Eve

Chương 5


trước sau


 "Trông ta thế nào?" Arryn hỏi Iolite. Bà ngắm nhìn mình trong chiếc gương khung bạc, mái tóc được bện chặt thành dải và gắn một chiếc ghim hoa nhỏ bên trên. Bà tự hỏi liệu kiểu tóc này có quá lố so với một người đã ngoài năm mươi. Nhưng rồi, Iolite bước tới bên cạnh bà, cô đeo cho bà một chuỗi vòng cổ bằng ngọc và đá, mỉm cười:

"Lo lắng."

"Tức là không đẹp hả?"

Iolite ngẩng lên, nhìn Arryn trong gương. Trông cả hai như mẹ con, dù chẳng có nét gì giống nhau cả.

"Bà trông như một nữ thần vậy, Arryn."
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Người phụ nữ mỉm cười. "Đừng tâng bốc tôi, tôi sẽ tưởng là thật mất."

"Đó là sự thật mà."

Iolite xoay người bà lại, vén một lọn tóc bung ra qua tai. Cô luôn nhìn bà như thể bà là người đẹp nhất và đáng tôn trọng hơn bất cứ ai. Những ngón tay của Iolite chạm lên gò má bà, và Arryn cảm thấy da mặt mình tê ngứa. Khi cô ngoảnh nhìn vào tấm gương, bà cũng quay lại nhìn theo.

"Thời gian tàn nhẫn lắm, Arryn." Cô thì thầm buồn bã.

Trong gương, một nửa gương mặt bà thay đổi, những nếp nhăn biến mất, làn da cũng sáng hơn và căng mịn. Trông bà như một thiếu nữ tuổi hai mươi, tương phản hoàn toàn với nửa gương mặt còn lại. Arryn như đã quên mất mình mình từng trông như thế nào khi còn trẻ. Một phần trong bà muốn níu lại chút thời gian mình đã bỏ lỡ, và dường như chẳng mấy ai có cơ hội để được quay trở về tuổi thanh xuân như bà. Nhưng rồi bà nhìn sang gương mặt của Iolite trong chiếc gương, rồi kéo tay của cô ra một cách có hơi mạnh bạo

"Chúng ta sắp muộn rồi." Bà thản nhiên đáp, rồi quay lưng bỏ đi. Sự đanh thép trên gương mặt bà đã đủ để đáp lại những gì Iolite muốn. Bà luôn tìm cách chối từ thẳng thừng cô, nhưng dường như cô chẳng bao giờ chịu bỏ cuộc.

"Một ngày em sẽ bỏ rơi chị." Iolite đáp lại. "Như những người khác, phải không?"
6

*


Đấu trường Vàng là cái tên gọi kiêu kỳ mà người dân vùng Ánh sáng đặt cho cuộc chiến của những chiến binh khắp các miền đất, với những phần thưởng danh giá. Nhưng ít chiến binh và hiệp sĩ nào tham gia một đấu trường chỉ vì vật chất tầm thường, mà là bởi những tước hiệu cao quý và các trận đánh cam go. Arryn đã nhiều lần tới dự Đấu trường Vàng, nhưng chưa một lần nào đối thủ của những chiến binh vùng đất thiên thần này lại là Cambion. Lẽ dĩ nhiên, Eremiel sẽ cử một Nephilim tương xứng. Nhưng khi thấy Jordanes, đấu sĩ của vùng Bóng tối bước ra ngoài đấu trường trước sự reo hò dữ dội của binh lính vùng Bóng tối, Arryn thoáng bắt gặp chút lo lắng trên gương mặt Eremiel.

Trận đấu hôm nay có hàng ngàn người chứng kiến, được diễn ra ở đấu trường thành phố San Thalor. Trên cao, bên ngoài bức tường bao quanh sân đấu trường bên dưới là khán đài chật kín người. Những chỗ ngồi được xếp theo địa vị, càng lên cao càng thấp, thậm chí có cả khán đài cho dân thường. Nơi Arryn ngồi nằm ở hàng ghế thứ ba từ dưới lên, bên cạnh Eremiel và những tướng lĩnh trong quân đội của Vương Tòa. Iolite đứng ngay bên cạnh, tay phẩy quạt cho bà. Cô là hầu nữ duy nhất Arryn cho phép đi cùng mình, bởi lẽ ở khu vực này, người hầu và nô lệ bị hạn chế lui tới. Iolite cũng tỏ ra hứng thú với đấu trường, và ngoài bà ra hẳn chẳng có ai biết tại sao.

Ellisar, đấu sĩ của vùng Ánh sáng bước ra bên ngoài. Dưới ánh nắng mỏng như tơ của buổi sáng, bộ giáp với những họa tiết mạ vàng rực rỡ của anh ta nom thật nổi bật. Gương mặt Ellisar ẩn bên dưới chiếc mũ trụ chạm khắc lông vũ. Trên tay anh ta cầm một thanh claymore, chuôi mạ vàng, lưỡi gươm sáng tựa những tia sét. Trong tay Ellisar, nó nặng nề nhưng cũng đầy quyền uy.

"Đó là đấu sĩ giỏi nhất vùng này." Gần Arryn, những nữ quý tộc thì thầm với nhau.

Liếc sang bên cạnh, Arryn thấy nét mặt Eremiel giãn ra hài lòng. Ellisar là một hiệp sĩ phục vụ trong đoàn vệ binh Cáo Đêm, nhưng không giống như những người lính khác, anh ta chỉ nhận các nhiệm vụ cao quý và quan trọng. Eremiel đặc biệt tín nhiệm Ellisar với vốn kinh nghiệm chiến đấu hơn mười năm của anh ta. Nhưng bà tự hỏi với người đàn ông tên Jordanes kia, Ellisar có bao nhiêu cơ hội thắng.

Jordanes cao hơn Ellisar một cái đầu. Nhưng hắn ta có vẻ vạm vỡ

hơn, hoặc do bộ giáp đồ sộ khiến người ta cảm thấy thế. Hắn đội một chiếc mũ trụ có sừng, gương mặt vẫn lộ ra phần nào chứ không được che kín như Ellisar. Thanh gươm hắn cầm trên tay cũng lớn hơn, lưỡi gươm xám ngắt và sắc lẻm, lê trên nền đá lát ở đấu trường và để lại những âm thanh chói gắt.

Tiếng tù và vang lên. Trận đấu bắt đầu bằng tiếng chạm gươm chát chúa. Ellisar và Jordanes lao vào nhau, đều vung kiếm, và thanh claymore nặng nề trên tay cả hai vừa tấn công, vừa đỡ đòn. Đám đông xôn xao, một số người đứng lên để nhìn rõ hơn. Jordanes sớm nắm thế thượng phong, hắn khỏe hơn Ellisar rất nhiều, và trước những cái vung kiếm như quạt của hắn, Ellisar chỉ có thể đỡ và né được, chứ không có cơ hội tấn công. Hắn liên tục tiến về phía trước, chẳng hề hấn gì khi vừa rồi, Ellisar chém ngang lưỡi gươm vào thắt lưng mình, những tia lửa lóe lên cùng với âm thanh chói tai. Arryn chau mày lo lắng, tim bà đập thình thịch như thể mình mới là người đứng bên dưới sân đấu trường chứ không phải Ellisar.

"Họ biết chọn người đấy chứ." Dagiel, Thập Y tướng thì thầm với Eremiel, nhưng Arryn không thể phớt lờ nổi cuộc nói chuyện của họ.

"Có vẻ vậy." Eremiel đáp cùng một cái chau mày. "Dù kỹ thuật của anh ta chẳng có gì đặc sắc."
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Arryn không biết gì về kiếm thuật, nhưng bà vẫn lờ mờ đoán được lợi thế mà Jordanes nắm trong tay không phải là kỹ năng dùng kiếm mà là sức khỏe vượt trội. Khi hắn ta chém trượt, lưỡi kiếm quạt lên nền đá và để lại những cái rãnh trắng sâu hoắm, giữa muôn vàn những vết rạn nứt khác. Ellisar có lấy lại chút lợi thế vào giữa trận đấu. Anh ta thường lợi dụng những đòn đánh trượt của Jordanes để phản công, và đôi khi đã khiến đối thủ loạng choạng lùi lại. Arryn đã có chút hy vọng vào lúc đó, những nhát kiếm của Ellisar trong mắt bà thật đẹp đẽ và uy quyền.

Một nhát kiếm của anh chém ngang qua vai Jordanes, nhưng hắn gần như đã né được và phản công lại bằng một cú thúc khủng khiếp vào giữa bụng Ellisar chỉ bằng bàn tay trái bọc trong lớp giáp cứng. Anh bị đánh ngã ra xa, vội lật sang một bên và mau chóng đứng dậy. Jordanes lao đến, và anh đỡ lại lưỡi gươm hắc ám của hắn với một đầu gối quỳ dưới đất. Hắn liên tục dồn thêm lực vào thanh kiếm nặng nề, và rồi kết thúc trận đấu bằng cách chém thanh gươm ngang sườn Ellisar. Nhát chém của hắn dứt khoát, bất ngờ và mạnh khủng khiếp. Ellisar bị ngã văng ra một lần nữa, bộ giáp giúp lưỡi gươm không thể chạm vào da anh, nhưng chỉ nhìn thôi tim Arryn cũng thắt lại, bà tưởng tượng đến cơn đau giáng xuống người đấu sĩ nọ và rùng mình.

"Hết thời gian!" Giọng người tuyên lệnh vang lên.

Arryn ngoảnh nhìn sang, nét mặt Eremiel tràn ngập nỗi thất vọng. Tiếng những binh sĩ vùng bóng tối gào thét chiến thắng và tiếng người xem nói chuyện ồn ã vây chặt quanh họ. Arryn ngoái nhìn xung quanh, trông thấy Ellisar gượng đứng dậy và một vài người bước ra, giúp anh ta quay về phòng chờ để chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo.

"Vẫn còn hai trận nữa." Bà cất giọng. "Ngài đừng quá lo lắng."

"Cảm ơn, bà Ennores." Eremiel đáp. "Nhưng tôi e nếu chúng ta thua ngay từ trận đầu tiên, thì không có nhiều cơ hội cho những trận sau đâu. Xin thứ lỗi."

Eremiel đứng dậy, không nói rằng ông đi đâu. Arryn đưa mắt nhìn theo. Bà biết việc này nằm ngoài tầm tay của mình, lý do duy nhất bà tới đây hôm nay là bởi có những công việc can dự đến các sứ giả vùng Bóng tối. Không ngồi gần họ, nhưng bà có cảm giác như Alasdair đang mỉm cười xảo quyệt. Hắn hắn ta đang vô cùng tự mãn, mong chờ đến những trận đấu kế tiếp, nơi hắn nắm chắc phần thắng trong tay.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện