Giữa tháng 8, hôn lễ của Ngôn Dĩ Nam và Dư Thắng Nam được cử hành tại làng du lịch.
Kế núi gần sông, phong cảnh tú lệ. Hai người bọn họ đều là bác sĩ, vốn không muốn làm lớn, vì muốn làm Ngôn gia gia Ngôn nãi nãi vui vẻ, bọn họ lựa chọn cử hành một hôn lễ nhỏ, chỉ có người nhà và bằng hữu thân thiết tham gia.
Cổng vòm được trang trí bằng hoa hồng trắng tươi, được vây quanh bời những chiếc lá xanh biết, Ngôn Dĩ Nam mặc âu phục chỉnh tề, vẻ mặt tràn đầy xuân phong mà đứng ở đó, ha một tiếng nói với Ngôn Hề: "Tiểu Ngũ, ca ca của ngươi kết hôn, ngươi cũng còn chưa tìm được bạn trai sao?"
"Tam ca, có chừng có mực đi." Ngôn Hề trừng mắt nhìn hắn.
"Ha ha, đúng đúng đúng! Về sau phải chiếu cố lão nhân tổ rỗng như ngươi!"
Cánh tay Ngôn Hề giao ở trước ngực: "Cái ngoại hiệu này muốn gọi tới khi nào!"
"Ha ha ha!" Ngôn Dĩ Nam xuân phong đắc ý* vốn khống chế không nổi khóe miệng cong lên của mình.
(*Đây là thành ngữ được sử dụng nhiều trong tiếng Trung Quốc. Nó có xuất xứ từ bài thơ "Đăng khoa hậu"
của thi sĩ Mạnh Giao đời Trung Đường - Nghĩa bóng của nó là, sau khi đỗ tiến, cưỡi ngựa đi trong mùa xuân, chỉ trong một ngày đã ngắm được toàn cảnh đông kinh Tràng An. Chỉ con đường thăng quan tiến chức thuận lợi, hanh thông.)
Ngôn Hề liếc trắng mắt, không muốn để ý đến hắn. Đi vào trong phòng trang điểm. Sau lưng còn truyền đến tiếng cười nói của Ngôn Dĩ Nam và những người đồng nghiệp cảu hắn.
Hoa si!
Trong phòng trang điểm Liễu Y Y đang trang điểm cho Dư Thắng Nam, "May mắn là ta kéo ngươi cùng đi làm facial, làn da của ngươi như vầy mới tương đối coi được đi!"
Bác sĩ Dư nheo mắt cười cười, vẫn cảm thấy mặc váy rất phiền phức.
"Làm ơn đi làm ơn đi, đây có thể là lần duy nhất ngươi mặc váy trong đời, tốt xấu gì cũng chịu một chút!"
Vốn Liễu Y Y muốn mời chuyên gia trang điểm và nhà tạo mẫu trang phục cho nàng, nhưng mà bác sĩ Dư kiên quyết không muốn, không có cách nào Liễu Y Y đành phải tự mình ra tay.
Mặc váy trắng đơn giản, cái khăn che mặt cũng không muốn đôi lên, tốt xấu gì cũng phải để tóc dài ra một chút, hiệu quả chỉnh thể cũng coi như là đoan trang đơn giản, còn có một cảm giác tiêu sái.
"Được rồi, ngươi đừng nhúc nhích, ta vẽ mắt cho ngươi."
"Phiền phức!"
"Bác sĩ Dư, lão công Ngôn Dĩ Nam của ngươi chăm chút cho dung nhan của hắn rất chói sáng, tốt xấu gì ngươi cũng phải đánh một chút mascara lên mắt a!"
Ngôn Hề bước vào liền nhìn thấy hai người chị dâu của nàng đang giằng co, một người vung vẩy dụng cụ trang điểm một người xấu hổ né tránh lung tung, thiếu nữ ngồi trên ghế sofa bên cạnh nín cười nhìn cành tượng này.
Ngôn Hề im ắng cười cười, đi vào, ngồi xuống cái ghế sofa đối diện.
"Nhị tẩu, ngươi cầm bút trang điềm rất điêu luyện!"
"Tam tẩu! Phẫu thuật có chuyên môn, cái này cũng giống như con dao mổ của ngươi vậy, với lại đây không phải là bút trang điềm...Đây là bút kẻ mắt."
An Chi ngồi trên ghế sofa nhịn không được che miệng cười vài tiếng, mới chú ý tới ở ghế sofa đối diện có người đang chăm chú nhìn nàng.
Nàng nghiêng đầu, liền nhìn thấy Ngôn Hề đang chăm chú nhìn nàng, cánh môi có tình cảm ấm áp ôn nhu mà nàng quen thuộc nhất.
Đã rất lâu rồi không có gặp nhau, An Chi vốn không dời ánh mắt đi được, mặt nàng hơi nóng lên: "Di di."
Ngôn Hề nở nụ cười, An Chi cảm thấy tầm mắt của người kia vẫn luôn dừng ở trên người nàng: "Có con thỏ nhỏ bận đến mức không có về nhà, ta còn tưởng rằng hôm nay cũng không thể nhìn thấy ngươi a."
Đôi má An Chi càng nóng lên, con thỏ nhỏ...Ngôn Hề chưa bao giờ gọi nàng như vậy, cách xưng hồ này tựa hồ có chút khác biệt trong đó, cũng có thể là nàng suy nghĩ nhiều, "Đến sinh nhật của ta thì về nhà."
"Ồ..." Giọng nói của Ngôn Hề kéo dài, tay chân của An Chi dưới ánh mắt chăm chú của nàng không biết phài làm sao để cử động.
Nghỉ hè nàng cùng Dương Mông Mông đến một tổ chức tư vấn làm bán thời gian, tổ chức được thành lập bởi một su huynh đã tốt nghiệp, thanh danh của Đại học Bách khoa Bội thành phi thường lớn, huống chi An Chi mới 16 tuổi liền được đặc cách vào Đại học, các nàng trải qua phỏng vấn cùng thử việc, thuận lợi được giữ lại.
Bận rộn việc đó xong, kỳ nghỉ hè cũng đã trôi qua hơn một tháng, thiếu chút nữa nàng cũng đã quên sắp đến sinh nhật của mình.
An Chi chớp hàng lông mi mấy cái, lại nhìn Ngôn Hề, phát hiện Ngôn Hề vẫn đang nhìn nàng, khẽ mỉm cười.
An Chi thập phần xác định gương mặt của mình đã đỏ lên rồi. Lần đầu tiên nhìn thấy nữ nhân này trái tim liền đập nhanh, ánh mắt chạm vào ánh mắt của nàng, bị gương mặt của nàng hấp dẫn. Bây giờ mới nhìn rõ, Ngôn Hề mặc một cái váy ngắn vai trần màu be, váy dài trên đầu gối, lộ ra cẳng chân thon dài tuyết trắng, dưới chân là một đôi giày cao gót stiletto rất gợi cảm.
Ánh mắt trở lên bờ vai trần trắng đến mức phản quang kia. Đây là sự gợi cảm và phong tình mà một nữ nhân trưởng thành mới có được, càng muốn chết chính là, nàng không hề nhận biết được sự gợi cảm của mình.
An Chi không dám nhìn nữa, quay đầu nhìn về phía hai người mợ.
"Được rồi, được rồi được rồi, Tam tẩu ta không vẽ nữa, cứ như vậy đi." Liễu Y Y vất vả khổ cực, miễn cưỡng trang điểm xong cho Dư Thắng Nam.
Thời gian đã đến, các nàng đi ra bên ngoài. Mọi người đều vui mừng, cũng không có chú trọng quy tắc, Ngôn Dĩ Nam trực tiếp đến kéo Dư Thắng Nam qua, Dư Thắng Nam không hề có chút ngượng ngùng xấu hổ của tân nương, thoải mái bước đến liền gọi nhị lão Ngôn gia là "Ông nội, bà nội."
Ngôn đại tẩu cười nói, "Đợi một chút, chúng ta có người chủ hôn, quá trình này vẫn là phài làm a."
Người chủ hôn bắt đầu đọc lời thề, luân phiên hỏi bọn họ có nguyện ý hay không. Ngôn Dĩ Nam cùng Dư Thắng Nam vẫn đều đứng đối mặt, trong mắt có sự lưu luyến mà những người yêu nhau mới có.
Bất tri bất giác An Chi cũng bị cảm động.
Trao nhẫn, Đại Bàn cầm chiếc nhẫn của Ngôn Dĩ Nam, An Chi cầm chiếc nhẫn của Dư Thắng Nam.
Trao nhau nhẫn cưới trong ánh mắt tràn đầy ý cười và yêu thương của người thân và bằng hữu thân thiết. Đến giai đoạn hôn môi, Dư Thắng Nam nắm chặt lấy cà-vạt của Ngôn Dĩ Nam, kéo qua liền hôn lên.
Khúc ca hôn lễ vẫn luôn vang lên.
Mọi người cười to hoan hô, vây chung quanh bọn họ, bầu không khí tràn đầy vui mừng, Ngôn gia gia cùng Ngôn nãi nãi nắm lấy tay nhau, mỉm cười