Người phụ nữ kia lúc này đang dương dương tự đắc, hẳn là phải có kế sách gì đó, nếu như bây giờ từ bỏ, vậy thì những chuyện trước đây làm đều đổ sông đổ bể hết.
Nghĩ như vậy, Viên Quân Minh lập tức lấy điện thoại gọi cho Đỗ Thùy Linh một lần nữa.
Sau khi tắt điện thoại, Đỗ Thùy Linh lập tức đi làm móng, dáng vẻ không hề lo lắng chút nào.
Cô ta biết, Viên Quân Minh chắc chắn sẽ gọi lại.
Quả nhiên không lâu sau Viên Quân Minh đã gọi điện tới.
“Anh Viên Quân Minh gọi điện thoại cho tôi có chuyện gì sao?” Đỗ Thùy Linh không chút nào để ý, nhìn móng tay đang được mài giũa của mình.
Viên Quân Minh biết, trong lòng cô ta chắc chắn đang cười nhạo anh ta, anh ta lớn từng này nhưng chưa từng phải chịu mất mặt như thế.
“Cô biết sao tôi lại gọi điện thoại cho cô mà.” Viên Quân Minh không kiên nhẫn nói.
Đỗ Thùy Linh khẽ cười: “Đây là dáng vẻ cầu xin người khác của anh Viên Quân Minh sao!”
“Đỗ Thùy Linh cô đừng có mà quá đà!” Viên Quân Minh hoàn toàn nổi giận.
Thấy dáng vẻ Viên Quân Minh như vậy, Đỗ Thùy Linh cũng biết cái gì gọi là một vừa hai phải.
“Viên Quân Minh, tôi muốn nói cho anh biết, quan hệ giữa hai chúng ta là quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi, chỉ cần anh không làm ảnh hưởng tới lợi ích của tôi, vậy thì đương nhiên tôi cũng sẽ không can thiệp vào cuộc sống của anh.”
“Cô không can thiệp, vậy bây giờ cô đang làm cái gì đó?” Viên Quân Minh rõ ràng không tin.
Đỗ Thùy Linh cười nhạo một tiếng: “Tôi cho phép anh ở bên ngoài oanh oanh yến yến, nhưng nếu những người anh đưa về uy hiếp tới địa vị của tôi, vậy thì chúng ta sẽ lập tức ngừng hợp tác!”
Lúc này Viên Quân Minh mới hiểu ý của cô ta, hóa ra là cô ta muốn vị trí phu nhân tập đoàn Viên Thị.
Đây quả thật là một cảm dỗ, ai có thể cưỡng lại danh lợi chứ, thế nên mới nói, bọn họ đều là cùng một loại người mà thôi!
“Ha ha ha, điều này thì cô yên tâm, tôi chỉ chơi bời thôi, tuyệt đối sẽ không gây rắc rối.” Viên Quân Minh nói với vẻ tự tin.
Đỗ Thùy Linh nheo mắt, rõ ràng không tin những lời anh ta nói: “Đúng không? Vậy thì tôi sẽ chống mắt lên chờ xem.”
Nói rồi, Đỗ Thùy Linh lập tức tắt điện thoại, nụ cười trên mặt Viên Quân Minh trở nên cứng đờ.
“Người phụ nữ này, thật sự xem mình như một kẻ ăn mày, ít nhất cũng phải nói cho mình chút kế hoạch chứ!” Anh ta tức giận ném điện thoại di động lên giường.
Một tháng nay, anh ta không ngừng nghĩ cách để kéo Tập đoàn Lâm Thị xuống, nhưng không ngờ lại thành tự lấy đá đập chân mình, hiện giờ Tập đoàn Viên Thị trở nên hỗn loạn không khác gì gà bay chó sủa.
Anh ta bất đắc dĩ nên mới phải trốn ra ngoài một thời gian.
Hiện giờ mẹ anh ta đã ra mặt, điều này cho thấy ba anh ta muốn tha thứ cho anh ta rồi.
Như vậy chứng tỏ anh ta cũng có thể trở về nhà họ Viên rồi.
Vừa rồi Đỗ Thùy Linh còn nhắc nhở Viên Tốt xử lý mấy người phụ nữ bên cạnh cho tốt, vậy mà bây giờ đã có ngay một người tìm tới cửa.
Nhìn người phụ nữ trước mặt cũng khá xinh đẹp, Đỗ Thùy Linh cười lạnh, xem ra tên đàn ông Viên Quân Minh này đúng là thể loại gì cũng không từ chối!
“Cô chính là vị hôn thê của anh Viên Quân Minh sao, tôi và anh Viên Quân Minh bây giờ thật lòng yêu nhau, tôi khuyên cô tốt nhất nên từ bỏ đi.”
Đỗ Thùy Linh nhìn người phụ nữ trước mặt, không biết tên kia tìm đâu ra cô gái ngốc nghếch thế này nữa.
“Thật sự yêu nhau? Không ngờ cô lại tin lời của tên đàn ông đó nói, phải nói với cô thế nào mới tốt đây, đúng rồi, vừa rồi tôi gọi điện thoại còn thấy anh ta ở bên cạnh một người phụ nữ khác, sao cô lại không biết chuyện này chứ, đúng là đáng thương…” Đỗ Thùy Linh lắc đầu, làm ra vẻ tiếc nuối.
Người phụ nữ kia nghe vậy, sắc mặt trở nên trắng bệch, cô ta lui về sau một bước, liên tục nói: “Không thể nào, cô nhất định là đang lừa tôi!””
“Lừa cô?” Đỗ Thùy Linh giơ tay lên, nhìn móng tay vừa làm xong,