-" Này ngươi biết cái con bé gì mà mắt cam tóc trắng không? Cao gần bằng ta ấy" -hắn gặng hỏi cô gái tóc cáo trước mắt mình
-" À...Lúc nãy tôi có gặp một người như miêu tả của cậu..." -Hiên rung rẩy trả lời cái dân thứ dữ đang đứng trước mặt mình
-" Nói ! Cô có biết lai lịch của nó không? Nói cho ta biết !" -hắn quát lên
-" Lai...Lai lịch?" -trong đầu Diệt Hiên rối tung lên vì lai lịch là cái gì chứ
-" Này thô lỗ quá, người ta cũng đâu phải yêu quái gì mà cần lai lịch" -Khổng Quan nhìn cái tên con trai mất nết kia rồi lại bảo
-" Cô ta chính là một Tiểu Yêu Quái rất nguy hiểm và gian xảo" -hắn tức đến nổi mắt thành hình nữa trái cam và quát lại Khổng Quan
-" Thật không hiểu nổi trước đây Tự Bạch dạy dỗ hắn làm sao"
-" Nói !"
-" Hay là ngươi thích con nhóc đó nên hỏi hang về người ta chăng?" -Khổng Quan trêu chọc Minh Đàm một tí nhầm cho cơn tức của hắn đi xuống
-" K...Không có nhé"
-" Ây da, huynh đài sao lại đỏ mặt thế kia đó hả?" -Khổng Quan lại lần nữa chọc hắn
-" Không nhé"
Đứng lâu ơi là lâu thì mới có tiếng nói cất lên trong không gian yên tĩnh đó, là Diệt Hiên đã phá vỡ bầu không khí kia.
-" À...Cô ấy tên là Huyền Hoàng họ là Bách, Bách Linh Huyền Hoàng" -Hiên vừa nói vừa đổ mồ hôi hột
Nghe tới cái tên đó thì Minh Đàm đột nhiên trợn mắt lên và đứng hình cả mấy phút, cả Diệt Hiên và Khổng Quan cố kêu thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hắn đang thả hồn trên mây cả.
-" Huyền Hoàng? Quen quá" -trong đầu hắn cứ hoảnh đi hoảnh lại mấy câu này không thôi
-" Tâm ma tái phát thật rồi" -Khổng Quan nhìn Minh Đàm mà phán ra là hắn đã mắc phải tâm ma
-" Chậc thời cơ đây rồi" -Hiên chạy khi thấy tên kia như có dấu hiệu phát điên
-" Này bình tĩnh lại cái đi nào Minh Đàm !" -Khổng Quan thấy tình hình không ổn thì bảo Minh Đàm