Y Ninh mang theo tâm trạng hỗn loạn đi trên đường , giờ đây trong đầu cô toàn những lời mà Âu Na Na vừa nói.
Trong lòng Y Ninh bỗng chốc cảm thấy tự ái, cô cảm thấy mình không xứng với anh.
Cũng bắt đầu tự đưa ra câu hỏi rằng vì sao anh lại thích mình, một cô gái bình thường không có gì nổi bật.
Y Ninh thững thờ bước đi trong vô định , do không để ý cô cứ thế bước ra khỏi làn đường cho người đi bộ bị một chiếc xe máy suýt đụng phải.
Người lái xe quát lớn
- Này, mày muốn chết à ? ra đường không chịu nhìn à ?
- Cháu xin lỗi bác.
Y Ninh vội bỏ chạy về nhà, nhưng không hiểu vì sao Y Ninh đang có cảm giác rất khó tả.
Cô ngồi rạp xuống trong một con hẻm nước mắt tự dưng ứa ra.
Y Ninh cảm thấy rất khó chịu cảm nhận bản thân vô dụng tầm thường.
Trùng hợp lúc này Bạch Thư đến thời gian trả phòng ở khách sạn.
Cô kéo va li đi trên đường không biết nên đi đâu thẻ tiền của cô đã bị rơi mất trong hôm đánh nhau với bọn côn đồ.
Bạch Thư vừa đi lướt qua con hẻm nhận thấy bóng dáng quen thuộc.
Bạch Thư dụi mắt ngó đầu vào nhìn, cô thốt lên
- Tiểu Ninh Ninh sao cậu lại ở đây ?Ôi ! sao thế sao lại khóc rồi.
Bạch Thư lại gần an ủi Y Ninh ôm trầm lấy Bạch Thư mà khóc.
Cô khóc như một đứa trẻ, Y Ninh không biết cô cũng không hiểu vì sao mình khóc, Y Ninh nói trong nước mắt vừa nói vừa nấc lên khiến Bạch Thư đau lòng
- Khó....!chịu...!quá, tớ khó chịu..
lắm phải làm sao đây ?
Bạch Thư khuyên Y Ninh bình tĩnh nhẹ nhàng an ủi.
Khi cảm xúc dần ổn định Y Ninh kể lại mọi chuyện cho Bạch Thư nghe.
-Bạch Thư à ! mọi điều Âu Na Na nói đều rất bình thường nhưng lại như nhát dao đâm vào tim tớ.
Nó khó chịu tới mức khiến tớ khó thở tớ cũng không hiểu vì sao mình lại khóc.
Tớ vô dụng lắm có phải không ? ngay cả kìm nén cảm xúc cũng không làm được.
-