích anh hôn em?" Hà Hoan ghé bên tai Hạ Hành nói.

Hạ Hành không trả lời.

Những ngày qua, mỗi khi nhớ đến nụ hôn cuối của mình cùng Hà Hoan tại căn cứ khu Đông kia, liền lăn qua lộn lại không ngủ được.

"Anh đã hôn tạm biệt với rất nhiều người sao?" Hạ Hành quay đầu sang nơi khác.

Hắn biết Hà Hoan vẫn đang nhìn mình, dùng ánh mắt dịu dàng không rõ ý.

"Anh chưa từng hôn tạm biệt với ai cả.

Phải nói...!anh chưa từng hôn bất cứ người nào.

Trừ em ra." Thanh âm Hà Hoan nhẹ nhàng lọt vào tai hắn.

Tim Hạ Hành như bị đối phương nắm trong tay, Hà Hoan không buông tay, Hạ Hành vẫn luôn căng thẳng.

"Lừa ai đó."
"Không lừa ai hết." Hà Hoan vẫn tiếp tục dựa bên người Hạ Hành, "Em mà còn không lái xe về nữa, hạm đội sẽ phái xe đến tìm chúng ta đấy."
Nghe đến đây, Hạ Hành vội vàng ngồi thẳng dậy, ổn định cảm xúc, khởi động xe.

Căn cứ trên mặt trăng được xây dựng ở thế dựa núi.

Toàn căn cứ đều rất thần bí, dù kẻ địch sao Hỏa có bay đến đánh tận nơi, cũng có dãy núi như bình phong che chở, sẽ giảm tổn thất xuống mức thấp nhất.

Có thể nói là đem lợi thế địa hình phát huy đến trình độ cao nhất.

Khi họ lái xe đến cổng căn cứ, Hạ Hành hít một hơi thật sâu, nhìn Hà Hoan bên cạnh: "Em...!em có cần trình căn cước các thứ không?"
"Anh chính là thẻ căn cước của em." Hà Hoan đưa tay nắm lấy vai Hạ Hành.

Cổng kim loại nặng nề mở ra, Hạ Hành đưa mắt nhìn theo, ánh đèn chiếu sáng cả lối vào, máy nhận diện thân phận được kích hoạt, nhận ra Hà Hoan, Hạ Hành lái xe vào.

Căn cứ quân sự mặt trăng là căn cứ lớn thứ hai sau căn cứ trái đất.

Mấy vạn nhân viên công tác cùng người của hạm đội đóng giữ ở đây.

Tất cả đồ dùng sinh hoạt cùng các thiết bị cần thiết khá là đầy đủ, không gian bên trong lớn hơn gấp mấy lần so với nhìn từ ngoài.

Hạ Hành vừa lái xe, vừa nhìn không gian bao la trong cứ điểm, hai mắt choáng váng.

"Khác với căn cứ mặt trăng em thấy hai năm trước, đúng không?" Hà Hoan cười hỏi.


"Ừm...!phải." Hạ Hành vẫn chưa thoát khỏi sự kinh ngạc.

"Đánh vô lăng sang trái đi, vào bãi đậu xe.

Xe này phải trả cho hạm đội đấy."
Hiếm thấy Hạ Hành như bé ngoan dễ bảo, Hà Hoan bảo quay vô lăng rẽ đâu là rẽ đến đó, mãi đến khi xe vững vàng đỗ ở bãi đậu xe.

Hai người xuống xe, Hà Hoan đi chưa được hai bước đã không ngừng có người giơ tay chào[2], Hạ Hành nhìn mà ngượng, cảm thấy mình cứ như cáo mượn oai hùm, chiếm hời mấy người này.

[2] chào kiểu quân đội ấy
"Không ngờ thiếu tá ở đây được tôn trọng như vậy." Hạ Hành theo sau Hà Hoan, nhỏ giọng thì thầm.

"Không phải vì anh là thiếu tá mà tôn trọng đâu.

Mà là do anh vừa lập kỷ lục bất bại trong cuộc diễn tập của căn cứ." Hà Hoan quay đầu, đặc biệt đưa tay điểm chóp mũi hắn.

"Kỷ lục bất bại? Sao anh lập được kỷ lục bất bại? Anh có pháo thủ?" Hạ Hành hỏi.

Hà Hoan cười không đáp, dẫn Hạ Hành dạo lòng vòng trong căn cứ.

"Đây là siêu thị trong căn cứ, có phải lớn hơn em thấy hai năm trước không?"
Hà Hoan vừa giới thiệu cho hắn, vừa mua hai cây kem.

"Đừng mua, đắt lắm." Hạ Hành đưa tay ngăn Hà Hoan cà thẻ thanh toán.

Hà Hoan không quan tâm lắm: "Chúng ta không thể sống lâu trăm tuổi.

Mấy thứ như tiền khi chết đâu mang theo được.

Hiếm lắm mới có cơ hội mời em ăn kem ở đây."
Hạ Hành không thể làm gì khác hơn mà nhận lấy cây kem, theo sau Hà Hoan.

Đến khu sinh hoạt, càng đi sâu vào trong, người càng ít mà canh giữ lại càng nghiêm ngặt.

Từng phòng từng phòng cứ như từng toa chở hàng kim loại hình chữ nhật xuất hiện trước mắt Hạ Hành, đây là nơi ở của các thao tác viên, thường gọi đùa là "Rương an toàn".

Hà Hoan dẫn theo Hạ Hành đi qua hành lang chật hẹp, đến tận cùng bên trong, rồi mở ra một chiếc "Rương an toàn".

"Chào mừng đến phòng của anh." Hà Hoan đưa tay làm tư thế "Thỉnh".

Mắt Hạ Hành sáng trưng, trước ló đầu vào xem xái, trong cái "Rương an toàn" này chỉ đặt một giường ngủ, bàn đọc sách là bàn xếp, được bố trí ở cuối giường, hết thảy thiết kế là vì tiết kiệm không gian.

Ánh đèn đầu giường ấm áp, trên giường là bộ chăn ga trắng tinh thống nhất của hạm đội.

Nội vụ của Hà Hoan tốt hơn nhiều so với tưởng tưởng của hắn, mặt giường bằng phẳng không một nếp nhăn.

"Sao thế? Không dám vào?" Hà Hoan đứng phía sau nói.

"Sao lại không dám? Anh cũng chả thể nhốt em trong này." Hạ Hành tức giận nói.

Lưng bỗng nhiên dính sát vào ngực Hà Hoan, Hà Hoan từ phía sau đưa tay giữ lấy cánh tay hắn, không biết hàng này ăn gì mà khỏe thế, Hạ Hành vùng vẫy một hồi vẫn không nhúc nhích được.

"Anh còn tính nhốt em lại đây thật đấy." Thanh âm mang ý cười của y vang lên.

Hạ Hành cứ như vậy bị Hà Hoan cưỡng ép đi vào.

Cửa sau lưng tự động khóa lại, khi nghe thấy tiếng "Cùm cụp" khóa cửa, lòng Hạ Hành bỗng run lên.

Trong không gian khép kín này, chỉ còn lại hai người hắn và Hà Hoan.

"Ngồi đi." Hà Hoan xách balo Hạ Hành, mở tủ quần áo mình ra, bỏ vào.

Hạ Hành không ngờ một cái tủ quần áo nhỏ như vậy, Hà Hoan vẫn có thể chừa lại một nửa không gian.

Như là y đã sớm nghĩ nếu Hạ Hành đến, sẽ để hắn ở nơi này, nên cũng chừa sẵn không gian tủ quần áo.

"Ngồi đâu." Hạ Hành nhìn chiếc giường đơn kia, cảm thấy ngồi đó không tiện lắm.

Hoặc là một khi ngồi xuống, thì sẽ...!phát sinh chuyện gì.

Chợt nhớ đến lúc mình cùng Hà Hoan về nhà y lấy quần áo cũ của y, Hà Hoan đè hắn trên giường, suýt thì đánh nhau.

A, không đúng, là mình bị Hà Hoan đàn áp, ngay cả cơ hội đánh nhau cũng không có.

"Trên giường chứ đâu.

Trong này còn chỗ nào ngồi được nữa?"
Hà Hoan vừa cười, vừa lấy ấm siêu tốc nấu nước.

Cuối cùng Hạ Hành vẫn chọn ngồi trên đất, lưng dựa vào thành giường, nhìn trái nhìn phải, mắt lòe lòe hâm mộ.

"Phòng của anh thật là lớn.

Lúc trước em lái máy bay vận tải ở mặt trăng, ở phòng bốn người, em ngủ giường trên, sáng nào ngủ dậy đầu cũng đụng trần nhà, nằm quay người một cái có khi rớt xuống đất luôn."
Hà Hoan bưng một chiếc cốc, đến ngồi xuống cạnh Hạ Hành, đưa cốc cho hắn.

Hương vị ngọt ngào bay ra, Hạ Hành cúi đầu nhìn, lơ mơ: "Sữa lúa mạch? Anh lấy đâu ra thế?"
"Lúc vừa tới đây, khi rảnh rỗi nhàm chán sẽ dạo loanh quanh.

Ví như dạo siêu thị.

Nhìn thấy một vài thứ, cảm thấy em sẽ thích thế là mua về bỏ đó.

Dù giờ đã khác hai năm trước, không thiếu thốn vật tư đến vậy, nhưng đồ ăn vặt được rất nhiều người thích, hết nhanhlắm."
Ý chính là, nếu Hà Hoan thấy món gì chắc Hạ Hành có thể thích, sẽ mua về tích trữ.

Hạ Hành đỏ mắt ôm cốc.

"Sao vậy em?" Hà Hoan đưa tay, xoay mặt Hạ Hành hướng mình, "Là anh làm em nhớ đến chuyện gì không vui sao? Nếu không thích sữa lúa mạch..."
"Thích, rất thích.

Anh quá tốt với em." Hạ Hành rũ mắt nói.

Hà Hoan ngẩn người, ôm lấy đầu Hạ Hành dựa vào vai mình, "Hạ Hành, nhóc không thể như vậy được.

Quá dễ lừa.

Cho em một cốc sữa lúa mạch mà đã cảm động.

Nếu sau này có người cho em một thanh socola, một gọi khoai tây chiên, có phải em cũng cảm động đỏ mắt bị người ta lừa đi luôn không?"
"Em không biết." Hạ Hành đáp.

Hắn rất rõ ràng.

Tốt kiểu nào là có mục đích, tốt kiểu nào là thật lòng cẩn thận từng li từng tí trao đi, hắn đều có thể cảm nhận được.

"Vậy sao em có thể chắc chắn, cốc sữa lúa mạch anh đưa em không có vấn đề gì?" Hà Hoan nhẹ

giọng hỏi.

"Dạ?" Hạ Hành nghiêng đầu nhìn y, không hiểu lời này có ý gì.

"Đã sớm nói với em không thể tùy tiện vào phòng đàn ông." Hà Hoan thoáng bất đắc dĩ, "Nhỡ anh đưa em vào phòng của anh, muốn làm gì thì làm.

Ở đây, em khóc cũng được nháo cũng tốt, sẽ không có ai đến cứu đâu.

Em thử nghĩ mà xem, anh là ai? Em chịu thiệt ở chỗ của anh, sẽ không ai đứng ra đòi lại công đạo cho em đâu."
Hạ Hành thổi thổi sữa lúa mạch trong cốc, uống một hớp lớn.

"Anh thả gì vào? Lúc nào phát tác? Em sẽ đầu váng mắt hoa tim đập loạn như uống năm ly Bom nước sâu?" Hạ Hành nghiêng đầu hỏi.

Hà Hoan không nói gì, chỉ nhìn hắn.

Hạ Hành không biết hình dung ánh mắt này như thế nào, nhìn như bình thản lại có một loại cố chấp...!Cảm giác như muốn nắm Hạ Hành trong lòng bàn tay, khảm vào thân thể.

"Anh đã từng giúp em làm gì, em nhớ không?" Yết hầu Hà Hoan cử động.

Hạ Hành nhìn mà miệng khô lưỡi khô.

"Không nhớ rõ...!Hay là anh giúp em cảm thụ lại nhé?" Hạ Hành rất hồi hộp nói.

Hắn thấy mình cứ như thiêu thân lao đầu vào lửa, biết rõ lửa sẽ thiêu thân nhưng mà...!nhưng mà hắn không nhịn được.

Hôm đó đầu óc hỗn độn, nhưng hắn vẫn nhớ được nụ hôn mềm mại mà kịch liệt của Hà Hoan, cùng với mạch máu phun trào.

Mỗi tối sau đó, đêm nào hắn cũng cố quên, nhưng càng cố lại càng rõ, càng rõ ràng thì càng không nhịn được muốn kéo Hà Hoan đến trước mặt mình.

"Nhóc láo lếu, rõ ràng đêm đó là anh hầu em.

Em thì vui rồi, còn anh từ đó đến cuối tuần ăn gì cũng chả nếm được vị." Hà Hoan từ từ đến gần Hạ Hành, nguyên bản mùi hương sữa lúa mạch ngọt ngào trong không khí, nhưng Hạ Hành vẫn ngửi thấy hương vị thanh lãnh nam tính.

Đó là mùi nước cạo râu của Hà Hoan.

Hạ Hành thình lình nhích tới, hôn nhẹ cằm Hà Hoan.

Đầu như nổ bùm một cái, bên tai chỉ còn tiếng ong ong, Hạ Hành cầm chặt cốc sữa không buông.

Hà Hoan đưa tay, cưỡng ép lấy cốc trong tay hắn ra.

"Đừng cầm nó, ôm anh." Hà Hoan nói.

Thanh âm hơi lạnh, mang theo tia mệnh lệnh.

Tay Hạ Hành cứng đơ, tay Hà Hoan đang đặt sau lưng hắn, bất ngờ nâng hắn từ dưới đất lên, đợi khi Hạ Hành kịp phản ứng lại, đã bị đối phương ném lên giường.

Hạ Hành vô thức chống khuỷu tay nhích vào trong trốn, nhưng không gian chật hẹp, hắn vừa lùi đã chạm phải tường.

Hà Hoan hai tay liền chống tại Hạ Hành bên tai, cặp mắt kia trắng ra đến nhiệt liệt mà nhìn Hạ Hành, rõ ràng nhiệt độ ổn định hai mươi lăm độ không gian lại làm cho Hạ Hành cảm thấy được nóng quá, trên lưng đều tại chảy mồ hôi.

Hắn nghe thấy được Hà Hoan tiếng hít thở, ngột ngạt mà dày nặng, hắn một tay giải khai chính mình chặt chẽ cổ áo, hơi vi hất cằm lên thời điểm, cái cổ đường nét cũng bị kéo dài.

Hạ Hành yêu thích Hà Hoan cái cổ, vẫn luôn yêu thích, bởi vì nơi đó đường nét thoạt nhìn đặc biệt có sức dãn, phảng phất vô luận thế nào sức mạnh đều không thể chinh phục Hà Hoan, không cách nào để cho hắn cúi đầu.

Có thể vào thời khắc này, Hà Hoan bỗng nhiên cúi đầu đến không hề có điềm báo trước mà hôn lên Hạ Hành.

Đó là một cái giàu có ngột ngạt cảm giác hôn, Hạ Hành theo bản năng chụp chặt dưới thân ráp trải giường, Hà Hoan lưỡi nghiền ép mà đến, tịch quyển Hạ Hành tất cả nhận biết, thậm chí không ngừng cưỡng bách Hạ Hành mở ra chính mình răng quan, đem càng nhiều mềm mại cùng ấm áp giao phó đi ra.

.

Truyện Full
Cùng Hà Hoan hôn môi so với, Hạ Hành ở trên xe cái kia hôn cũng hảo, hay hoặc giả là vừa nãy tại Hà Hoan trên cằm thân kia một chút cũng hảo, đều ấu trĩ đến không được.

Hà Hoan hôn càng ngày càng sâu, giống như là cực nóng dung nham không ngừng thiêu đốt Hạ Hành lý trí, mang theo quyết tuyệt khí thế, phảng phất Hạ Hành một chút chống cự sẽ ngọc đá cùng vỡ.

Hà Hoan nhắm hai mắt lại, cái trán để Hạ Hành, thật dài mà hít một hơi, hoãn song mở miệng nói: "Ngươi đây còn nhớ sao?"
"Hiện tại nhớ tới một chút."
Hạ Hành đột nhiên cảm giác thấy mình tựa như là làm chuyện xấu hài tử, loại kia tim đập nhanh hơn đến cực hạn cảm giác khiến người nghiện.

Hắn hơi mở mắt ra, có thể nhìn thấy Hà Hoan cao thẳng xương mũi, như là dùng đao tại tối tảng đá cứng rắn thượng tạc khắc đi ra, cứng cỏi kiên cường, Hạ Hành cảm thấy được chính mình như cái kẻ ngu si, lúc trước lần thứ nhất nhìn thấy Hà Hoan thời điểm làm sao sẽ cảm thấy được cái tên này không đủ có nam nhân vị đâu?
Hà Hoan nơi cổ họng phát ra khàn khàn tiếng cười, không khí cùng rung động, Hạ Hành lỗ tai đều sắp cũng bị đầu độc.

"Ngươi chính là nhớ ta cho ngươi thoải mái, đúng không?"
Hạ Hành đầu lưỡi tại răng cái rãnh thượng hơi chống đỡ, "Vậy không song chạy tới nơi này làm gì?"
"Ngươi là ta đã thấy tối tra nam nhân." Hà Hoan cắn răng cái rãnh, tàn bạo nói.

Hạ Hành lộ ra tính trẻ con nụ cười: "Ta chỉ tra ngươi."
"Lúc trước ta nên đem ngươi cấp cắn chết.

Xem ngươi bây giờ làm sao hung hăng." Hà Hoan cúi đầu, nhìn Hạ Hành.

"Ngươi bây giờ cũng có thể cắn, ta mong đợi." Hạ Hành lợn chết không sợ bỏng nước sôi biểu tình.


"Khốn nạn." Hà Hoan hiếm thấy nôn nóng mà bắt đầu giải chính mình nút buộc.

Hạ Hành chợt bắt được ngón tay của hắn.

"Ngươi chờ một chút!"
"Há, hối hận rồi, sợ?" Hà Hoan méo xệch mặt, nhìn hắn, ngoài miệng tuy rằng ôm lấy cười, trong đôi mắt nhưng là không hề che giấu chút nào áp bức, ý là "Tiểu tử thúi không có thuốc hối hận".

"Hối hận ngươi cái đại đầu quỷ.

Ta lễ vật, ta muốn chính mình hủy đi."
Hạ Hành giơ tay lên, một khỏa một khỏa bắt đầu giải Hà Hoan nút buộc.

Hà Hoan nhắm mắt lại lắc đầu bất đắc dĩ, vẫn là chống tại Hạ Hành bên người, nhẫn nại nhượng Hạ Hành hoàn thành "Mở quà" quá trình.

Đương Hà Hoan cái cổ hoàn toàn bộc lộ đi ra thời điểm, Hạ Hành bỗng nhiên ngẩng đầu lên, tại cổ của hắn ổ mạnh mẽ cắn.

"A..." Hà Hoan phát ra môn tiếng hừ.

Âm thanh như thế, nhượng Hạ Hành càng thêm ác liệt, không ngừng dùng chính mình răng nanh đi điêu, dùng đầu lưỡi đi để.

Hà Hoan không có giãy dụa, một tay chống tại Hạ Hành bên người, một cái tay khác trực tiếp thủ sẵn Hạ Hành sau não, giống như là muốn đem máu thịt của chính mình cùng tính mạng đều đưa cho Hạ Hành.

Qua rất lâu, Hạ Hành mới lỏng ra miệng, cười xấu xa nhìn Hà Hoan, sau đó hắn phát hiện Hà Hoan chính nhìn mình.

Đó là một loại không hề đường biên ngang mê luyến.

Ngay sau đó Hà Hoan hôn liền rơi xuống, dùng sức đến nhượng Hạ Hành đầu liền chuyển một chút cơ hội đều không có.

Hạ Hành trên cổ tay thông tin khí cụ luôn luôn tại chấn động, đầu tiên là Ngôn Dụ Phong, tiếp theo là Diệp Dương, bọn họ phát hiện đánh như thế nào điện thoại Hạ Hành cũng không tiếp sau, đã phát tài rất nhiều cái tin tức.

Đại ý chính là Hạ Hành an trí xong không có, buổi tối mọi người cùng nhau liên hoan.

Thế nhưng Hạ Hành hoàn toàn nằm ở thất thần trạng thái, hắn phát hiện Hà Hoan chính là độc dược, nhìn muôn màu muôn vẻ đẹp đẽ phi thường, không cẩn thận uống vào, từ cuống họng đến ngũ tạng lục phủ đều đốt sạch rồi.

"Ngươi dáng dấp này, hội nhượng ta nghĩ mặt trời." Hà Hoan ôm Hạ Hành nói.

"Phi...! Còn muốn mặt trăng đây." Hạ Hành cả người đều hỗn hỗn độn độn, nguyên bản sạch sẽ đến một cái hoa văn đều không có ráp trải giường, đã không sai biệt lắm bị vắt thành bánh quai chèo.

"Tốt lắm, ta không nghĩ mặt trời, chuyên môn tưởng mặt trăng...!Nơi này chính là ta mặt trăng." Hà Hoan vừa cười, Hạ Hành liền cảm thấy được chính mình tại hồn bơi.

Nhỏ vụn hôn vào Hạ Hành trên gò má, Hạ Hành lỗ tai liền nóng lên.

Đến buổi tối, Hà Hoan cùng Hạ Hành đi theo Diệp Dương còn có Ngôn Dụ Phong chạm mặt thời điểm, Hứa Xung cũng tại.

Ngôn Dụ Phong nhíu mày lại, mở miệng nói: "Hạ Hành, ngươi rất có thể mà.

Gọi điện thoại cho ngươi không tiếp, phát ngươi tin hơi thở không trở về, ngươi đây là tưởng trời cao?"
Hạ Hành đem cái ghế câu khai, ngồi xuống: "Chúng ta đây không phải là đã trời cao sao?"
Hứa Xung ánh mắt cũng rất độc.

Hắn híp mắt nhìn Hà Hoan cái cổ, nhìn có chút hả hê nói câu: "Ôi chao hắc, làm sao chưa cho cắn đứt?"
Hạ Hành vừa nghe, lập tức ngượng ngùng.

Nhưng vẫn là một mặt mặt không thay đổi gọi món ăn.

Ngược lại là Hứa Xung mời khách, tiền của hắn khẳng định cũng không thiếu.

Ai biết Hứa Xung dĩ nhiên ngăn Hạ Hành: "Ôi chao! Ôi chao! Ôi chao! Ta không phải là thổ hào người giàu có! Các anh em du chút xíu! Du chút xíu!"
Hà Hoan cười một cái nói: "Ngươi hỏa khống chế tay đâu? Hoàn giấu sợ ta với ngươi cướp đâu?"
"Ai sợ ngươi cướp a? Ngươi đoạt đi độ xứng đôi cũng không mở được cơ.

Hắn còn tại làm huấn luyện đây, một lòng một dạ sẽ có một ngày KO ngươi!"
Một nhắc lên chính mình hỏa khống chế tay, Hứa Xung liền căng thẳng, chỉ lo Hà Hoan liền có ý kiến gì.

Hắn nhanh chóng giơ chén lên nói: "Đến đến đến, hoan nghênh các vị đến mặt trăng cứ điểm.

Đặc biệt bạn học cũ của ta Ngôn Dụ Phong, có thể gặp lại được ngươi ta cảm thấy được liền cùng nằm mơ giống nhau."
"Làm sao có thể vui mừng đều bị ngươi mời ra nhị oa đầu khí thế?" Ngôn Dụ Phong cũng cười giơ chén lên.

Hạ Hành cùng nâng chén, như là lãnh đạo giống nhau mở miệng: "Các ngươi đại gia làm, ta liền tùy ý."
Bị có thể vui mừng rót no xem như là chuyện gì? Hắn đương nhiên muốn giữ lại bụng ăn cơm!
Ăn cơm xong, Hứa Xung lôi kéo Ngôn Dụ Phong đi tán gẫu việc nhà.

Đã rất nhiều năm bọn họ không cùng nhau nói chuyện nhiều.

"Đúng rồi, vương búa lớn làm sao không có tới?" Hà Hoan tùy ý vừa hỏi.

"Nhân gia gọi Vương Thiên Chuy được không? Thiệt thòi hắn vẫn là ngươi câu lạc bộ giám đốc đây, ngươi liền tên của hắn đều không nhớ được sao?" Hạ Hành ở trong lòng vi Vương Thiên Chuy cảm thấy bi ai.

"Hảo đi, Vương Thiên Chuy đâu?" Hà Hoan hỏi.

"Lão bà hắn muốn sinh, vào lúc này hắn còn dám tới mặt trăng du lịch...!Đây không phải là muốn chết nhịp điệu sao?" Hạ Hành trả lời.

"Là a." Diệp Dương cùng gật đầu.

"Đi thôi, ta mang bọn ngươi tới đây đi một vòng." Hà Hoan nói.

"Ngươi dẫn chúng ta đi một vòng? Chúng ta thân là không hạm đội nhân viên, có thể đi vào nhất định là ngươi hướng lên phía trên đánh thân thỉnh đi? Ngươi còn dám mang chúng ta khắp nơi đi dạo, cẩn thận quân hàm của ngươi bị lấy xuống." Hạ Hành tức giận nói.

Hà Hoan lơ đễnh nói: "Là ta hướng lên phía trên đánh thân thỉnh, ta nói ngươi đã đến rồi nơi này ta liền mỗi giờ mỗi khắc không muốn gặp lại ngươi, nếu như mỗi ngày ta đều phải lái xe đi lực lá chắn tập đoàn kiến tạo dân dụng căn cứ thấy ngươi, qua lại muốn tiêu hao ít nhất hai giờ."
"Ngươi thật là được sủng ái.

Vậy chúng ta có thể nhìn đến ngươi điều khiển chiếm hạm sao?" Hạ Hành hỏi.

"Có thể a, ta mang bọn ngươi đi."
Hà Hoan vừa nói như thế, Diệp Dương con ngươi đều phải tuôn ra.

Có thể đi vào mặt trăng cứ điểm cũng đã là hắn cả đời này thể nghiệm khó được, Hà Hoan dĩ nhiên còn muốn dẫn bọn họ đến xem chân chính chiếm hạm!
Hạ Hành quay đầu lại liếc Diệp Dương liếc mắt một cái: "Ngươi làm sao vậy? Bước đi đều cùng tay cùng chân."
"Ta...!Ta...!Căng thẳng..."
Hạ Hành thở dài một hơi, ôm đồm thượng Diệp Dương vai, mang theo hắn đi theo Hà Hoan phía sau.

"Chớ sốt sắng, chúng ta chỉ là đến xem chiếm hạm, cũng không phải lái chiến hạm."
Bọn họ thông qua tầng tầng cửa ải, rốt cục đi tới truy nhập thông đạo.

Toàn bộ không gian lặng lẽ, liền ngay cả bước đi đều có thể lưu lại hồi âm.

Diệp Dương rất hồi hộp, không ngừng nuốt nước miếng.

Đi tại trước mặt bọn họ Hà Hoan dáng người rất cao rút, liền như vậy nhìn hắn bóng lưng, Hạ Hành cũng cảm thấy là một sự hưởng thụ.

Chẳng qua là khi hắn một thân một mình đi ở phía trước, Hạ Hành đáy lòng mơ hồ dâng lên một loại bất an, phảng phất bất cứ lúc nào...!Nam nhân này sẽ biến mất.

Hạ Hành theo bản năng tiến lên một bước, kéo lại Hà Hoan tay.

Lúc này Hà Hoan vừa vặn đi tới sinh vật phân biệt trang trước, toàn tức màn hình xuất hiện Hà Hoan thân phận: s cấp chiếm hạm thao tác viên.

Hạ Hành cả người đều choáng tại chỗ: "Ngươi...!Ngươi là s cấp thao tác viên?"
Hạ Hành mặc dù không có đãi tại liên bang hạm đội, thế nhưng hắn lại biết s cấp chiếm hạm thao tác viên tại đại đa số thời điểm lại như một loại nào đó vinh dự, tỷ như Quan Thành, tử trận bị thêm vào s cấp danh hiệu.

Mà sống có thể bị đánh giá vi s cấp, nói rõ hắn năng lực đã không phải là giống nhau a cấp thao tác viên tài nghệ.

Hà Hoan nghiêng mặt sang bên nhìn Hạ Hành, xiết chặt Hạ Hành ngón tay: "Làm sao kinh ngạc như vậy bộ dáng? Ta lợi hại như vậy, không thể là s sao?"
Hạ Hành theo bản năng lui về phía sau một bước, thế nhưng tay hắn còn bị Hà Hoan thủ sẵn, lại bị lôi trở lại.

"Ngươi...!Đang hãi sợ?" Hà Hoan nheo mắt lại, nhìn thẳng Hạ Hành đáy mắt, "Ta là s cấp thao tác viên, không phải cái kia s."
Hạ Hành trái tim lại bắt đầu mãnh liệt nhảy lên.

Chớ nhìn hắn lúc thường có chút không kiên trì, còn có chút tiểu táo bạo, nhưng hắn rất ít căng thẳng.

Có thể thời khắc này, hắn lại rất hồi hộp.

Hà Hoan là s cấp chiếm hạm thao tác viên, chuyện này ý nghĩa là đốm lửa một khi có chiến sự phát sinh, hắn nhất định sẽ bị phái đi chỗ nguy hiểm nhất.

Mặt trăng cứ điểm đối với hắn mà nói, chỉ là tạm thời bỏ neo địa phương mà thôi.

"Ngươi...!Thật không có hỏa khống chế tay?" Hạ Hành lại một lần nữa hỏi hắn.

"Ta không có.

Quá khó xứng đôi."
"Cho nên...!Ngươi thật sự vẫn luôn một người thao tác hỏa khống chế tay cùng ca nô vị trí?" Hạ Hành lại hỏi.

"Ngươi biết ta nói là sự thật.

Như vậy không cần hạ thấp phản ứng của chính mình tốc độ hướng đi một người khác thỏa hiệp, công kích phương hướng vĩnh viễn cùng chiếm hạm chuyển đà phương hướng xứng đôi, thời cơ cũng sẽ không có sai lệch..."
"Mà sự chú ý của ngươi lực, ngươi đại não tiêu hao cũng sẽ là phổ thông ca nô gấp ba thậm chí càng cao hơn! Ngươi..."
"Là a, theo đạo lý ta lẽ ra có thể giải ngũ.

Ngươi sẽ chờ ta về nhà sao?" Hà Hoan cười hỏi.

"Về nhà..." Hạ Hành nhăn chặt mày đầu.

Mỗi một lần Hà Hoan xuất chiến, đều là tại tới gần cái kia đại não cực hạn.

Không người nào có thể không ngừng nghỉ lính bảo an địa phương nắm tối năng lực phản ứng nhanh, đây là một loại hình phạt tàn khốc, là một loại nghiền ép.

Vừa lúc đó, nguyên bản mở một nửa thông đạo môn bỗng nhiên lại đóng cửa.

Đỉnh đầu bọn họ cảnh báo đang lóe lên không tới 3 giây đột nhiên dập tắt.

Chỉ nghe "Xoạt xoạt" hai tiếng vang, như là dưỡng khí khẩu bỗng nhiên đình chỉ âm thanh.

Hắc ám không hề có điềm báo trước trong nháy mắt giáng lâm, không có một tia sáng, thị giác đều không thể thích ứng.

"Làm sao...!Chuyện gì xảy ra?" Diệp Dương sợ hãi, lập tức đem mình thông tin khí cụ mở ra, tại hắc ám hẹp dài trong lối đi, lại như một cái bất lực con đom đóm..



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện