Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Bổn toạ phát hiện một bí mật


trước sau

(Vui lòng không mắng chửi nhân vật quá nặng lời.)

Con thuyền làm từ tiên thuật, đi tới cực nhanh, sáng ngày thứ hai đã đến bến cảng Dương Châu. Đến tiên cảng đã có tiên sử ra đón, xếp đủ ngựa.

Mọi người ăn sáng bên bến tàu, nhóm Vũ Dân không cần ăn, ngồi bên cảng nhắm mắt dưỡng thần. Lúc này mới tảng sáng ngày thứ hai, thương nhân tới lui và người qua lại không nhiều, nhưng những người chèo thuyền đều đã tới, tốp năm tốp ba tụ lại với nhau uống cháo ăn màn thầu, thỉnh thoảng mang ánh mắt tò mò nhìn họ tìm hiểu.

Mấy hán tử mặc y phục ngắn thô tráng uống cháo, tiếng nghị luận vớ vẩn lọt vào tai Mặc Nhiên.

“Ấy ấy, ta biết y phục của họ, đây là người Hạ Tu Giới à?”

“Hạ Tu Giới cách xa như vậy, lại không thường tới lui các môn phái chúng ta nơi đây, ngươi làm sao biết?”

“Ngươi nhìn hoa văn trên giáp cổ tay của họ đi. Có phải giống y đúc Dạ Du Thần không?”

“Ngươi nói cái giáp gỗ đuổi ma kia á?” Có người nhìn thoáng qua cổ tay áo Tiết Mông, cắn hạt dưa rắc rắc, kinh ngạc cảm thán nói, “Ấy da, đúng thật kìa. Dạ Du Thần là ai làm ra?”

“Nghe nói là Ngọc Hành trưởng lão của Tử Sinh Đỉnh tạo.”

“Ngọc Hành trưởng lão này là người thế nào? Có lợi hại bằng Khương chưởng môn của chúng ta không?”

“Ha ha, cũng không biết được, chuyện người tu tiên, ai mà nói nổi?”

Những người chèo thuyền kia thì thầm, Mặc Nhiên nghe họ không hiểu lắm, Sở Vãn Ninh lại có thể hiểu rõ những người này đang nói gì, y biết Dạ Du Thần mình tạo đã phổ biến trong dân gian, lòng không khỏi được trấn an. Vì thế định lúc về sẽ làm thêm nhiều xe gỗ nhẹ mà tốt, để làm việc thiện.

Qua sáng sớm, đoàn nguời ra roi thúc ngựa, không tới hai canh giờ đã tới trước Cửu Hoa Sơn, lúc này đã qua sáng sớm, mặt trời phía đông treo cao, vạn ánh nắng vàng chiếu xuống như lụa tung bay, nhuộm một màu trong suốt trên tuyết, ánh sáng rực rỡ. Gió thổi qua mấy trăm gốc tùng cao lớn cổ kính đọng sương sừng sững, như ẩn sĩ tiên phong đạo cốt, tay áo rộng híp mắt, yên lặng đứng bên hai sườn núi.

Đỉnh núi nở rộ hoa, phàm nhân gọi đây là “Phi nhân gian”, lại không phải hư ngôn.

Vũ Dân ở trạm canh gác chân núi huýt ba tiếng, một con kim tước lông lấp lánh đẹp đẽ nhanh nhẹn bay tới từ chân núi. Mọi người đi theo chỉ dẫn của kim tước, một đường đi về phía tây, đi vào thác nước chảy xiết mãnh liệt.

“Nhóm tiên quân mời lui về sau trước đã.”

Vũ dân đi đầu đứng phía trước, năm ngón tay vê hoa, niệm một đoạn chú quyết. Đột nhiên, nàng đặt lên môi, nhẹ thổi vào gió, một đạo hỏa long thế mà bay vọt lên không, xuyên thẳng vào thác nước, chia mành nước thành hai nửa!

Vũ Dân xinh đẹp quay đầu lại, khẽ cười nói: “Mời chư quân, rời bước vào chốn đào nguyên.”

Bọn họ đi xuyên qua màn nước theo Vũ Dân, qua kết giới, trước mắt mở rộng thông suốt, chỉ thấy nơi này vô cùng rộng lớn, dường như là nhuyễn hồng khác ngàn trượng. Chốn đào nguyên, là một động trời không giống với Tu Chân giới, tuy nhiên không thể so sánh với Tiên giới thật sự, càng không thể đánh giá bằng với Thần giới, nhưng linh khí dư thừa dồi dào. Phong cảnh núi nước hoàn toàn như nước chảy êm đềm, màu sắc thanh nhã u đạm, đi một đoạn đường, phát hiện bốn mùa cũng thay đổi vô định.

Đoàn người được Vũ Dân dẫn đường, phía trước quá hoang dã, chỉ thấy sóng sông nhấp nhô, hai bên bờ vang tiếng vượn. Lại đến ngoại ô, thấy đường ruộng chồng chéo, bờ ruộng vàng ươm. Cuối cùng tới trong thành, nhìn thấy các lầu cao tinh tế, mái hiên nhà cao.

Chủ thành hoa đào trải rộng, thành quách đồ sộ, dùng sắt xây nên, phồn thịnh không kém nhân gian, chỉ là giữa hoa múa tuyết bay, bích điểu và tiên hạc vụt lên, Vũ Dân trước đây đều là diên cảnh thanh tú, ngô đới đương phong, tựa như tiên tử tuyệt đại bước ra từ trong tranh.

Có điều cảnh tượng linh tú như vậy, nhóm Tiết Mông tuy thấy mới mẻ, nhưng vì đã thấy dị cảnh ở Kim Thành Trì, cũng không ngạc nhiên nhiều bởi các tiểu quái.

Tới ngã rẽ, chỉ thấy một Vũ Dân cao quý khoác bạch đế thêu kim phượng hoàng đứng bên cự mộc che trời, trên trán nàng điểm một hoa văn hình ngọn lửa đậm hơn hẳn những người khác, ý nói pháp lực của nàng hơn hẳn những Vũ Dân kia.

Tiên sử dẫn đường đưa mọi người tới trước mặt nàng, sau đó uốn gối khom người, hành lễ nói: “Đại tiên chủ, bốn vị Tiên Quân Tử Sinh Đỉnh đã đến.”

“Vất vả rồi, ngươi lui đi.”

“Vâng.”

Vũ Dân y phục hoa mỹ kia hơi mỉm cười, giọng như phượng hoàng non hót lên rung động lòng người.

“Ta tên là Thập Bát, nhà ta được lọt vào mắt xanh của thượng tiên, may mắn được ở vị trí đại tiên chủ cao quý của chốn đào nguyên. Các vị chịu tới nơi hàn môn này tu hành, thật sự cảm ơn đã nể mặt. Chư vị tiên quân ở đây, nếu chiêu đãi không chu toàn, mong hay bao dung, đừng ngại nói thẳng.”

Nàng lớn lên kinh diễm như thế, nói chuyện lại nho nhã lễ độ, thật sự để lại hảo cảm cho người khác.

Tiết Mông tuy không thích nam tử dung mạo đẹp hơn mình, nhưng cậu cũng đã đến tuổi biết yêu cái đẹp, đương nhiên không ghét nữ tử dung mạo như họa, nên cười nói: “Tiên chủ khách khí rồi, có điều tên Thập Bát thật sự rất kỳ lạ, không biết tôn tính của tiên chủ là gì?”

Thập Bát dịu dàng nói: “Ta không có họ, đều gọi là Thập Bát.”

Mặc Nhiên ha ha cười nói: “Ngài tên Thập Bát, có phải có người tên Thập Thất không?”

Hắn vốn chỉ đùa vui một cây, ai ngờ Thập Bát nghe xong, không khỏi mỉm cười: “Tiên quân thông tuệ, Thập Thất là tỷ tỷ ta.”

Mặc Nhiên: “…”

Thập Bát giải thích: “Vũ Dân bọn ta sinh ra từ lông vũ thiên thần Chu Tước rơi xuống, tu vi yếu kém, thường không giữ được hình người. Người hóa hình được sớm nhất là thượng tiên nhà bọn ta, các Vũ Dân còn lại, theo trình tự hóa hình, đặt tên là nNhất, Nhị… Ta là người thứ mười tám, nên gọi là Thập Bát.”

“…”

Mặc Nhiên nghe xong không khỏi cạn lời, hắn vốn tưởng rằng Tiết Chính Ung đặt tên đã khó nghe rồi, không ngờ trên đời có người còn đặt tên khó nghe hơn, đếm thẳng cho xong.

Nhưng mà tiếp theo, Thập Bát nói điều còn sấm nổ ngang tai hơn.

“Nói chính sự trước đi. Chúng tiên quân mới tới đây, còn chưa biết quy củ tu luyện ở chốn đào nguyên.” Thập Bát nói, “Thế gian tu hành, mấy trăm năm nay phần lớn đều chia môn phái. Mà nơi này lại khác. Vũ Dân chúng ta chia nhóm, có nhóm chuyên “phòng ngự”, nhóm chuyên “tấn công”, nhóm chuyên “chữa trị”, tổng cộng ba loại. Mọi người tới đây tập luyện đều tập theo ba nhóm này.”

Mặc Nhiên cười nói: “Cái này được.”

Thập Bát gật đầu với hắn: “Đa tạ tiểu tiên quân tán đồng. Mấy ngày trước có tu sĩ Cô Nguyệt Dạ tới, nghe nói cách tập luyện này, đã nhíu mày lại.”

Mặc Nhiên ngạc nhiên nói: “Phòng thủ thì về phòng thủ, tấn công về tấn công, chữa trị về chưa trị, vậy ngắn gọn rõ ràng, không phải khá tốt à? Họ bất mãn cái gì?”

Thập Bát nói: “Là thế này, Cô Nguyệt Dạ có công tử thuộc “phòng thủ”, phải ở chung với nhóm tiên quân nhóm ấy, nhưng sư tỷ hắn lại thuộc “tấn công”, nhất định phải luyện tập với nhóm tiên quân này. Ta tuy không rõ tình cảm của phàm nhân, lại vẫn nhìn ra được vị công tử kia không muốn chia lìa với nghĩa tỷ.”

“Ha ha ha, cái này có—— Từ từ, ngài nói gì!” Mặc Nhiên cười một nữa, bỗng nhiên phản ứng bật dậy, đột nhiên mở to hai mắt, “Người thuộc tính bất đồng không những tách ra tu luyện, còn phải tách nơi ở?”

Thập Bát không hiểu vì sao hắn đột nhiên thay đổi sắc mặt, mờ mịt nói: “Đúng vậy.”

Mặc Nhiên tái hết cả mặt: “…”

Đùa gì thế?

Sau nửa canh giờ, Mặc Nhiên cò kè với Thập Bát thất bại, ngơ ngác đứng trong một tiểu viện bốn phòng thoáng đãng, rơi vào trầm mặc lâu dài.

Hắn, Tiết Mông, Hạ Tư Nghịch, ba người thuộc nhóm tấn công, bị phân tới hướng đông chốn đào nguyên. Cái gọi là phía đông không phải chỉ mỗi cái tiểu viện, mà là nơi nhóm tấn công luyện

tập hằng ngày, chỉ có bốn người như vậy mà ở một nơi hơn hai mươi phòng, có núi đá hồ nước riêng, hẻm đường phố xá, xây dựng như thế gian, có lẽ biết họ phải ở đây lâu, nên mới giúp họ bớt nhớ nhà.

Mà Sư Muội, vì thuộc nhóm “Chữa trị”, tới phía nam đào nguyên, cách khá xa chỗ nhóm Mặc Nhiên, giữa có kết giới ngăn cản, phải có lệnh thông hành mới tới được. Chuyện này có nghĩa, Mặc Nhiên tuy ở chốn đào nguyên cùng Sư Muội, nhưng trừ mỗi ngày ba nhóm có một lúc tu hành tâm pháp nhập môn với Vũ Dân, hắn không còn bất cứ cơ hội nào gặp đối phương.

Đây còn chưa phải khó khăn nhất.

Mặc Nhiên bỗng nâng mắt lên, xuyên qua hàng mi dài, nhìn quanh sân một vòng, đương nhiên Tiết Mông đã chọn chỗ thoải mái nhất cho mình, không khỏi nổi gân xanh bên thái dương.

Tiết Mông…

Không sai, mẹ nó, hắn từ hôm nay, phải ở trong một viện với Tiết Mông! Nhân sinh có bát khổ là ái biệt ly, oán tăng hội, khoảng thời gian sau này, hắn có lẽ sẽ cảm nhận hoàn toàn được rồi…

Vũ Dân từ Thượng Tu giới tới Hạ Tu Giới chọn, tới lượt Tử Sinh Đỉnh đã gần kết thúc. Nên những người ở môn phái khác đều đến sớm hơn họ, Tiết Mông rất nhanh phát hiện, ở đầu tiểu viện nơi họ ở, có một gian phòng nhỏ đã có chủ.

“Kỳ quái, không biết ai ở đây?” Tiết Mông vừa nói, vừa liếc mắt nhìn đệm giường phơi nắng trong viện.

Mặc Nhiên nói: “Cho dù là ai, hẳn cũng không phải người tính toán chi li.”

Thần sắc Tiết Mông rất cảnh giác: “Ngươi làm gì? Ta đã nhắm trước, phòng phía Bắc Nam kia là gian của ta, ngươi nếu định tranh với ta, ta liền…”

Liền thế nào còn chưa kịp nghĩ ra, Mặc Nhiên đã cười cắt ngang cậu: “Ta không thích phòng quá lớn, cũng chả buồn tranh với ngươi. Có điều ta hỏi ngươi này, nếu phòng này vẫn trống——” Hắn nói, chỉ chỉ căn phòng nhỏ đã có người dọn dẹp, hỏi tiếp, “Ngươi có chịu đổi với hắn không?”

Tiết Mông nhìn nhà tranh mộc mạc phía trước, lại trợn mắt nhìn Mặc Nhiên: “Ngươi tưởng ta ngốc à? Ta đương nhiên không đổi.”

Mặc Nhiên cười nói: “Nên ta nói người nọ không thích tính toán chi li. Ngươi xem, lúc hắn tới đây, nơi này bốn phòng đều trống không, hắn lại không chọn phòng tốt nhất, chỉ chọn một gian nhà tranh bé. Người này nếu không phải tên ngốc, thì đó là một quân tử khiêm tốn.”

“…”

Lần này phân tích không sai, nhưng Tiết Mông lại cảm thấy bị Mặc Nhiên tiếu lí tàng đao đâm rách da mặt. Người ta là quân tử, chọn nhà tốt không được, muốn ngủ ở nhà tranh nát, còn mình không phải là tiểu nhân thối, quỷ hẹp hòi à?

Nhưng Mặc Nhiên hoàn toàn không nói nửa chữ tới Tiết Mông, làm Tiết công tử không mắng được, nhịn cũng nhịn không nổi, nhất thời mặt đỏ bừng.

“Dù sao… Ta ở phòng tốt.” Tiết Mông nghẹn họng, nghiêm mặt nói, “Ta chính là không quen ở phòng nát, ai thích làm quân tử thì làm. Ta chả lạ.”

Nói xong, tức giận rời đi.

Vì thế gian biệt viện, bốn phòng khác biệt đều có chủ.

Tiết Mông chọn phòng phía Bắc, tường trắng ngói lớn, cửa mạ vàng, là phòng đẹp đẽ thông thoáng nhất. Mặc Nhiên chọn một phòng đá nhỏ phía Tây, cửa có trồng một gốc hoa đào, đang nở rộ. Sở Vãn Ninh chọn một phòng trúc phía đông, mặt trời ngã về tây, trúc ôn nhuận như thúy ngọc tỏa sáng.

Mà nhà tranh phía nam, là một “Quân tử” chưa từng gặp mặt đang ở.

Sở Vãn Ninh còn chưa khỏi thương hàn, đầu choáng váng lợi hại. Đã vào phòng trúc nghỉ ngơi từ lâu. Tiết Mông ở cùng y một lát, nhưng tiểu sư đệ không làm nũng, cũng không thích nghe kể chuyện, chỉ một mình cuốn lại thành cái bánh chưng nhỏ ngủ phần mình, Tiết Mông ngồi bên mép giường một lát, cũng thấy chán, vỗ mông rời đi.

Trong viện, Mặc Nhiên bưng một cái ghế dựa ra, hắn đang vắt chân, tay gối sau đầu, nhàn nhã ngắm kim quạ tây trầm, bóng chiều loang từng mảng.

Thấy Tiết Mông ra, hắn hỏi: “Hạ sư đệ ngủ rồi?”

“Ừm.”

“Giảm nhiệt chưa?”

“Ngươi quan tâm đệ ấy, tự mình vào xem là được.”

Mặc Nhiên cười ha ha: “Sợ tiểu gia hỏa ngủ không sâu, chân tay vụng về đánh thức đệ ấy.”

Tiết Mông liếc hắn một cái nói: “Thật ra ngươi cũng tự hiểu được đấy chứ. Ta còn tưởng ngươi chỉ biết chó mèo ta nuôi, ăn đồ thừa nghèo sân, lười biếng.”

“Ha ha, ngươi sao biết ta lười?” Mặc Nhiên đã chuyển sang nghịch một đóa đào trên tay, ngước mắt cười nói, “Ta rảnh rỗi ngồi trong sân, nhưng lại phát hiện một bí mật động trời đấy.”

Tiết Mông đương nhiên không định hỏi, nhưng lại tò mò, nhịn nửa ngày banh mặt, đổi thành dáng vẻ không thèm để ý, thì thầm bảo: “… Bí mật lớn gì?”

Mặc Nhiên vẫy vẫy tay với cậu, nheo mắt lại: “Ngươi ghé tai tới đây, ta nói nhỏ cho ngươi nghe.”

“…” Tiết Mông không tình nguyện, ghé đôi tai cao quý tới. Mặc nhiên ghé sát, thấp giọng cười nói: “He he, bị lừa rồi, Manh Manh ngốc.”

Tiết Mông trợn to đôi mắt, giận tím mặt, túm lấy vạt áo Mặc Nhiên: “Ngươi lừa ta? Ngươi có ấu trĩ không hả?!”

Mặc Nhiên ha ha cười nói: “Ta lừa ngươi chỗ nào, ta thật sự phát hiện bí mật, nhưng thật sự không muốn nói cho ngươi.”

Tiết Mông nhíu mày đen: “Ta còn tin ngươi nữa, ta là thằng ngốc!”

Hai con chim chó bọn họ cắn mổ nhau, Mặc Nhiên đang hi hi ha ha định nói gì đó chọc giận đối phương, lại chợt nghe thấy phía sau truyền tới giọng nói xa lạ, hơi mang theo nghi hoặc “Hửm?” một tiếng, sau đó nói: “Hai vị mới tới tu luyện ư?”

Thanh âm người này thanh thanh lãng lãng, ôn nhuận hơn thanh sắc thiếu niên bình thường khác.

Mặc Nhiên và Tiết Mông đều quay đầu lại, chỉ thấy tà dương màu máu, một vị nam tử đứng thuận gió nghiêm trang.

Nam tử kia ngũ quan sắc bén, mặt mày đen nhánh, tóc đen đeo phát quan ngọc, gương mặt anh tuấn đầy phấn chấn. Dáng người tuy không cao lớn vạm vỡ, nhưng cực kỳ đĩnh bạt, hơn cả thân tùng bách. Đặc biệt là đôi chân dài, được quần đen bó sát, có vẻ thon dài hữu lực, thẳng tắp oai hùng.

Thần sắc Mặc Nhiên nháy mắt thay đổi, trước mắt tựa hồ hiện lên một tầng tội nghiệt máu tươi cả đời.

Hắn như thấy bóng hình quỳ trong gió tanh mưa máu, xương tỳ bà bị đâm xuyên, nửa bên da mặt đều bị lột ra, vẫn thà chết không hàng, không chịu khuất nhục.

Trái tim run rẩy, như giọt sương sớm trong veo rơi lên phiến lá, Mặc Nhiên thế mà không nói lên lời là cảm giác gì.

Nếu nói kiếp trước có người nào hắn kính nể, vậy vị trước mắt này, chắc chắn là một trong số đó.

Hóa ra quân tử như gió ở cùng bọn họ… Lại là y à…


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện