Edit: Haan
Nhìn bộ dạng trầm mặc của Trì Lục, Bác Diên có chút luống cuống.
Anh cẩn thận suy nghĩ một chút, cúi đầu: “Thật sự không gặp phải chuyện gì cả, anh sống rất tốt.”
“Thật sao?”
Trì Lục ngửa đầu nhìn anh, đôi mắt hoa đào xinh đẹp rực rỡ nhìn chằm chằm vào anh, làm cho anh không còn chỗ nào trốn thoát.
Trong nháy mắt, Bác Diên chợt không đành lòng.
Anh nhìn chăm chú trong chốc lát, nhẹ nhàng ừ một tiếng: “Thật, không lừa em.”
Ánh mắt Trì Lục nhìn thẳng vào anh, từng tấc từng tấc một đảo qua biểu tình rất nhỏ trên mặt anh, một chút cũng không bỏ sót.
Trong lòng cô biết, Bác Diên đã lừa cô, nhưng hết lần này tới lần khác cô lại không có bất kỳ biện pháp nào.
Bác Diên nhìn khóe miệng cô giật giật khóe miệng, cảm thấy buồn cười, “Chạy tới đây chỉ vì hỏi anh chuyện này sao?”
Trì Lục gật đầu: “Coi như là vậy đi.”
Bác Diên giơ tay xoa nhẹ đầu cô: “Đừng nghĩ nhiều, anh là một người đàn ông trưởng thành, có thể sống trong hoàn cảnh tệ hơn nhiều.
Thầy Bác có bao nhiêu năng lực, không phải em biết rõ sao.”
Chính bởi vì biết rõ, Trì Lục mới không cách nào tưởng tượng được sự ủy khuất của anh lúc đó.
Cô gần như có thể hình dung được, Bác Diên đến công ty làm, sau đó bị sa thải.
Có lẽ anh sẽ không biểu hiện sự suy sụp thất bại, nhưng trong lòng nhất định có cảm giác.
Có thể là buồn, có thể là không cam lòng, cũng có thể là những thứ khác.
Trì Lục thậm chí còn không dám nghĩ, khi anh bị công ty sa thải, thu dọn đồ đạc rời đi, ánh mắt của những đồng nghiệp khác nhìn anh như thế nào.
Có lẽ đầy lòng trắc ẩn, hoặc có thể là xem trò vui.
Bất kể là loại nào, Trì Lục đều không đành lòng tưởng tượng.
Trì Lục không nói gì.
Bác Diên cụp mắt nhìn cô, cúi đầu hỏi: “Còn không vui sao?”
“Không phải.”
Trì Lục nhìn anh, nhẹ giọng: “Thật xin lỗi.”
Bác Diên ngẩn ra, trong nháy mắt không kịp phản ứng.
“Xin lỗi anh cái gì?”
“Nếu như không phải em.” Trì Lục có chút gian nan mở miệng, giọng nói có chút chua chát: “Anh cũng sẽ không gặp phải những chuyện đó.”
Nghe vậy, Bác Diên thoáng dừng lại, nhìn cô: “Trì Lục.”
Anh nghiêm túc, “Không có nếu như.
Anh cũng không hy vọng có nếu như như vậy.”
Từ đầu đến cuối, Bác Diên chưa từng hối hận khi gặp cô, quen biết cô.
Cho dù xảy ra bao nhiêu chuyện, chuyện quen biết yêu đương với cô, Bác Diên cho tới bây giờ chưa bao giờ hối hận.
Nếu nói có, nó nhất định không phải vì bọn họ, mà là do những cái khác.
Trì Lục mím môi, không lên tiếng.
Bác Diên nhìn ánh mắt cô, nhẹ giọng: “Còn muốn hỏi gì nữa không?”
Trì Lục lắc đầu, cô cũng không biết mình còn muốn biết cái gì, còn muốn hỏi cái gì.
Thật ra trên đường tới, cô đã đoán được, cho dù cô có hỏi thẳng anh, Bác Diên cũng không nhất định sẽ nói cho cô biết.
Cho dù là nói, cũng sẽ lược bớt rất nhiều chi tiết, anh sẽ không dùng sự khổ sở mình từng trải qua, để giành lấy đồng tình của cô.
Bác Diên “Ừm.” một tiếng, khẽ vỗ đầu cô: “Vậy em suy nghĩ trước đi, có gì muốn biết nữa thì trực tiếp hỏi anh, anh đi trước đây?”
Trì Lục gật đầu: “Được.”
Bác Diên nhìn cô như vậy, thật đúng là có chút lo lắng.
Anh lặng lẽ, thấp giọng: “Anh bảo Lâm Túc lên nhé? Em có muốn gặp cậu ấy không?”
Trì Lục giật mình, rối rắm vài giây: “Được, đừng đến phòng làm việc, em đến quán cà phê bên cạnh.”
Bác Diên giật mình, ánh mắt nặng nề nhìn cô chằm chằm, gật đầu.
“Được rồi, anh nói với cậu ấy một tiếng, để cậu ấy đến đó.”
“Vâng.”
–
Sau khi rời khỏi văn phòng Bác Diên, Trì Lục mới cảm thấy hô hấp của mình thuận lợi hơn một chút.
Cô đi vào thang máy, kinh ngạc nhìn bóng dáng trong thang máy.
Rất quen thuộc, nhưng lại có chút xa lạ.
Có đôi khi, Trì Lục cảm thấy mình cũng rất mâu thuẫn, cô lưu luyến Bác Diên, cho nên đã trở về.
Nhưng sau khi trở về, cô lại không dám đến quá gần anh.
Cô sợ hãi rất nhiều điều.
Sợ bọn họ lại phải xa nhau, sợ ba mẹ cô sẽ không vui, còn sợ rất nhiều yếu tố bên ngoài.
Đang nghĩ ngợi, cửa thang máy mở ra.
Trì Lục giật mình, theo bản năng giương mắt lên.
Sau khi nhìn thấy người đứng ở cửa, cô từ từ chớp mắt
“Lâm Túc?”
Người bên ngoài nhìn cô chăm chú, vẻ mặt còn có chút ủy khuất.
“Là em.”
Trì Lục cười rạng rỡ, thu dọn lại những cảm xúc lộn xộn của mình: “Mau vào đi, sao em lại chờ thang máy ở đây.”
“Bác tổng bảo em đến, em đoán hẳn là chị đi thang máy này.”
Trì Lục nhướng mày, suy nghĩ một chút hỏi: “Đây không phải thang máy riêng của anh ấy sao?”
“… Ừm.” Lâm Túc có chút ngượng ngùng, gãi đầu một cái: “Em cũng có thẻ.”
Nghe vậy, Trì Lục nhướng mày, nói đùa: “Như vậy à, thì ra chị không phải là người duy nhất.”
Lâm Túc: “… Chị, sao chị vẫn còn như thế?”
“Chị như thế nào?”
Hai người đấu võ mồm, sự ngăn cách của không gian và thời gian, dường như trong nháy mắt biến mất không thấy đâu.
Sau khi rời khỏi Bác Hối, cũng vừa lúc đến giờ ăn trưa.
Hỏi ý kiến của Lâm Túc, hai người không đến quán cà phê nữa, ngược lại đi đến một nhà hàng tư nhân bên cạnh.
“Chị Trì Lục, nhà hàng này hương vị khá được, Bác tổng cũng thích lắm.”
Trì Lục nhìn cậu ấy, cười nhẹ: “Được, vậy để chị nếm thử.”
Hai người tìm một chỗ góc ngồi xuống.
Sau khi gọi món xong, Trì Lục mới ngẩng đầu nhìn cậu ấy, thấp giọng hỏi: “Sao em lại đến Bác Hối?”
Lâm Túc nhìn cô, im lặng vài giây: “Bác tổng đến tìm em.”
Trì Lục sửng sốt.
Lâm Túc không biết xấu hổ nói: “Chị Trì Lục, chị cũng biết trước đây em bỏ học sớm, cũng không quá nghe lời.
Sau khi ba em qua đời, em không có ai chăm sóc, cũng có thể tìm được công việc, nhưng mà không được tốt lắm.”
“Ừ.”
Trì Lục cúi đầu nhấp ngụm trà trước mặt, mí mắt khẽ run lên: “Sau đó thì sao?”
“Có lần em đánh nhau với người khác, là Bác tổng tìm người chuộc em ra.”
Trì Lục nhìn cậu ấy, lặng lẽ: “Sau đó thì sao nữa?”
Lâm Túc gãi đầu, nói thầm: “Sau đó em đi theo Bác tổng.”
Trì Lục sửng sốt một chút, thoáng ngoài ý muốn: “Đơn giản như vậy?”
Lâm Túc hàm hồ nói: “Cũng gần như vậy.”
Nhưng trên thực tế, tất nhiên không thể đơn giản như vậy.
Chỉ là so sánh mà nói, nói như vậy tốt hơn.
Trì Lục ghé mắt nhìn cậu ấy, “Em không phải là người nghe lời vậy chứ?”
Lâm Túc: “…”
Cậu ấy thực sự không phải là một người biết nghe lời, nhưng Bác Diên có cách để làm cho cậu ấy nghe lời.
Khi con người ta lớn lên, suy nghĩ cũng sẽ trở nên trưởng thành, có mấy lời luôn có thể nghe lọt tai.
Huống chi Bác Diên, cũng không phải loại người hay giảng đạo lí.
Anh có cách để Lâm Túc nghe lời.
“Chị, em ở trong mắt chị phản nghịch như vậy sao?”
Trì Lục cho cậu ấy một ánh mắt tự cảm nhận, “Em cảm thấy thế nào?”
Lâm Túc không lên tiếng.
Im lặng một hồi, Trì Lục hỏi: “Em có trách chị và anh ấy không?”
Lâm Túc giật mình, cười cười: “Chị Trì Lục, lời này hẳn là để em hỏi chị, chị có từng trách em không?”
Lâm Túc là con trai của tài xế nhà Trì Lục, ba mẹ cậu ấy đã ly hôn từ rất sớm, cậu ấy đi theo ba.
Lúc Trì Lục quen biết cậu ấy, Lâm Túc còn rất nhỏ.
Cậu bé Lâm Túc rất phản nghịch, bởi vì ba cậu ấy bận rộn, cũng không có người chăm sóc, là tự do sinh trưởng, từ nhỏ đã cùng đám trẻ con nhà hàng xóm đánh nhau mà lớn.
Trì Lục thỉnh thoảng gặp cậu ấy, hoặc là bộ dạng mặt mũi bầm dập, hoặc là mặt mày xám xịt, mỗi ngày không biết đi chơi ở đâu.
Hai người không quá gần gũi, nhưng thỉnh thoảng gặp mặt cũng sẽ chào hỏi.
Lâm Túc đối với Trì Lục rất tốt, gặp mặt liền gọi chị, so với ba cậu còn ngoan hơn một ít.
Sau này lớn lên chút nữa, Trì Lục rất ít khi gặp cậu ấy.
Thỉnh thoảng sẽ nghe được tin tức của cậu ấy từ miệng chú Lâm, nhưng rất ít.
Lúc hai người gặp lại nhau, là ở đám tang của ba mẹ.
–
Ba mẹ Trì Lục qua đời, có quan hệ gián tiếp với Bác gia, nhưng nguyên nhân trực tiếp thật ra là tai nạn xe cộ.
Nhưng nếu không có nguyên nhân gián tiếp đó, vậy thì sẽ không có tai nạn xe cộ phía sau.
Điểm này, Trì Lục so với bất kỳ ai đều rõ ràng hơn.
Năm đó, Trì Lục và Bác Diên yêu nhau, quan hệ giữa Trì gia và Bác gia cũng càng ngày càng thân mật.
Hai nhà đều là người làm ăn, mặc dù làm các dự án khác nhau, phương hướng phát triển cũng không giống nhau, nhưng ngẫu nhiên sẽ có dính dáng lợi ích.
Ba mẹ Trì Lục vẫn luôn muốn thử một lĩnh vực mới, muốn mở rộng bản đồ sự nghiệp của mình.
Mà Bác gia là đối tác tốt nhất, bọn họ so với cha mẹ Trì Lục thì hiểu rõ hơn nhiều.
Dần dần, hai bên thường xuyên bàn chuyện dự án hợp tác.
Lúc trước, thật ra cũng có hai lần hợp tác, hiệu quả đều không tệ.
Huống chi, Trì Lục và Bác Diên đang yêu nhau, không ai cảm thấy người nào đó sẽ hãm hại mình.
Ba mẹ Trì Lục càng không để ý trước sau, cũng chính bởi vì như vậy, bọn họ bị hãm hại.
Giống như Lưu Hoa nói, Bác gia đột nhiên trở mặt, không muốn hợp tác, không chỉ rút vốn, thậm chí còn mang đội ngũ tinh anh đi.
Thời gian đó, ba mẹ Trì Lục mỗi ngày đều bôn ba khắp nơi tìm đối tác mới.
Chỉ là mọi thứ không như mong muốn, họ không tìm thấy, thậm chí công ty phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng mới.
Sau đó, dự án bị Bác gia nắm được trong tay.
Khi ba mẹ Trì Lục biết được chân tướng, thì đã quá muộn.
Bọn họ không có biện pháp dành thời gian cho những việc khác, bởi vì nhiều vấn đề nữa của công ty, căn bản không quan tâm đến chuyện kia.
Tai nạn giao thông xảy ra vào một đêm nào đó, ba mẹ Trì Lục vội vã đi gặp ba mẹ Bác Diên.
Ba của Lâm Túc là người lái xe.
Sau đó, cô và Lâm Túc gặp nhau tại đám tang.
Trì Lục cũng từ trong miệng Lưu Hoa và các chú bác