“A. . . Thật thoải mái! ừ, ừ a. . . Ha. . .”
Trời ơi! Mình đang làm cái gì thế này! Chuyện gì đang xảy ra với mình vậy? Hoàng Vân Anh vừa ở trên thân thể người phụ nữ kia dập dìu lên xuống, trong đầu lại vì dáng vẻ hiện tại cuả bản thân mình mà vô cùng khiếp sợ!
A! cô nghĩ ra rồi! Nguyễn tỷ tỷ vì trừng phạt cô không tuân theo nguyên tắc của chị ta, lừa cô uống trà kích dục!
Một màn sau khi dược tính phát tác kia một lần nữa hiện lên trong đầu cô ── trời ạ!
Vì bị dược tính khống chế cô cả gan tự cởi bỏ hết quần áo của bản thân cầu xin Nguyễn tỷ tỷ leo lên mình, khi thấy chị ta không chịu nhúc nhích, cô, cô lại giống như kỹ nữ leo lên người chị ta phóng đãng vặn vẹo, thậm chí còn lo lắng tới mức cởi bỏ dây lưng của Nguyễn tỷ tỷ , lấy côn thịt chưa hoàn toàn cương của chị ta ra ── vô sỉ liếm mút!
. . . chỗ kia của cô hôm qua mới bị người ta phá, hôm nay lại chủ động đi ngậm cái kia của phụ nữ ! Đã thế sau khi vật kia trướng lớn lên cô liền khẩn cấp ngồi lên thắt lưng Nguyễn tỷ tỷ , đem nơi riêng tư sớm ướt đẫm kia đặt ở côn thịt, không biết liêm sỉ ngồi xuống, kịch liệt phun ra nuốt vào liên tục!
Tuy rằng vì bị dược tính làm cho thần trí mơ hồ, nhưng cô làm ra những chuyện như vậy cũng quá mức rồi. . . Chẳng lẽ bản tính của cô vốn chính là một phụ nữ dâm đãng sao?
“A ──” nơi đó, nơi đó thật thoải mái! Tuân theo bản năng, thân thể của cô tự động điều chỉnh góc độ làm cho côn thịt vừa to vừa cứng rắn kia không ngừng chọc đến vị trí làm cho cô cực độ sung sướng , “Còn muốn. . . Tuyệt quá! Nguyễn tỷ tỷ, a. . . A a a ── ”
Cao trào làm cả người cô co rút ngã xuống thân thể người phụ nữ kia, mật dịch như cỏ dại lan tràn, hạ thể còn cắn trường kiếm người phụ nữ đó không ngừng co rút lại.
Nhưng chỉ chốc lát sau, bên trong mật huyệt lại bắt đầu điên cuồng ngứa ngáy hư không như trước.
“Ừ. . . Rất ngứa. . . Bên trong. . . Cắm, cắm vào. . . Hu. . . Tôi muốn. . .” Nâng mông lên, lại nặng nề ngồi xuống , “A. . . Thật thoải mái. . .”
Khoái cảm thân thể hoàn toàn không quan tâm đến việc thần trí đã dần dần thanh tỉnh, cô gần như điên cuồng ở trên thân chị ta không ngừng rong ruổi, mượn lực đàn hồi của sô pha nâng thân thể mình lên lại mạnh mẽ hạ xuống , làm cho nơi cực đại của chị ta hung hăng đánh mạnh vào chỗ sâu bên trong hoa tâm.
“A a ── tốt, thật lớn. . . ừ. . .” Mỗi một lần lên xuống, cô đều có thể cảm giác được rõ ràng hình dạng của vật dư thừa trong cơ thể mình, nó sáp nhập như thế nào rời khỏi ra sao , làm thế nào trượt qua tiểu huyệt non mềm ướt trượt , làm sao để tạo hưng phấn cùng khoái cảm cho cô.
“Ừ a a ──” lại tới nữa. . . Lại tới nữa!
Sóng triều chạy qua toàn thân, khoái cảm một lần lại một lần cọ rửa thần trí Hoàng Vân Anh , cuối cùng, sau lần cao trào thứ bao nhiêu cô cũng không rõ, cô hoàn toàn triệt để sức cùng lực kiệt , lâm vào mộng đẹp.
Nguyễn Ân Nhi cúi đầu nhìn người phụ nữ té xỉu trên người mình. . . Chị hôm nay vốn không có hứng thú gì, cũng không có ý định chạm vào cô gái có gương mặt còn non nớt này ── làm tình, loại chuyện tiêu hao thời gian cùng sức lực lại chỉ mang đến vài giây khóai cảm này, trừ