Hiểu Đi Hi Đến

Hiểu hiểu tra án


trước sau

Tháng sáu Thượng Hải nổi tiếng với nhiệt độ ngày và đêm chênh lệch rất lớn, khoảng thời gian hai giờ chiều là lúc khó chịu nhất trong ngày. Không khí vừa nóng vừa bức bí, mặt trời chiếu vào người như đổ lửa, nhựa đường khô giòn, nóng hổi, thậm chí còn bốc cả hơi nóng. Cứ như chỉ cần một que diêm thôi là có thể châm lửa được ngay, cứ một bước chân là thấy luồng khói trắng.

Hiểu Hiểu ngủ rất sâu, nhưng cả người rịn đầy mồ hôi, lúc mở mắt thì thấy cửa sổ chỉ được phủ bởi tấm rèm mỏng, mặt trời chiếu xuyên qua, chói lòa trong mắt.

Mấy giờ rồi?

Đến khi tỉnh táo lại thì mới phát hiện lúc này là chiều, cô lại ngủ thiếp đi. Ngủ một lúc mười tiếng đồng hồ, đã lâu rồi chưa có cảm giác tỉnh táo sảng khoái thế này, cô không nhịn được, duỗi người, cảm thấy hơi xốc xếch, tóc tai rối bù, đưa tay sờ ra sau gáy mới biết cột tóc đã được tháo xuống, đặt ngay trên tủ ở đầu giường. Hiểu Hiểu sực nhớ tới hình ảnh trước khi ngủ, người căng cứng, hô hấp dồn dập, ngay lập tức, hai gò má mọc hai bông hoa đỏ lựng.

Hiểu Hiểu tóm lấy chăn kéo lên che mặt, cô vừa ngủ dậy, nghĩ đến cảnh được Khang Hi ôm lên giường, thế là nhìn xuống quần áo trên người theo bản năng.

Ừ, vẫn còn nguyên xi, coi như anh cũng biết điều đấy!

Cô trèo xuống giường, rời khỏi phòng ngủ. Vừng vừa thấy lập tức chạy tới, dụi dụi vào bắp chân chủ. Hiểu Hiểu nhìn một vòng xung quanh, nhưng chẳng thấy bóng dáng Khang Hi đâu cả.

Anh ấy đâu rồi?

Hiểu Hiểu vỗ lên trán Vừng, thong thả bước đến phòng khác, cửa phòng chỉ mở một khe hở nhỏ, cô cất giọng gọi thử: “Khang Hi?”

Bên trong không có động tĩnh gì.

Chẳng lẽ đã ra ngoài rồi?

Cô lặng lẽ đẩy cửa, sau khi nhìn thấy bóng người nằm trên giường, liền ngây ngẩn.

Trên giường, Khang Hi đang say giấc, vì tư thế ngủ nên mái tóc đen nhánh lẳng lặng tản trên giường, chỉ lộ gò má bao quanh sống mũi rất đẹp, trên da thịt như có ánh sáng đang di động, lộ ra một vẻ hững hờ, tùy ý. Đôi môi khẽ hé mở khiến tất cả những điều này như biến mất, mang tới cảm giác trẻ con, có phần đáng yêu.

Anh ngủ rất say, trong không gian lặng thinh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều và sâu mà thôi.

Nửa thân trước lộ ra ngoài tấm chăn, cao lớn nổi trội, những đường nét hoàn mỹ như được khắc từ đá cẩm thạch cùng những đường vân cơ bắp đến là tinh tế.

Người đàn ông này, tại sao đến lúc ngủ cũng có thể đẹp như vậy chứ?

Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên anh khẽ động, phần chăn dưới eo trượt ra, lộ cạp quần màu xanh ngọc, dừng lại hững hờ trên phần mông rắn chắc thon gọn.

Màu kia cô thấy rất quen mắt, đúng là chiếc quần lót mà cô đã mua!

Hiểu Hiểu vội đi tới, kéo cái chăn lên, tránh phải nhìn thấy cảnh không nên thấy.

Nào nhờ chẳng biết có phải động tĩnh lớn quá hay không mà lại đánh thức anh, chỉ thấy lông mi Khang Hi run run, đôi mắt mơ màng từ từ mở ra, quay qua cô mỉm cười.

Nụ cười nào mị hoặc cực kỳ, chấn động lòng người hơn bao giờ hết, bỗng nhiên cô có cảm giác như bị thôi miên (*).

(*) Nguyên gốc: Hạ cổ (cổ: sâu độc)

“Hiểu Hiểu?”

Anh mơ màng gọi, duỗi tay ôm chặt cô vào lòng.

Hiểu Hiểu hơi giật mình, không dám động đậy. Tiếp theo anh cuộn mình, đặt cô dưới người. Hình như Khang Hi vẫn còn trong cõi mộng, nhãn thần vẫn còn mơ màng.

Tư thế kiểu này đúng là mờ ám, đã thế anh còn ăn mặc mát mẻ, trên người chỉ độc chiếc quần con. Trong khoảnh khắc khuôn mặt cô đỏ lựng, đầu cứ vù vù, trống rỗng. Vì đã tập võ nhiều năm nên thần kinh phản xạ nhạy cảm đã khống chế tất cả, đưa tay chặn cổ anh lại, sau đó hất lên, đè Khang Hi qua một bên. Đầu gối thúc tới giáng một đòn thật mạnh vào bụng dưới của anh. Tất cả đều là bản năng, đến khi cô bình tĩnh trở lại thì trời đất đã đảo lộn, đè anh cứng ngắt xuống giường.

Lúc này thì Khang Hi đã hoàn toàn tỉnh táo, không còn chút mơ màng gì cả, gào lên đau đớn, “Hiểu Hiểu, em muốn giết tôi à!”

Cô giật mình, vội vàng bỏ tay ra, mặt đỏ đến tận mang tai, cãi lại: “Ai bảo anh mơ ngủ!”

Đúng là anh mơ ngủ thật, cứ tưởng đang mơ, trong đầu vẫn còn lưu lại hình ảnh khuôn mặt cô say ngủ rất dịu dàng. Nhưng lại ra tay quá độc ác, muốn nôn cả dịch mật ấy chứ.

Hiểu Hiểu cũng tự biết vừa rồi mình ra tay hơi nặng, lo lắng hỏi han: “Anh không sao chứ!”

Khang Hi không đáp, nhưng trong ánh mắt tràn ngập sự lên án với Hiểu Hiểu.

Bạo hành gia đình!

“Ai bảo anh… ban nãy…” Bốn chữ ý đồ bất chính cứ nghẹn trong cổ họng, cô đỏ mặt lúng túng, “Dù sao thì… dù sao thì cũng là do anh không tốt.”

Đây là lần đầu tiên thấy bộ dạng xấu hổ này của cô, Khang Hi không nhịn được mà trêu, “Oái oái, đau bụng quá, em qua đây xoa giúp tôi đi!”

Tuy cô ra tay hơi ác thật nhưng cũng chẳng nghiêm trọng tới vậy. Nếu mà nghiêm trọng thì anh đã hôn mê từ lâu. Nhưng cô ngại không định nói vậy, bảo xoa cho anh thì thôi cũng được, nhưng vì thấy anh chỉ mặc mỗi cái quần con, để tay ở đâu cũng kỳ cục, thế là chộp lấy cái gối, quăng thẳng vào mặt Khang Hi.

Khang Hi bị đập mà không hiểu vì sao, thế này là thế nào? Đã bạo hành gia đình rồi, an ủi cũng không có, còn cho ăn đòn đợt hai?

Quyền hành của người chồng đâu rồi!

“Hiểu Hiểu…”

Mới nói được mấy chữ thì cô đã cuốn chăn quăng lên người anh, quát lên: “Mặc quần vào!”

Lúc này Khang Hi mới cúi đầu nhìn xuống, đúng là ăn mặc hơi mát mẻ, những đường cong chỉ của riêng đàn ông đang lồ lộ ra thế kia…

Hiểu Hiểu không dám ở lâu thêm nữa, vội vàng chạy ra ngoài.

Anh nhoẻn môi, cười sáng rỡ.

Xấu hổ à?

***

Khang Hi mặc quần, chẳng có cảm giác thẹn thùng gì sất, ngược lại, còn có phần hí hửng.

Có điều, mấy chuyện này cũng một vừa hai phải thôi, tránh bị cô coi là biến thái.

Hiểu Hiểu chải răng, rửa mặt xong, lúc bước ra khỏi phòng vệ sinh thì đụng phải anh, ngay lập tức, khuôn mặt trắng bóc lại đỏ ửng, trông như con thỏ đang hoảng sợ, vội vàng tách ra, đi đường vòng.

Anh cũng không chọc ghẹo gì cô thêm, tự vào toilet, sau khi súc miệng rửa mặt xong thì tiến ra bếp.

Cả hai người đều ngủ hơn nửa ngày, chẳng có giọt nước nào vào bụng. Khang Hi thì chẳng ngại, lúc quay phim toàn thế thành quen, nhưng không nỡ để Hiểu Hiểu đói, thế là mở tủ lạnh, bên trong đầy nhóc nguyên liệu nấu ăn. Sau khi cô ngủ, anh đã lặng lẽ đặt cho người mang tới để chuẩn bị sẵn.

“Hiểu Hiểu, em ăn mì xào không!” Làm mì xào khá nhanh, cũng dễ tiêu hóa.

Lúc này, Hiểu Hiểu đã ăn mặc chỉnh tề, xuất hiện ở cửa, “Không cần, anh tự ăn đi, tôi có việc, phải ra ngoài một lúc.”

“Đi đâu vậy?” Khang Hi không ngờ cô lại ra ngoài. Hôm nay là thứ bảy cơ mà?

Hiểu Hiểu lấy đôi giày thể thao từ trong tủ, “Hiện trường xảy ra án mạng.”

Anh ngẩn người, cô coi mình là cảnh sát thật rồi.

“Ăn rồi đi!” Không ăn sáng không ăn trưa mà đã vội vàng đi làm, thái độ chuyên nghiệp thế này khiến anh chỉ muốn đấm ngực.

“Không cần, tôi có mang bánh quy và nước khoáng trong balo.” Cô mang giày vào, đeo balo lên lưng, còn nói: “Khuya tôi mới về, anh không cần chờ tôi cùng ăn đâu, đúng rồi, nhớ gọi điện để mở cửa ra.”

Để anh ở lại nữa thì không chừng cô sẽ đích thân xử đẹp anh luôn.

Nói xong, rầm một tiếng, cửa đã bị đóng sập.

Chỉ để mặt khuôn mặt hung dữ của Khang Hi, đứng trân trân tại chỗ.

Chuột trong lu gạo, nhưng phải có gạo thì mới vui được chứ? Bây giờ không thấy gạo, anh còn tâm tình đâu mà nấu cơm.

Hiện trường xảy ra án mạng?

Khang Hi nhíu mày, chân dài sải bước vào thư phòng, đưa mắt tìm kiếm trên tấm bảng trắng một chút, tự động lơ đi những hình ảnh tàn nhẫn máu me kia. Khang Hi lăn lộn trong giới giải trí, năm ngoái vừa diễn xong một vai sát thủ biến thái, chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy, không có gì phải sợ lắm, sau khi xác định được địa điểm rồi, anh thay đồ, mở cửa đuổi theo.

***

Lúc này, bên ngoài như cái nồi đun, giam giữ, bao phủ tất thảy có thể. Cái nóng oi bức khiến con người ta thật khó chịu, mỗi lần hít thở như cắn một miệng bánh bao nóng hổi, đến mức cổ họng cũng phả ra khói.

Hiểu Hiểu đi tới hiện trường vụ án, vừa bước xuống xe vẫn chưa thấy nóng, thế nhưng chỉ hai phút sau là đã thấy khó chịu. Có điều khi còn ở FBI, cô cũng từng phải chạy khắp nơi như thế này, thế nên cũng chẳng có gì đáng ngại lắm.

Chỉ là ánh mặt trời này hơi gay gắt, ngoài dự đoán của cô, chói chang đến mức khó mở mắt.

Đột nhiên, có một tán dù che nắng vẽ nên một đường vòng cung ngay trên đầu cô.

Hiểu Hiểu quay đầu lại, càng bất ngờ hơn: “Sao anh lại tới đây?”

Mặt Khang Hi thối hoắc, đương nhiên tâm tình vẫn chưa trở về như cũ, “Sợ em bị cảm nắng!”

Trời nắng như vậy mà cũng không biết mà mang thêm cái dù, đúng là chẳng biết tự chăm sóc mình chút nào.

“Trước nay sức khỏe tôi vốn rất tốt, sao bị cảm nắng cho được. Còn anh chạy lung tung ra đây làm gì?” Tuy rằng anh có mang một cặp kính râm to bản, thế nhưng giữa ban ngày ban mặt, nhỡ đâu có ai nhận ra thì sao?

“Em yên tâm, ở đây không có ai nhận ra tôi đây.”

Đây là hiện trường xảy ra vụ án thứ nhất và thứ hai, tòa nhà đã bị bỏ hoang suốt bảy năm trời, cho dù ở dưới nắng mặt trời chói chang là thế, vậy mà cứ như một tòa thành cho người chết, ngoại trừ sự hoang tàn thì chẳng nhìn thấy bất kì màu sắc gì khác, dẫu không có gió vẫn có thể mang tới một trận bụi mịt mù.

Đừng nói chi tới fan hâm mộ, ngay cả bóng ma gì cũng chả thấy.

Vì đây là hiện trường án mạng nên đã bị cảnh sát phong tỏa từ lâu, cả những người vô gia cư cũng bị đuổi ra ngoài.

“Anh vào đây bằng cách nào?” Rõ ràng ngoài cửa có cảnh sát trông coi, không thể nào để anh vào đây tự do như thế được.

Mặt Khang Hi lạnh tanh đi tới bên cạnh cô, dùng bóng mình để che bớt nắng cho Hiểu Hiểu, thong thả nói: “Tôi bảo, tôi là chồng em, lúc đi em quên mang theo cơm hộp nên tôi mang tới cho.”

Đây là nói thật, thế nhưng các đồng chí cảnh sát nào thoải mái để anh vào khơi khơi như vậy. Hòng chứng minh mình không nói dối, anh còn để người ta nhìn chứng minh thư của mình, với cái tên Khang Hi, tỉ lệ xuất hiện trên truyền hình quá cao, ngay cái biển quảng cáo trên cái cổng đối diện kia cũng có mặt của anh, hoàn toàn không thế nào là giả được.

Các đồng chí cảnh sát rất hưng phấn, không ngờ có thể được biết một tin tức lớn thế này. Khang Hi còn đặt biệt nhắc nhở họ, nếu không tin thì có thể gọi điện thoại cho Tào Chấn để xác nhận.

E là bây giờ, cả cục công an đều biết họ là vợ chồng.

Ừ thì vợ chồng mới cưới, thắm thiết như keo sơn, hễ xa nhau một chút cũng không chịu được.

Hiểu Hiểu trợn tròn hai mắt, muốn rớt cằm xuống đất.

Anh khẽ nhún vai, “Cây ngay không sợ chết đứng, em sợ gì chứ?”

Hiểu Hiểu: “…”

Có đôi khi, cô chỉ hận không thể bóp anh chết quách cho xong.

***

Rốt cuộc không có cách nào đuổi Khang Hi đi, chỉ đành để anh theo, nhưng phải quy ước trước ba điều: không quầy rầy công việc của cô, không cho phép tùy tiện mở miệng, không cho phép động vào bất cứ vật gì ở hiện trường. Khang Hi lập tức đồng ý, cứ như chỉ cần không bị đuổi đi, anh làm ngựa cho cô cưỡi cũng được.

Hiểu Hiểu đi tới hiện trường vụ án thứ nhất, vì mặt trời quá chói chang nên bên trong cũng sáng rỡ, băng cảnh giới màu vàng bị gió thổi rơi xuống đất. Vết máu vẫn còn lưu lại trên sàn nhà màu gạch, vì đã qua một thời gian lâu nên nay đã biến thành màu đen, thành những vết tròn. Tường chỉ có ba mặt, lộ ra cốt thép đã gỉ sét thành màu nâu bên trong. Trên tường vẫn còn giữ cái móc dùng để treo người.

Hiện trường thế này thì không có máu me bê bết gì, cả mùi tanh hôi của máu cũng chẳng còn, thế nhưng vẫn làm cho người ta cảm thấy sởn gai ốc như trước.

Hiểu Hiểu nhíu mày nhìn khắp nơi, trong đầu bắt đầu hình thành hiện trường gây án ban đầu, có người chết, cũng có hung thủ. Điều thú vị và kỳ diệu nhất trong Tâm lý học tội phạm là lợi dụng những chi tiết, tìm ra điểm mấu chốt chứ không phải tưởng tượng vô căn cứ, phải tìm được lý do tại sao hung thủ lại làm như vậy.

Căn cứ vào tình trạng tử vong của nạn nhân, cô quy về một khả năng.

Hung thủ là phụ nữ.

Có điều Hiểu Hiểu không biết tại sao hung
thủ lại muốn chọn chỗ này? Và làm thế nào để lừa người chết vào đây?

Đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, cô hoàn toàn không để ý tới ánh mắt Khang Hi nhìn mình đang sáng rỡ.

Trong mắt anh, Hiểu Hiểu luôn là người tỏa sáng bất cứ lúc nào, mỗi một nụ cười mỉm cũng khiến anh say đắm. Thế nhưng cô bây giờ, con ngươi trong suốt sáng ngời, tựa như ngọn đèn thủy tinh tinh xảo, lộ ra một vẻ anh khí, càng chiếu rọi xung quanh nhiều hơn.

Quả thật, phụ nữ đang làm việc là xinh đẹp nhất, có một cảm giác rất lay động lòng người.

Có thể thấy cô rất thích công việc này, cũng không cảm thấy đau khổ vì bóng ma quá khứ. Chỉ là anh không chắc có thật vậy hay không, nhưng chí ít, bây giờ cô có vẻ rất hăng hái.

Khang Hi quyết định khi trở về phải nghiêm túc nghiên cứu Tâm lý học tội phạm thế nào, vợ thích thì mình cũng phải thích.

Thấy cô trầm tư không nói, trán đổ mồ hôi hột, Khang Hi lặng lẽ đi tới, lau mồ hôi thay.

Hiểu Hiểu đã quen với kiểu tự tung tự tác này của anh, không tránh, còn đưa tay về phía Khang Hi.

Khang Hi hơi sửng sốt một chút, nhớ tối qua cô cũng đưa tay như thế, chắc là muốn uống gì đó. Thế là lôi một chai trà xanh từ trong balo ra. Trong balo chứa không ít đồ: Quạt, khăn tay, khăn giấy ướt, còn có hai lát sandwich, mấy chai nước. Đều được mua lúc đuổi theo cô, sau khi liên hệ với Kế Hiếu Nam đã chọn mà mang theo.

Hiểu Hiểu cau mày hỏi: “Sao lại không phải là café?”

“Bụng rỗng mà uống café gì?” Không biết café sẽ làm đau dạ dày sao.

“Nhưng lúc suy nghĩ tôi thích uống café cơ.” Để tinh thần tỉnh táo.

Cô chỉ kể lại một sự thật vậy thôi, thế mà vào tai Khang Hi lại như đang làm nũng.

Anh lại lau mồ hôi trán thay cô, dỗ dành: “Vậy em ăn sandwich đi, để tôi mua chạy đi mua café cho em.”

Ăn no rồi thì cô muốn làm gì cũng được, trời nóng thế này, anh chỉ sợ cô ăn không tiêu thôi.

Hiểu Hiểu lắc đầu: “Lúc suy nghĩ tôi không thích ăn gì cả.” Có vài người càng đói thì đầu óc càng tỉnh táo.

“Lý thuyết quỷ quái gì vậy, có được khoa học chứng minh không?”

Để anh khỏi thao thao bất tuyệt như lúc nói về chuyện mất ngủ tối qua, cô liếc mắt trừng Khang Hi, đưa tay lên miệng làm động tác kéo phéc-mơ-tuya.

Ý rằng đang muốn nhắc nhở anh, không cho phép nói.

Khang Hi lập tức ngậm miệng, làm một mỹ nam tử yên lặng ở bên cạnh Hiểu Hiểu.

Lúc Hiểu Hiểu lại tiếp tục tìm đầu mối, anh chẳng ngồi không, cầm quạt phe phẩy sau lưng cô. Nếu để Cảnh Bất Mị thấy cảnh này thì sẽ sợ đến mức rớt răng cửa mất, đây là việc mà Cảnh đại thái giám bình thường hay làm cơ mà.

Khang Hi cũng chẳng biết tình tiết về điều tra vụ án, thấy Hiểu Hiểu ngồi chồm hổm dưới đất, sờ đông một cái, tây một cái, thế là bắt đầu lục tìm khăn giấy trong bao, chờ cô đứng dậy thì lập tức đưa tới, động tác liên tục vừa hoa lệ vừa chính xác, lưu loát như y tá đưa dao trong lúc phẫu thuật.

Lúc kiểm tra xong hiện trường vụ án đầu tiên, Hiểu Hiểu lập tức đi tới hiện trường phát hiện vụ thứ hai ngay. Khang Hi ở đằng sau, cun cút đi theo như cái đuôi nhỏ.

Hai người tới phòng tắm lầu hai, lướt qua băng cảnh giới, đi tới cạnh bồn tắm, tấm gỗ vẫn còn đặt trên bồn, nhưng dung dịch axit clohydric bên trong đã được bên giám định rút hết. Tỉ lệ axit trong dung dịch không nhiều lắm, thế nhưng cũng đủ khiến người ta chết trong đau đớn.

Vì đã qua nhiều năm nên nay đã không còn có thể nhìn được màu sắc vốn dĩ của cái bồn tắm tráng men, những chỗ bong ra lộ lớp gỉ sét rất dày.

Đa số các sát thủ biến thái sẽ có phương pháp giết người thống nhất nhau, vì quen tay hay việc, có thể không ngừng tiến hóa, giết càng nhiều người thì thủ pháp càng gọn gàng, lại có thể rút ngắn thời gian. Thế nhưng tên hung thủ này, hoàn toàn không như bình thường.

Ngay từ đầu cảnh sát cũng nghi ngờ có lẽ hung thủ không phải một người, vì kiểu chết của người thứ ba cũng hoàn toàn khác biệt. Chỉ vì ba người đều làm trong ngành giáo dục, rõ ràng có điểm trùng hợp, nếu nói không phải là một tên hung thủ gây ra thì quá là trùng hợp rồi.

Đây là nghi vấn thứ ba mà cô đã liệt kê – hung thủ dùng những thủ đoạn giết người khác biệt như thế, nhất định vì có lý do gì đó.

“Khang Hi, anh giúp tôi một việc được không?”

Trong mắt anh có vẻ ngạc nhiên, không hỏi lại, chờ cô sai bảo.

“Nằm lên đó đi!” Cô chỉ lên tấm che trên bồn tắm.

Đây là miếng đệm mà người chết từng nằm qua, anh cũng không mê tín, chiều vợ là trách nhiệm thiêng liêng của đàn ông Khang gia, – đây là di truyền.

Khang Hi nghe lời bò lên, “Thế này à?”

Hiểu Hiểu chỉnh lại tư thế của anh, “Phải nằm sấp ấy.”

“Nằm sấp?” Nằm thế nào mới được đây? Phần bụng trên không được tấm che đỡ, chỉ có thể dựa vào cơ bụng để giữ cơ thể nằm ngang.

Dựa theo chỉ thị của cô, anh nằm sấp một cách rất hoàn hảo, nhờ rèn luyện thời gian dài nên có thể chống đỡ được lâu, không đâm đầu xuống bồn. Anh không mắc bệnh sạch sẽ thái quá, thế nhưng vốn thích sạch sẽ từ nhỏ, còn mùi trong bồn thì chẳng dễ ngửi tí nào. Nếu người khác bảo anh làm vậy thì Khang Hi đã dùng mắt đâm chết đối phương từ đời nào rồi.

“Tưởng tượng thử xem, nếu trong bồn có axit clohydric, anh lại bị trói, điều đầu tiên anh nghĩ là gì? Nào, phát huy khả năng diễn xuất của anh đi.”

Khang Hi từ từ nhập vai, “Tôi có thể chửi tục được không?” Trừ việc này thì anh chẳng thể nghĩ ra gì khác.

Cô cười, “Anh muốn chửi gì cơ?”

“Đệch mệ mười tám đời tổ tông nhà hắn!”

Giết người bằng cách dìm đầu người xuống đất thế này thì căn bản không phải giết mà là hành hạ, hành hạ đến chết mới thôi!

Hiểu Hiểu hỏi: “Anh không muốn cầu xin tha thứ sao?”

“Bị trói như thế thì chẳng thoát được, có chết cũng chỉ là vấn đề thời gian, xin tha gì nữa?”

“Bingo!”

Không sai, chuyện xin tha đã không còn nghĩa lý gì cả, chỉ là ngay từ đầu, lúc đầu chìm vào trong bể axit thì sự sụp đổ tâm lý rất nghiêm trọng, chẳng bao lâu sẽ từ mắng chửi chuyển thành xin tha, cuối cùng chẳng còn sức mà cầu xin gì nữa.

Nhất định hung thủ sẽ cảm thấy rất hưng phấn! Là báo thù! Hung thủ cực kỳ căm hận nạn nhân, hận thù sâu đậm đến mức đủ để dù người chết chửi bậy hay xin tha thì cũng khiến hung thủ thành một ác quỷ đang cực kỳ hưng phấn.

“Được rồi, anh có thể đứng dậy rồi!” Cô nói.

“Vậy thôi à? Tôi nghĩ còn có thể giữ được một lúc nữa.”

Anh chơi chưa đã ghiền.

Hiểu Hiểu chọc ghẹo nói: “Nếu anh giữ cơ thể song song thế này, không để đầu rớt xuống thì có thể giữ được mấy phút?”

Khang Hi nghiền ngẫm đánh giá, “45 phút thì vô tư.” Cơ bụng của anh đâu phải luyện chơi.

“Thật à?”

“Kỷ lục chống đẩy cao nhất của tôi là ba tiếng đồng hồ.” Có mấy lần anh trải qua chương trình truyền hình thực tế mạo hiểm, có một tiết mục là chống đẩy, không phải nói khoác đâu, “Thế nào? Hài lòng chưa?”

Hiểu Hiểu ngẩn người, “Gì cơ?”

Ánh sáng trong con ngươi Khang Hi lấp lánh, nháy mắt với cô, “Tôi có sức lắm! Cũng không tệ phải không! Có thể kéo dài!”

Anh còn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ ‘kéo dài’ khiến Hiểu Hiểu nghe thấy, nhất thời mặt mày đỏ ửng.

Người này lại chọc ghẹo cô rồi.

Hiểu Hiểu đưa tay cốc đầu anh, “Ai bảo anh lại nói bậy này.”

Khang Hi không phòng bị, cô vừa nói xong thì đầu anh bị cốc một tiếng cốp.

“Hiểu Hiểu, tôi nói thật mà!”

“Anh còn dám nói nữa!” Cô rút tấm gỗ để anh té xuống, mặc kệ Khang Hi sống chết thế nào, cứ thế mà bỏ đi.

Khang Hi bò ra khỏi bồn tắm, cả người lấm lem, cái áo trắng bị dính nước bẩn trong bồn, ngay lập tức thành cái giẻ lau. Anh cũng không chú ý, chỉ tùy tiện phủi đi, vội vàng chạy ra ngoài đuổi theo Hiểu Hiểu.

“Về chưa?” Anh đi theo sau cô, lấy khăn giấy ướt lau vết bẩn trên mặt.

Hiểu Hiểu càng cố ý bước chân nhanh hơn, không quen tâm đến anh, cứ tiếp tục đi về phía trước, cũng chẳng biết mình muốn đi đâu.

Thấy cô không nói lời nào, Khang Hi biết điều không nói nữa, yên lặng làm đuôi của cô.

Dọc đường đi, Hiểu Hiểu vẫn luôn chú ý cảnh vật xung quanh, đôi lúc dừng lại suy nghĩ, khi thì lấy bút ra viết vẽ gì đó.

Khang Hi nhìn sắc trời, lúc này nắng chiều từ từ rót xuống, đằng mây ở chân trời được nhuộm thành ráng chiều, rực rỡ một màu đỏ thẫm, cũng bắt đầu nổi gió. Chênh liệt nhiệt độ giữa ngày và đêm rất lớn, đi ra ngoài cảm thấy hơi se lạnh, anh lấy một cái áo khoác gió trong balo ra, phủ lên cho cô.

Hiểu Hiểu lại lặng lẽ không nói, tiếp tục chìm vào suy nghĩ của mình.

Mãi lâu sau, cô đột nhiên quay đầu, nghiêm túc hỏi: “Khang Hi, đàn ông đều thích đánh dã chiến phải không?”

Câu hỏi không đầu không đuôi khiến Khang Hi giật nảy, mãi lâu sau cũng không nói nên lời. Có thể chắc chắn rằng điều cô muốn hỏi không phải trò bắt chướci như quân đội.

Anh nên trả lời là thích? Hay không thích đây?

Cô chờ đến sốt ruột, “Phải suy nghĩ lâu thế à?”

Khang Hi ho khan, lấm lét liếc trộm cô, đáp, “Tôi chưa thử thì làm sao biết có thích hay không?”

Hiểu Hiểu lại hỏi tiếp: “Vậy rốt cuộc là thích hay không thích vậy?”

“Đừng hỏi nữa, mặt trời cũng xuống núi rồi, về nhà!” Anh sải bước, kéo cô về.

Đột nhiên cảm thấy hình như quang cảnh xung quanh rất thích hợp để đánh dã chiến, mặt Khang Hi nổi màu đỏ khả nghi.

“Khang Hi, anh vẫn chưa trả lời tôi?” Cô hỏi dồn.

“Im lặng!” Chỗ này khiến anh thấy nguy hiểm hơn ở nhà cô nữa.

Hiểu Hiểu: “…”

Kỳ lạ, sao tự nhiên anh lại thấy hưng phấn thế này.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện