Bàng Kiến Quân rốt cuộc cũng được thả và đánh thức người vệ sĩ to lớn đang bất tỉnh bằng một tách trà, sau đó tên vệ sĩ to lớn vác theo tên vệ sĩ mang súng vẫn còn đang chảy máu trong khoang bụng của mình.
Ngô Diệc Thành bước tới đá một cú vào bụng tên vệ sĩ, rõ ràng là anh ta muốn giết chết hết những tên vệ sĩ dám dùng súng uy hiếp mình, nhưng cuối cùng cú đá này lại bị Đông Nhị Gia cản lại.
"Người chưa chết thì vấn đề này sẽ được giải quyết, nhưng một khi có người chết, ai cũng không yên đâu."
Tôi không biết lời bảo lãnh của Đông Nhị Gia đáng giá bao nhiêu, nhưng Trương Ngọc Dung rõ ràng là tin tưởng vào sự đảm bảo của ông ta.
Một khi đã như vậy, tôi cũng không có lý do gì để nghi ngờ ông ta.
Có thể sống an ổn thì ai lại nôn nóng đi gặp Diêm Vương làm gì chứ?
Đông Nhị Gia đi rồi, tôi liền châm một điếu thuốc, Trương Ngọc Dung giúp tôi lau vết máu trên tay, trong khi Ngô Diệc Thành thì lau vết máu trên trán bằng nước trong tách trà.
"Máu của người khác thì có người lau, còn máu của mình thì không ai lo.
Đúng là ..."
"Hâm mộ à? Ghen tị à? Tìm Diêu Mộc Thanh của cậu đi!"
Ngô Diệc Thành trừng mắt với tôi: “Nếu không phải sợ Diêu Mộc Thanh lo lắng khi nhìn thấy thì tôi còn đợi cậu mỉa mai tôi à?"
Sau khi dọn dẹp, Ngô Diệc Thành cũng rời khỏi phòng họp, trong căn phòng rộng lớn lúc này chỉ còn lại tôi và Trương Ngọc Dung.
"Anh thật ngốc, dám giữ Bàng Bát Nhất.”
Trương Ngọc Dung càu nhàu và phàn nàn về tôi, nhưng tôi không coi trọng chuyện đó, tôi tin rằng không một người đàn ông nào có thể chịu đựng được hoàn cảnh lúc đó, Bàng Kiến Quân đã nói rõ rằng ông ta muốn ngủ với Trương Ngọc Dung, chỉ cần là thằng đàn ông đích thực thì sẽ không được, dù gì đó cũng là người phụ nữ của mình!
Tôi rít một hơi thuốc lá: “Anh không lo chuyện đó, anh chỉ lo không biết lời cam đoan của Đông Nhị Gia có tác dụng hay không thôi."
Trương Ngọc Dung đã kể cho tôi nghe một câu chuyện.
Chuyện tương tự như hôm nay đã từng xảy ra, Đông Nhị Gia là người đứng ra bảo lãnh nhưng người được cứu đã hối hận và đi tìm người trả thù.
Cuối cùng Đông Nhị Gia đã tự tay giết chết người được bảo vệ.
Tôi biết cô ta muốn nói gì, nếu cô ta biết câu chuyện này, Bàng Kiến Quân khẳng định cũng biết.
"Vậy có nghĩa là chúng ta có thể tiếp tục sống một cuộc sống thanh thản?"
Trương Ngọc Dung gật đầu.
Vì vậy, tôi nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô ta, và hôn lên đôi môi đỏ mọng gợi cảm của cô: "Vậy thì chúng ta nên làm gì đó để kỷ niệm, chẳng hạn như lên…?"
"Anh đúng là điếc không sợ súng...”
Trương Ngọc Dung nói tôi điếc không sợ súng, tôi cũng thấy mình đúng là điếc không sợ súng, bởi vì sau khi ăn cơm tối, tôi liền tiếp tục đến trung tâm phòng tắm Đế Vương.
Chuyện đó, tôi chỉ nghĩ có sợ cũng vô ích, nếu Bàng Kiến Quân thật sự muốn thất hứa thì việc lẩn trốn rõ ràng là vô dụng, thậm chí còn có thể làm liên lụy đến gia đình tôi.
Không trốn, mặc dù mạo hiểm, nhưng ít ra bọn họ sẽ không giận cá chém thớt lên người nhà tôi.
Không lâu sau khi bước vào phòng khách, giọng nói của Hoàng Hương phát ra từ hệ thống liên lạc nội bộ, và cô ta đã bảo tôi đến chỗ cô ta một chuyến.
Tôi đứng dậy và đến văn phòng.
"Em không lạnh sao, lại còn mặc váy ngắn với với đen ngắn cũn thế này."
Hoàng Hương dí tàn thuốc vào gạt tàn: "Anh không thích em mang vớ sao? Chẳng phải anh vẫn muốn thử cảm giác tiến vào trong em cùng với tất sao?"
Tôi đang trêu chọc Hoàng Hương, nhưng không hiểu sao Hoàng Hương lại chấp nhận lời trêu chọc và bắt đầu trêu ngược lại tôi.
Tôi tò mò nhìn cô lấy làm lạ: "Sao thế, có chuyện à?"
Hoàng Hương mở ngăn kéo rồi lập tức vứt cho tôi một điếu Nhuyễn Ngọc Khê: “Của một người bạn cho, anh cũng biết em không hút thuốc lá thô mà."
Tôi cầm lấy rồi kẹp nách: “Cám ơn."
"Nên cảm ơn phải là em mới đúng, nếu không có anh thì hiện tại Đế Vương nhất định đã bị đóng cửa, không thể kinh doanh tiếp được nữa."
Tôi ngẩn ra: “Thế là ý gì?"
"Cảm ơn anh đã gọi Trương Hồng Vũ đến giúp em để em có thể tiếp tục kinh doanh Đế Vương."
Hoàng Hương nhìn tôi, tôi cũng nhìn cô ta.
Tôi không phủ nhận, tôi chỉ muốn biết cô ta là sao biết được nội tình, sau đó cô ta đã cho tôi biết câu trả lời.
"Trương Ngọc Dung đã mở một cuộc họp vào chiều nay, và em đã thấy con Poussin của Lưu Thông đậu trước cửa Địa Liệt Hành Tinh Poussin."
Tôi lập tức hiểu rõ, Địa Liệt Hành Tinh đã tạm dừng kinh doanh vì buổi họp lúc chiều, chiếc Poussin của Lưu Thông lại đậu ở chỗ này.
Với trí thông minh có hạn của Hoàng Dung, cô ta cho rằng vừa rồi Trương Ngọc Dung xuất hiện để giải quyết vấn đề của cô ta, sau đó liên hệ chuyện đó với tôi, những chuyện đó với cô ta mà nói cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.
"Đây là một sơ sót, anh chỉ lo mấy kẻ tai to mặt lớn đánh nhau,