Edit: mocphong
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
----
Cúc Như Khanh không nghĩ tới tửu lượng của cô lại kém như vậy, anh đi vào bên bồn tắm nghe tiếng hít thở đều đều của cô,anh cầm lấy khăn tắm lớn trên kệ inox đem cô từ trong nước vớt đứng lên sau đó bao lấy thân thể của cô ôm đi ra, đặt cô nằm trên mặt giường lớn rồi anh mới đi tắm.
Sáng sớm ngày thứ hai Chu Tiểu Kiều tới gõ cửa phòng, Cúc Như Khanh một thân áo ngủ màu lam nhạt đứng dậy đi mở cửa, anh vừa mở cửa ra Chu Tiểu Kiều liền thấy Mặc Thiên Trần ngủ ở trên mặt giường lớn trên người của cô đang đắp một tấm chăn mỏng hai cánh tay mảnh khảnh cùng hai chân từ đầu gối trở xuống lại lộ ra ngoài,
Chu Tiểu Kiều đoán trên người của Mặc Thiên Trần khẳng định cái gì cũng không có mặc. “Khanh! Hôm nay là ngày nghỉ, chúng ta đi ăn điểm tâm đi!” Chu Tiểu Kiều không có giống tối hôm qua sống chết quấn lấy dây dưa mà là nhẹ nhàng nói.
Cúc Như Khanh cũng nhìn cái người trên mặt giường lớn đã tỉnh cũng không dám mở mắt Mặc Thiên Trần: “cô cứ xuống trước đi, một lát nữa chúng ta xuống”. nói xong anh khép cửa phòng lại, thanh âm vừa vang lên Mặc Thiên Trần ngay lập tức đem mình giấu trong drap giường, cô làm sao lại ngủ trên giường của Cúc Như Khanh hơn nữa trên người cái gì cũng không có mặc, bọn họ tối hôm qua có hay không… có hay không…
Cúc Như Khanh nhìn cô giống như đà điểu vùi mình: “đã dậy!” Cũng không nói chuyện tiếp mà là trực tiếp vào phòng tắm đi rửa mặt.
Mặc Thiên Trần thừa dịp này lập tức nhảy xuống giường sau đó chạy vội tới phòng thay đồ mặc vào một bộ váy có biên gấp màu xanh lá sen đầu mùa hè, giống đóa sen hồng trong hồ nhẹ nhàng nở rộ một dạng thủy nộn (non nớt, e thẹn) mà thanh nhã.
cô cùng anh đều mặc đồ tươm tất xong, cùng nhau chuẩn bị ra ngoài, anh hướng cô đưa tay ra mời, cánh tay cô lập tức đặt trên cánh tay của anh hai người phối hợp ăn ý cùng đi ra cửa, đi xuống lầu.
Sau khi thanh tĩnh Mặc Thiên Trần tuyệt không dám càn rỡ, mặc dù cô đối với việc tối hôm qua uống rượu say không có ấn tượng gì nhưng lúc nhìn