Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Phát Hiện 2


trước sau



Tiết Vân Chu kêu người chuẩn bị xe ngựa bình thường nhất, bản thân cũng thay một bộ đồ cực kì phổ thông, sau đó mang theo hai hộ vệ vội vàng đến chỗ ở của Khang thị.
Khang thị đang phơi quần áo, nhìn thấy cậu có chút kinh ngạc, vội kéo Tiết Vân Chu vào nhà: "Vương gia không ở, gần đây hẳn là con bận rộn nhiều việc chứ, sao lại đến đây?" Nói xong đánh giá Tiết Vân Chu từ đầu đến cuối, vẻ mặt nghi hoặc.
Tiết Vân Chu nói: "Nương, người mau chóng dọn dẹp đồ đạc đi, theo con về Vương phủ."
"Sao đột nhiên lại muốn ta đi? Ta ở đây đã quen rồi, hơn nữa Vương gia đi rồi, con tự tiện đưa ta về cũng không ổn lắm." Khang thị vừa nói vừa rót trà cho Tiết Vân Chu: "Bên ngoài lạnh, con uống ngụm trà cho ấm người."
Tiết Vân Chu uống một hơi cạn sạch chén trà, gấp gáp nói: "Nương, kinh thành không yên ổn, người nhanh đi dọn đồ, mang những đồ quan trọng đi, trêи đường con sẽ nói kĩ hơn."
Khang thị ngày thường cũng không quá chú ý đến chuyện bên ngoài, chỉ thỉnh thoảng nghe thím giết heo nói một hai câu, lúc này thấy Tiết Vân Chu lòng nóng như lửa đốt không khỏi cảm thấy kinh ngạc, sửng sốt một lúc mới gật đầu: "Được, con ngồi trước đi, ta đi chuẩn bị đồ."
Tiết Vân Chu đứng trong phòng nhắc nhở: "Nương đừng quên khế đất."
Khang thị nhìn qua ôn hòa như vậy thôi chứ một mình bà ở bên ngoài nhiều năm như vậy có thể thấy được tính tình bà trong mềm có cứng, cũng có một mặt kiên cường.

Chỉ là nửa năm gần đây, Khang thị cảm thấy con trai hiểu chuyện hơn rất nhiều, bởi vậy mới đồng ý nghe theo Tiết Vân Chu sắp xếp mọi thứ, cũng không nghĩ nhiều, tay chân nhanh nhẹn dọn hết đồ mang đi.
Đồ đạc không nhiêu lắm, nhét đầy xe ngựa vẫn đủ chỗ cho hai người ngồi.

Tiết Vân Chu đỡ Khang thị lên xe xong cũng ngồi xuống.
Khang thị nghi hoặc hỏi: "Vương gia không phải đã dẫn quân xuất chinh sao? Hẳn là quân địch vẫn còn cách xa kinh thành chứ? Sao lại không yên ổn?"
"Không phải vì Đột Lợi, mà là vì Tiết Trùng."
Khang thị bị dọa kinh hãi: "Lão ta không phải bị đày đi sung quân rồi sao?"

"Nhưng lão vẫn còn thuộc hạ, không biết dưới tay Tiết Trùng có bao nhiêu người, rốt cuộc trốn ở nơi nào.

Lão nhất định đoán được lúc trước là con giở trò, có khi đã sớm hận con đến tận xuong tủy rồi.

Con sợ nương ở đây không an toàn, đến Vương phủ ít ra còn có thị vệ bảo vệ người.

Huống chi trước khi Vương gia xuất chinh đã từng dặn dò, để con chuẩn bị tốt mọi thứ, bất cứ lúc nào cũng có thể rút lui." Tiết Vân Chu nói xọng hỏi lại: "Nương, khế đất của người đâu?"
Khang thị xoay người, lấy khế đất từ chỗ quần áo bên người ra: "Ta có mang theo."
Tiết Vân Chu có chút không tự nhiên gãi mặt, tuy rằng mở miệng ngậm miệng đều gọi mẹ nhưng dù sao chính mình cũng không phải con ruột của bà, lúc này bàn tay nâng lên được một nửa lại rụt lại, sau đó ngượng ngùng cầm lấy, thầm nghĩ: thảo nào Tiết Tùng chỉ có thể ra tay trêи sổ sách, "Tiết Vân Chu" cặn bã này ở bên cạnh Khang thị năm năm cũng chưa cầm được khế đất lần nào, hóa ra là Khang thị giấu bên người.

Nhưng mà "Tiết Vân Chu" hẳn là cũng cảm thấy chột dạ, thà lòng vòng quanh co chứ không dám trực tiếp mở miệng hỏi.

Nếu không với sự tin tưởng của Khang thị với con trai, muốn lấy được khế đất không phải rất đơn giản sao?
Tiết Vân Chu cứ cho đó là điều hiển nhiên, lại quên rằng bản thân và nguyên chủ khác biệt.

Nếu không phải cậu xuyên đến đây, Khang thị cũng sẽ không vì con trai trở nên hiểu chuyện mà vui mừng, càng không thể nào coi hắn là trụ cột trong nhà mà dựa vào, khế đất cũng sẽ không dễ dàng lấy ra như vậy.
Khang thị đưa khế đất đến trước mặt Tiết Vân Chu: "Con muốn khế đất để làm gì?"
Tiết Vân Chu ngó đầu muốn nhìn kĩ, thấy Khang thị nhét luôn khế đất vào tay mình, đành phải tiếp tục nói: "Nhỡ đâu phải rời khỏi kinh thành, sau này không biết lúc nào mới quay về được, con dự định bán những thứ không mang đi được, nương thấy sao?"
Khang thị càng nghe càng cảm thấy hoang mang, bà không biết tại sao tình hình đột nhiên nghiêm trọng như vậy, thoáng do dự một chút rồi gật đầu: "Được rồi, đều nghe theo con."
"Trước hết nương cứ cầm lấy đi, chờ tìm được người rồi chúng ta tính tiếp." Tiết Vân Chu cười cười: "Nương yên tâm, dù bán cũng phải tìm người mua tốt, nếu người không nỡ thì nếu sau này có cơ hội trở lại kinh thành chúng ta sẽ mua lại."
Khang thị cười nhạt, đáy mắt có vài phần ảm đạm: "Ta có gì để luyến tiếc đâu, rời kinh thành cũng tốt, nơi này không có gì đáng giá để nhớ nhung cả." Nói xong than nhẹ một tiếng, vén rèm nhìn ra bên ngoài.
Tiết Vân Chu thấy hốc mắt bà ửng đỏ, chán ghét đối với Tiết Trùng lại tăng thêm vài phần, đang muốn mở miệng an ủi vài câu thì ánh mắt chạm phải một bóng người quen thuộc ở ven đường, trong lòng giật mình, thấp giọng gấp gáp nói với bên ngoài: "Chờ đã!"
Xa phu không hiểu ra sao, vội ghìm dây cương lại.
Tiết Vân Chu gọi thị vệ lên, chỉ vào bóng người ven đường, nhỏ giọng nói: "Thấy người kia chứ?"
Thị vệ nhìn theo ngón tay cậu, cẩn thận phân tích một phen, giật nảy người: "Kia không phải là người Vương gia vẫn luôn tìm kiếm..."
"Đúng vậy, là Phàn Mậu Sinh."
Tiết Vân Chu đã từng gặp Phàn Mậu Sinh, tất nhiên liếc mắt một cái đã nhận ra.

Còn thị vệ kia thì đã xem qua tranh vẽ, cũng may Phàn Mậu Sinh một thân đầy khí chất, tướng mạo cũng tương đối thô, rất dễ phân biệt.

Chỉ là không ngờ đi mòn gót giày tìm không thấy, lúc tìm được lại chẳng mất chút sức nào.


Hơn nữa lại vừa khéo đúng lúc Hạ Uyên không ở đây thì xuất hiện, bất an trong lòng Tiết Vân Chu ngày càng mãnh liệt.
Thị vệ không cần dặn dò đã chủ động chờ lệnh: "Thuộc hạ qua đó xem thử?"
Tiết Vân Chu gật đầu: "Cẩn thận, đừng để rút dây động rừng."
Thị vệ để ngựa lại, cúi đầu kiểm tra một phen, xác định mình cải trang không khiến người khác chú ý mới cẩn thận bám theo.

Tiết Vân Chu kêu xa phu đẩy nhanh tốc độ đi về Vương phủ.
Sau khi trở về, sắp xếp xong chỗ ở cho Khang thị, Tiết Vân Chu gọi Hà Lương Tài tới tìm người mua thích hợp, chuẩn bị bán hết cửa hàng thôn trang trong của hồi môn của mình và đất của Khang thị: "Không cần lấy thân phận Vương phủ để ra mặt."
Hà Lương Tài biết Tiết Vân Chu sợ người khác chú ý, liền đáp ứng.
Tiết Vân Chu ngồi ở thư phòng một lát, đứng dậy mài mực định viết thư cho Hạ Uyên.
Tuy là trước mắt chưa có tin tức chính xác nhưng trong lòng cậu

đã có phỏng đoán.

Phàn Mậu Sinh nhất định có dính líu tới Tiết Trùng, nếu không lúc trước sẽ không đúng lúc xuất hiện ở thôn trang của cậu, hiện tại lại đúng thời điểm mấu chốt xuất hiện ở đây.

Mà Tiết Trùng tốn nhiều tiền bạc như vậy không đơn giản là chỉ nuôi dưỡng một ít tử sĩ.
Dư đảng của Tiết Trùng sẽ không từ bỏ ý đồ, hiện tại Tiết Vân Chu lo lắng nhất không phải bản thân mà là Hạ Uyên, cậu phải viết thư nhắc nhở Hạ Uyên phòng bị nhiều hơn.
Tiết vân Chu mài mực xong, cầm bút lên mới phát hiện không tìm thấy giấy.
Trêи bàn là chồng sổ sách và thư tín lấy từ chỗ của Tiết Trùng, cậu gấp tới độ cào đầu vò tóc, gọi Dư Khánh vào dọn dẹp, mình cũng vào trong xem một phen.

Vừa lật được một nửa đột nhiên liếc thấy phong thư đã ố vàng rơi ra từ một cuốn sách mỏng.
Tiết Vân Chu dừng một chút, nhặt thư lên.

Mặt ngoài thư không đề gì cả, xé phong thư ra đọc tờ giấy bên trong.

Nhìn lướt qua nội dung thư một lượt, xem xong hai mắt Tiết Vân Chu trừng lớn.
"...!Phàm là người Cao gia đều bị diệt khẩu hết, chi còn lại một nam hài tên là Cao Tử Minh, đã xem thuộc hạ như ân nhân cứu mạng...!Thuộc hạ thấy đứa trẻ này là người cứng cỏi, nên đã tự chủ trương giữ lại mạng của nó.

Đại nhân đang lúc cần người dùng, không bằng thu dưỡng đứa trẻ này, ngày sau hắn nhất định mang ơn ngài..."
Cao gia...!Cao Tử Minh...
Tay cầm thư của Tiết Vân Chu vô thức siết chặt, cẩn thận nhìn lại thư từ đầu đến cuối.
"Đại nhân" trong thư chắc chắn là Tiết Trùng, dựa theo tuổi của Cao Tử Minh bây giờ, hẳn là khi đó Tiết Trùng còn chưa kế thừa tước vị, xưng "đại nhân" không sai.

Mà điều quan trọng hơn là, cuối thư Tiết Trùng phê một chữ: Được.

Tiết Vân Chu từng thấy chữ của Tiết Trùng, nhận ra được nét chữ của lão, vì vậy có thể khẳng định chắc chắn phong thư này là viết cho Tiết Trùng.
Có điều Tiết Trùng cũng to gan thật, chỉ là một bức thư thôi, cũng không phải tấu chương đại thần dâng cho hoàng đế mà lão dám hiên ngang phê một chữ "Được" này vào...
Tiết Vân Chu vừa oán thầm vừa phấn khích cất thư vào tay áo.
Trong thư tuy không nói rõ vì sao phải diệt Cao gia, nhưng Tiết Trùng lúc trẻ cũng không phải thứ tốt đẹp gì, có lẽ là trong lúc làm việc ác bị người Cao gia thấy nên mới hạ lệnh giết cả nhà người ta.
Trong thời gian Tiết Vân Chu đọc thư thì Dư Khánh đã dọn dẹp bàn xong rồi, đặt giấy chỉnh tề để cậu viết thư.

Tiết Vân Chu khen hắn một câu rồi bắt đầu viết, nói hết phỏng đoán hiện giờ của cậu viết vào thư, dặn Hạ Uyên nhớ cẩn thận, cuối cùng dán thư lại kêu người thúc ngựa đi gửi.
Sau đó Tiết Vân Chu đến địa lao, thấy Tống Toàn đang đích thân hành hình, nhìn thấy Cao Tử Minh một thân đẫm máu trong lòng vẫn có cảm giác không dễ chịu.
Tống Toàn thấy Tiết Vân Chu đến, vội vàng thi lễ rồi nói: "Người này thật sự cứng miệng, một mực nói rằng hắn không có gì để nhận.".

TruyenHD
Tiết Vân Chu phất tay: "Trước tiên dừng lại đã, ta có chuyện muốn nói."
Cao Tử Minh đã mất máu đến mức tóc tai tán loạn, quần áo tả tơi nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua vẫn rất tỉnh táo, thậm chí còn cong khóe miệng cười khinh thường.
Tiết Vân Chu nhìn hắn, vừa đồng tình lại kính phục, nhịn không được nói: "Không ngờ ngươi đúng là hảo hán, người trung kiên như vậy đi theo Tiết Trùng làm xằng làm bậy quả là đáng tiếc."
Cao Tử Minh nhắm mắt lại không đáp.
Tiết Vân Chu đi tới gần hắn, ngồi xổm xuống trước mặt: "Ta hỏi ngươi, vì sao lại trung thành với Tiết Trùng như vậy?"
Cao Tử Minh lạnh lùng nói: "Không liên quan tới ngươi."
Tiết Vân Chu cũng không để tâm thái độ của hắn: "Có phải năm đó nhà bị người hạ thủ, chết hết cả nhà, chỉ còn mỗi mình ngươi, sau đó được Tiết Trùng cứu?"
Cả người Cao Tử Minh run lên, trừng mắt nhìn Tiết Vân Chu: "Ngươi nghe lời này từ đâu?"
Tiết Vân Chu không đáp, tiếp tục nói: "Khi đó ngươi còn nhỏ đương nhiên sẽ không nghĩ nhiều, chẳng lẽ hiện tại trưởng thành rồi cũng không nghĩ lại chuyện năm đó? Có người đến giết cả nhà ngươi diệt khẩu, vì sao lại để sót lại một mình ngươi? Tiết Trùng vì sao đúng lúc tới cứu được ngươi?"
Cao Tử Minh nhíu mày: "Ngươi muốn nói cái gì?"
"Ngươi hẳn là nhận ra được chữ viết của Tiết Trùng đi? Đúng rồi, nếu đã là tâm phúc của lão thì đối với chữ viết của thuộc hạ dưới trướng lão cũng không xa lạ." Tiết Vân Chu nói xong lấy thư trong tay áo ra quơ quơ trước mặt hắn: "Ta mang đến cho ngươi đồ tốt, chắc chắn ngươi sẽ thích."
Cao Tử Minh vốn không muốn để ý tới, nhưng thấy Tiết Vân Chu hôm nay có chút cổ quái, vẫn nhịn không được nhận lấy lá thư trong tay cậu, do dự một lát mới mở ra.
Tiết Vân Chu lẳng lặng chờ đợi, không ngoài dự liệu nhìn thấy biến hóa trêи mặt hắn, chờ đến khi Cao Tử Minh xem xong mới lấy lại thư từ trêи bàn tay run rẩy kịch liệt của hắn: "Phong thư này cũng không phải ta làm giả, chính ngươi suy nghĩ kĩ đi."
Sắc mặt Cao Tử Minh trắng bệch, hốc mắt đỏ sậm, cắn rang run sợ rất lâu, đến khi phục hồi tinh thần rồi thì nện một quyền xuống đất, giọng nói run rẩy: "Sao có thể...!Sao có thể..."
Tiết Vân Chu thấy hắn kϊƈɦ động, đoán chừng bây giờ có hỏi cũng không nhận được câu trả lời, dứt khoát cho hắn thời gian suy nghĩ, đứng dậy nói với Tống Toàn: "Không cần hành hình nữa, bôi thuốc cho hắn, một canh giờ sau dẫn hắn đến gặp ta.".



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện