Chương 568: Người của Quỷ Y
Edit: Luna Huang
Phi cầm giương đội cánh rộng lớn chậm rãi đảo quanh, từ từ hướng phía hoa viên hạ xuống, không ít đệ tử Vạn Động Thiên Phủ cũng đã bắt đầu tập trung về phía hoa viên bên kia đề phòng.
Người đến thong dong, không có thể hiện ra bất kỳ địch ý nào, bên này cũng không có mạo muội làm loạn.
Có thể khống chế phi cầm tọa kỵ, há có thể là người bình thường? Cũng không dám vọng động.
Phi cầm đáp xuống đất, thu cánh, nam tử nhảy xuống, âm thanh đáp đất khiến cho đệ tử Vạn Động Thiên Phủ quay mặt nhìn nhau, xem tình hình này hình như người đến không có tu vi gì cả.
“Người phương nào?” Có mấy tên đệ tử cấp tốc tiến lên, đồng loạt giơ kiếm chỉa về phía đối phương.
Nam tử nhìn qua một chút bảo kiếm sáng loáng chỉa trước mặt, giọng bình tĩnh ôn hòa nói: “Ta là người phương nào không quan trọng, nếu muốn đuổi ta đi, ta hiện tại liền đi.”
“Ngươi là. . .” Một tên đệ tử tựa hồ nhận ra người đến, chợt kinh hãi khua tay nói với đồng bọn: “Hạ xuống, mau hạ kiếm xuống!”
Phi cầm không phải thứ người bình thường có thể sử dụng, động tĩnh bên này cũng đã kinh động đến một đám cao tầng Vạn Động Thiên Phủ đang ở đây, đám người Tư Đồ Diệu cũng đang chạy về phía bên này.
Còn chưa tới hoa viên, liền có đệ tử từ trong hoa viên lướt đến ngăn đón bọn hắn, vẻ mặt còn mang theo kinh hỉ vội vội vàng vàng nói: “Chưởng môn, người của Quỷ Y đến rồi!”
Toàn bộ đám người Tư Đồ Diệu sửng sốt, có chút không thể tin được.
Lê Vô Hoa một mặt đầy tiều tụy kích động nói: “Nói bậy nói bạ gì đó, làm sao ngươi biết được người đến là người của Quỷ Y?” Hắn cũng không dám tin tưởng là có cái chuyện tốt này.
Đệ tử đáp: “Sư phụ, gặp rồi, chúng ta đã từng gặp qua rồi, ở tại cửa chính, cái lúc đại công tử bị Quỷ Y mang đi đó, vị này ở bên người Quỷ Y khi ấy, ngài cũng đã từng thấy rồi mà, không có nhầm, thật sự là hắn.”
Toàn thân Lê Vô Hoa run rẩy, người có tên, cây có bóng, danh xưng Quỷ Y bệnh gì cũng trị được, để cho hắn thấy được hi vọng.
Cũng không đoái hoài gì tới quy củ, cũng mặc kệ chưởng môn có ở bên cạnh hay không, Lê Vô Hoa lắc mình một cái lướt đi, lướt về phía hoa viên.
Đám người Tư Đồ Diệu quay mặt nhìn nhau, cũng không đoái hoài tới việc Lê Vô Hoa vừa thất thố, bởi vì có thể lý giải, cũng nhao nhao lách mình lướt đi tới.
Vừa tới cửa ra vào hoa viên, liền bắt gặp mấy tên đệ tử đang còn cẩn thận bồi một tên nam tử bạch y đi tới, hình dáng cử chỉ nhẹ nhàng thoát tục, có một cỗ khí chất thanh nhã không thể hình dung.
Lê Vô Hoa vừa thấy liền đại hỉ, là hắn, không sai, quả nhiên là cái người ở bên cạnh Quỷ Y kia.
Không nhịn được cuồng hỉ, nhanh chân chạy đến, tiến tới trước mặt cúi người hành đại lễ, “Không biết tiên sinh giá lâm, có chỗ mạo phạm mong rằng rộng lòng tha thứ.”
Sau đó đám người Tư Đồ Diệu tới, cũng nhìn xem đánh giá vị này.
Nam tử nói: “Tất cả mọi người không quen biết, cũng không có mạo phạm cái gì.”
Tư Đồ Diệu tiến lên, chắp tay nói: “Tại hạ chưởng môn Vạn Động Thiên Phủ Tư Đồ Diệu, xin hỏi tôn tính đại danh của tôn giá, là người như thế nào của Quỷ Y?”
“Đi xem bệnh nhân đi!”
Nam tử tựa hồ không muốn dông dài nhiều, ném cho câu, xong cứ nhẹ nhàng vu vơ đi tới, cứ như vậy đi lướt qua mặt Tư Đồ Diệu.
Đường đường chưởng môn Vạn Động Thiên Phủ, thế mà bị không để ý tới, Tư Đồ Diệu bị nháo một cái mặt đầy xấu hổ, thế nhưng có tính tình lại không thể phát ra được.
“Vâng vâng vâng!” Lê Vô Hoa đã nhanh nhảu liên tục đáp ứng, thế mà hồn nhiên không có nhận ra chưởng môn sư huynh mình vừa bị ngó lơ đẹp, cúi đầu khom lưng đi phía trước dẫn đường.
Ngược lại, mấy vị bên cạnh lại lặng lẽ liếc xem phản ứng của Tư Đồ Diệu.
Tư Đồ Diệu bình tĩnh nói: “Quả là có một bộ phong phạm của cao nhân, có điều nhìn thấy còn hơi trẻ chút, cũng không biết có được bản sự diệu thủ hồi xuân thật hay không.” Phất tay, một đám người lại cùng đi theo. . . . . .
Tiếng đập cửa tùy tiện vang lên hai lần, cửa liền bị vội vàng đẩy ra.
Ngưu Hữu Đạo đang khoanh chân ngồi trên giường tĩnh tọa tu luyện bị kinh hãi, đột nhiên mở mắt, nhìn thấy là người bước nhanh đi vào là Quản Phương Nghi, chậm rãi ép chưởng thu công, nói: “Trời không sập được, gấp cái gì vậy?”
Quản Phương Nghi lốp bốp nói vội: “Đi mau, mau đi tới xem một chút, Quỷ Y thật sự đã bị ngươi làm cho kinh động, nghe nói người của Quỷ Y tới.”
“Người của Quỷ Y?” Ngưu Hữu Đạo sững sờ, chợt chộp thanh kiếm bên cạnh cầm trên tay, người đã nhảy xuống giường bước nhanh đi coi.
Hai người đi tới nội trạch đình viện, vừa vặn nhìn thấy Lê Vô Hoa đang cúi mình nhận dẫn một tên nam tử bạch y trông rất có phong độ đi đến, đi theo phía sau là đám người Tư Đồ Diệu.
Ngưu Hữu Đạo lách mình ngăn ở phía trước, chống kiếm trên mặt đất, ngăn cản ở trên đường đi cả nhóm, làm cho một đám người không thể không tạm dừng lại.
“Ngưu huynh đệ, ngươi làm gì?” Lê Vô Hoa kinh ngạc.
Ngưu Hữu Đạo nhìn chằm chằm nam tử xa lạ kia, nhàn nhạt hỏi: “Nghe nói người của Quỷ Y tới?”
“Đúng!” Lê Vô Hoa đưa tay ra giới thiệu, “Chính là vị này.”
Ngưu Hữu Đạo: “Lê trưởng lão lấy cái gì để xác nhận?”
Cũng không phải hắn muốn làm khó dễ đối phương, nhưng lỡ như là người nào đó lòng mang ý đồ xấu muốn tiếp cận, vậy thì ngay cả cơ hội sống còn lại của Hải Như Nguyệt coi như cũng bị mất luôn.
“Tiên sinh đã từng ghé tới qua cùng Quỷ Y, ta thấy qua rồi.” Lê Vô Hoa nói xong tiến lên kéo hắn tránh ra, giọng tựa hồ còn có ý trách Ngưu Hữu Đạo nhiều chuyện.
Thấy qua rồi? Ngưu Hữu Đạo im lặng, cũng không nghĩ tới Quỷ Y này dù không phải là chính Quỷ Y nhưng lại là lần thứ hai lộ diện trong này, nói như thế, bản thân hắn có hảo tâm nhưng lại thành ra là làm chuyện xấu rồi.
Hắn lúc này bèn chắp tay ôm kiếm nói: “Đắc tội. Tại hạ Ngưu Hữu Đạo, xin hỏi tôn tính đại danh của tôn giá. . .”
Lời nói được một nửa lại nghẹn lại, người ta căn bản không có để hắn vào trong mắt, xem hắn như không thấy, trực tiếp đi vượt qua mặt bỏ qua.
Khóe miệng của Tư Đồ Diệu nhếch lên, trái lại tìm được rồi cảm giác đồng bệnh tương liên.
Nhưng mà câu chuyện tựa hồ còn chưa có ngừng như vậy.
Một cái chớp mắt tiếp theo, nam tử bạch y đột nhiên dừng bước, tựa hồ hơi cúi đầu nói thầm gì đó, cũng không có nghe rõ hắn nói cái gì.
Đám người chỉ thấy hắn từ từ quay người lại, mặt ngó Ngưu Hữu Đạo, nhìn hắn từ trên xuống dưới, ánh mắt cuối cùng lẳng lặng đứng nhìn chăm chú khuôn mặt Ngưu Hữu Đạo, tựa hồ như muốn nhớ thật kỹ dung mạo của Ngưu Hữu Đạo vậy. Hắn chợt lên tiếng hỏi: “Ngưu Hữu Đạo? Ngươi chính là Nam Châu Yến quốc Ngưu Hữu Đạo?”
Khóe miệng của Tư Đồ Diệu lại bỗng giật giật, một màn này nằm ngoài sự dự liệu của hắn, người ta biết hắn là chưởng môn của Vạn Động Thiên Phủ vẫn không thèm nhìn, nhưng sau khi nghe nói vị này là Ngưu Hữu Đạo cái thì lại khác, tư vị này thực là chua mà.
Ngưu Hữu Đạo cười đáp: “Chính là tại hạ.”
“Làm cho Bắc Châu Thiệu thị chạy trối chết, ta có nghe nói qua ngươi.” Nam tử