Vũ Duyệt nhìn thẳng vào mắt anh, giọng tiếc nuối.
- Anh xin lỗi. Là mẹ của anh bảo anh qua đó gấp, hình như là bên công ty cũng xảy ra chút trục trặc, nếu như em muốn thì anh sẽ bảo mẹ anh về nước để bàn.
Lãnh Hàn ôm cô đến ghế ở bàn làm việc rồi ngồi xuống.
- Không đâu. Tuy em muốn ở cạnh anh, nhưng chuyện ở công ty cũng rất quan trọng mà. Miễn là anh an toàn trở về, được không?
- Được, anh hứa. Em nếu sợ cô đơn thì em về nhà đi, dù sao cũng có người bầu bạn. Em không được quyến rũ người khác đó.
- Được, em biết rồi mà.
Vũ Duyệt cười khanh khách lên.
- Người lúc nãy giúp anh chuyện gì vậy?
- Bà ấy đến, bảo là nghe công ty anh gặp khó khăn về nhân lực, nên mang đến nhân viên, đảm bảo là không có vấn đề gì. Vì bà ấy là phu nhân của Hạ Gia nên anh mới tin tưởng.
- Thì ra là vậy.
Lãnh Hàn không hề biết cô gái nhỏ ở trong lòng mình mới là người sắp xếp mọi việc đến như thế này. Chỉ là cô giả bộ không biết rồi hỏi anh thôi.
Vì có thêm nhân viên làm việc nên công việc ở công ty đã được san bớt phần nào, Lãnh Hàn đưa cô về nhà, rồi nấu bữa trưa.
- Xem như đây là bù lại cho lúc sáng anh không đưa đón em đi học được.
- Em có thể hiểu cho anh mà.
Vũ Duyệt vui vẻ ngồi đung đưa chân ở bàn ăn, thấy anh vui vẻ nên cũng vui vẻ theo.
Điện thoại của cô có người gọi đến, cô bước ra gần cửa rồi bắt máy, nhỏ tiếng vô cùng.
- Sao thế?
- Tiểu Duyệt, mẹ cậu về nước từ lúc nào thế? Sao tự dưng lại xuất hiện ở Lục Thị?
- Là tớ nhờ mẹ tớ. Mới về nước hôm qua thôi. Mẹ tớ ra mặt giúp Lục Thị, vì tính anh ấy đa nghi quá đó mà.
- Hôm nào tớ có thể tới nhà cậu chào hỏi dì ấy một tiếng không? Dù sao cũng lâu rồi chưa thấy dì ấy.
- Được,