"Thạch huynh, ngươi thấy thế nào?" Hỏa Vũ công chúa thấy Thạch Mục còn chần chờ liền hỏi, có chút ẩn ý nàng đã động tâm với kế hoạch này.
"Công chúa điện hạ quyết định là được, tại hạ sẽ không có ý kiến gì." Thạch Mục gật đầu nói.
Hắn vốn muốn cự tuyệt, nhưng nghĩ lại phương hướng đi tới băng động cũng vô tình trùng với hướng đi đến hang ổ của Đa Thủ Hung Mãng trên bản đồ, nếu đi tới băng động rồi đến hang rắn cũng không tính là đường vòng, vậy cũng nên đi cùng bọn Ma Lãng qua đó.
Dù sao bản thân cũng đang ở khu vực trung bộ, có hai gã dẫn đường cảnh giới Hậu Thiên Đại viên mãn, trước làm quen hoàn cảnh một chút, so với chính mình tự hành động muốn ổn thỏa hơn không ít.
Nếu có thể thuận tiện đạt được một phần Thanh Minh Quả tự nhiên là rất tốt.
"vậy chúng ta cũng đi cùng hai vị a." Hỏa Vũ công chúa lạnh nhạt nói.
"Tốt, việc này không nên chậm trễ, chúng ta lên đường ngay đi!" Ma Lãng mắt thấy hai người đồng ý vui vẻ nói.
Thời gian sau đó, bốn người làm chút chuẩn bị, rồi theo địa đồ da thú trong tay Kim Hoảng hướng phía Tuyết Phong mà đi.
Thạch Mục có chút ngoài dự đoán, địa hình khu vực trung bộ thường xuyên thay đổi, còn trống trải bao la, trên đường đi trừ một ít hung thú cấp Hậu Thiên qua lại, cũng không có gặp phải hung thú cấp Tiên Thiên ngăn trở.
Theo lời nói của Ma Lãng, đây là vì dù ở khu vực trung bộ hung thú cấp Tiên Thiên cũng thuộc về tồn tại đỉnh cao, số lượng cũng không nhiều lắm, mỗi con lại có khu vực hoạt động riêng, cả bọn chỉ cần tận lục không đi trêu chọc chúng là được.
Về phần một ít hung thú cấp Hậu Thiên, trước sự hợp sức của bốn người, mặc dù không thể tránh đi cũng không sợ gì hung thú cấp bậc này.
Gần nửa ngày sau, bên dưới một ngọn núi.
Thạch Mục nhìn qua cửa động lớn chừng một trượng ở trước mặt, sắc mặt hết sức bình tĩnh. Nhưng trong ánh mắt lại lộ ra một tia thận trọng.
Bên trong huyệt động tối đen không biết sâu bao nhiêu, dù bên ngoài trời nắng chang chang nhưng chỗ cửa động vẫn có thể cảm nhận được từng đợt khí lạnh.
"Chính là chỗ này, chúng ta đi vào thôi." Ma Lãng nói một tiếng, liền không chút do dự đi vào, Kim Hoảng không nói gì theo sát phía sau.
Thạch Mục cùng Hỏa Vũ công chúa thấy vậy, liếc mắt nhìn nhau, cũng bước theo vào trong huyệt động.
Vừa tiến vào trong động, sắc mặt Thạch Mục liền biến hóa.
Nếu như nói vừa rồi ở bên ngoài chỉ cảm nhận thấy từng đợt khí lạnh. Hiện tại tức thì như tiến vào một cái hầm băng, khí lạnh rét buốc thấu xương từ chung quanh ập lại nhóm người Thạch Mục, nhanh chóng chui vào cơ thể từng người.
Thạch Mục rùng mình một cái, vận chuyển chân khí trong cơ thể chống lại giá lạnh.
Sau một khắc, từ trong đan điền hắn một cỗ âm hàn chi lực, lập tức lưu chuyển toàn thân, hàn khí từ bên ngoài xâm nhập vào cơ thể lập tức bị đẩy hết lại bên ngoài, thân thể không còn một chút cảm giác lạnh gì.
Thạch Mục khẽ giật mình, sau đó lập tức hiểu được. Hẳn là công lao chính mình tích tụ âm hàn chi lực khi tu luyện thoát thai quyết.
Trong lòng của hắn buông lỏng, ánh mắt dò xét bốn phía, phát hiện bên trên vách đá chung quanh kết một tầng băng dày đặc. Dưới ánh sáng của bó đuốc chiếu lên vách băng, một mảng ánh sáng long lanh óng ánh phản xạ ra ngoài hướng vách băng khác chiếu qua, rồi từ các vách băng đó lại phản xạ ra mảng ánh sáng khác.
Theo sự hướng dẫn của hai người Ma Lãng, mọi người đi trong huyệt động quanh quẹo một hồi, rốt cục một phút đồng hồ sau, cả bọn đi tới một không gian cực lớn giống như là cung điện Thủy Tinh .
Toàn bộ không gian này lớn khoảng mấy trăm trượng. Hoàn toàn tầng tầng băng tinh tạo thành, khắp nơi rơi tán hằng hà các khối băng đủ loại hình dạng.
Trong không gian, bên trong bao bọc của mấy khối băng cực lớn, có một cây ăn quả màu bạc cao mấy trượng lộ ra thập phần bắt mắt, cạnh bên cây ăn quả là một cái hàn đàm diện tích hai ba trượng, lúc này bên trên đã bao trùm tầng băng mỏng.
Bên trên cây ăn quả màu bạc, một mảnh lá cây cũng không có, chỉ là bên trên cành cây trụi lủi kia, treo lủng lẳng năm khỏa trái cây màu xanh lớn cỡ nắm tay, có ánh sáng lấp lóe, xem ra không phải là vật bình thường.
Thạch Mục nhìn chằm chằm vào những trái cây màu xanh này, trong lòng không khỏi chấn động.
Bất quá khi ánh mắt hắn rơi vào hàn đàm tĩnh lặng phía trước cây ăn quả, hai mắt không khỏi híp lại.
Lúc này, Hỏa Vũ công chúa và ba người không hẹn mà cùng dừng bước.
Nhìn qua cây ăn quả màu bạc kia, ánh mắt Ma Lãng và Kim Hoảng không e dè lộ ra ánh mắt nồng nhiệt, Hỏa Vũ công chúa coi như rụt rè, bất quá cũng không có che dấu bản thân cũng có ý muốn đạt được trái cây.
"Chúng ta trước hãy quan sát một chút đã."
Ma Lãng thu lại ánh mắt, nhỏ giọng nói một câu, liền lấy đại phủ màu xanh từ phía sau lưng xuống, trên mặt tràn đầy vẻ cảnh giác đi lên phía trước.
Ma Lãng tuy cao lớn, nhưng lại có thể di chuyển một cách nhẹ nhàng hết sức thần kỳ, mỗi lúc đi vài bước, sẽ dừng lại dò xét khắp nơi một lần, sau khi xác nhận không có gì khác thường, mới tiếp tục đi phía trước.
Cả không gian hoàn toàn yên tĩnh, nếu như không phải hai người Ma Lãng từng xác nhận nơi này có một con Hậu Thiên Đại viên mãn Băng Tinh Hạt bảo vệ Linh Thụ, Thạch Mục còn muốn hoài nghi tại đây có hay không có hung thú.
Một lát sau, vị trí của Ma Lãng bây giờ đã cách hàn đàm chưa tới 30 trượng.
Hắn trốn ở sau một khối băng nham* cực lớn, đánh giá khắp nơi một hồi, cuối cùng ánh mắt rơi vào bên trên hàn đàm, sau khi suy nghĩ một chút, trịnh trọng khoát tay, hướng phía sau lưng làm một cái dấu tay kì quái.
( băng nham: đá băng, kiểu như băng lâu năm tích tụ thành cục đá ấy)
Ba người Thạch Mục thấy vậy, lúc này mới hướng phía Ma Lãng rón ra rón rén đi tới.
Ba người cũng ngừng lại chổ phía sau băng nham mà Ma Lãng đang nấp, đều từ trong người lấy ra một cái lệnh kỳ* tam giác làm từ da thú màu đen.
( lệnh kỳ: vật dùng để bày trận, bên trên có khắc phù văn. hình dáng thì là một mảnh vải, da thú,... hình tam giác cân cạnh đáy của tam giác cân đó sẽ gắn vào một cán ngắn làm bằng gổ hoặc kim loại,...
Trung tâm lệnh kỳ co vẽ một con nhện màu trắng rất sống động, thoạt nhìn hết sức dữ tợn và đáng sợ.
"Băng Tinh Hạt có lẽ đang bên trong hàn đàm, ta sẽ đem con bò cạp này dụ ra, đến lúc đó các ngươi toàn lực vây khốn nó, sau khi ta hái được Thanh Minh Quả, thì lập tức rút lui theo đường cũ." Ma Lãng nhẹ giọng phân phó nói.
Ba người Thạch Mục nghe vậy, khẽ gật đầu rồi hướng hàn đàm đi đến một cái yên lặng cố hết sức không gây ra tiếng động, phân biệt trốn ở sau ba khối băng nham, mơ hồ hình thành thế vây kín đối với hàn đàm.
Tiếp theo ba người cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu tươi lên trên lệnh kỳ* trong tay, con nhện trắng cùng vu văn trên lệnh kỳ lập tức biến thành đỏ như máu, phảng phất như sống lại, chậm rãi nhúc nhích.
( Nguyên văn là thú kỳ, nhưng bên trên đã gọi là lệnh kỳ rồi nên ghi lệnh kỳ cho đồng bộ)
--Phun máu lên con nhện màu trắng xong nói nó biến thành đỏ như máu :))
ba người vận chuyển Chân khí, trong miệng Huyết sắc Tri Chu* trên mặt cờ đột nhiên phun ra vô số tơ nhện trong suốt, tại trên không hàn đàm tụ tập lại, hình thành một tấm lưới lớn trong suốt, sau đó ánh sáng lóe lên, rồi tấm lưới lăng không biến mất không thấy đâu nữa.
(Tri chu: nhền nhện)
Ma Lãng thấy vậy khẽ gật đầu, bên ngoài cơ thể dâng lên ánh sáng màu xanh, thân hình lóe lên một cái, hướng cây ăn quả màu bạc phóng tới, chỉ mấy hơi thở hắn đã đến bên dưới gốc cây.
Hắn hai chân mãnh liệt đạp mặt đất một cái, cả người bật lên như khỉ hướng cây ăn quả màu bạc đánh tới.
Nhấp nhô mấy cái, hắn linh xảo đáp lên một nhánh cây trưởng thành to cỡ cánh tay.
Một Linh quang chớp động một khỏa Thanh Minh Quả đong đưa ở cách đó