Vân Di ngồi một lúc, chán nản mà lôi đám cỏ mà cô dọn sạch khi nãy bện thành những vòng tay nhỏ nhỏ xinh xinh.
“ Tôi không nghĩ rằng kí chủ lại có sở thích mới đấy “ Tiểu Hắc đen mặt, hừ lạnh, tiểu shota nào đó giận dỗi hết nhìn Vân Di liếc đám vòng tay mà kí chủ đeo lên người nó.
Định đứng lên, ra khỏi vòng ôm của Vân Di mà bỏ về không gian hệ thống thì liền bị Vân Di giữ lại, ấn ngồi xuống.
“ Ui! Cục cưng nhưng tôi cảm thấy có rất đẹp mà ’’ Vân Di thích chí nhéo cái má mềm mềm của Tiểu Hắc.
Ực! Đáng yêu chết mất. Sao bé cưng của lão nương lại mấy thứ dễ thương thế không biết.
“ Tôi biết hiện giờ kí chủ đang rất chán. Nhưng làm ơn có thể đừng lôi tôi ra làm trò đùa của kí chủ có được không ?” Tiểu Hắc đưa tay lên che mặt, giọng nói cực kỳ bi thảm.
Kí chủ à! Cô không cần tiết tháo nhưng hệ thống tôi lại rất cần.
Tha cho tôi đi kí chủ.
“ Lẽ nào bé cưng lại không thích đồ tôi làm cho cưng sao. Hức! Thật tổn thương mà ’’ Vân Di đưa tay xoa lên mi mắt, giả bộ đáng thương. Vân Di hề hề nói “ Thế mà tôi còn nghĩ vì cưng thích nên mới làm để tặng. Nghe nói tặng vòng cỏ hoa thì có thể gắn bó bên cạnh người ấy vĩnh viễn đấy ’’.
“ Kí chủ... nói thật không đấy ?’’ Tiểu Hắc nhìn Vân Di đầy ngờ vực.
“ Đương nhiên là thật rồi ’’ Vân Di gật đầu chắc nịch, vẻ mặt cam đoan không chút sơ hở “ Thế này là cục cưng không tin tôi rồi ’’.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Vân Di ghé mặt mình vào gật mặt Tiểu Hắc, dụi dụi nhẹ lên chiếc má trắng mềm như bánh bao của Tiểu Hắc. Giọng cô đầy hờn dỗi.
Tiểu Hắc ho hai tiếng, tùy ý cho Vân Di ăn đậu hũ của mình. Đôi tai khẽ phiếm hồng, gương mặt có chút ngạo mạn. Nó khẽ hắng giọng.
“ Nếu kí chủ đã nói thế. Hệ thống tôi đành phải miễn cưỡng chiều theo ý kí chủ vậy. Dù sao thân thiết với kí chủ mình là những điều cần thiết của hệ thống mà ’’.
Vân Di phì cười, thích thú mà xoa đầu tiểu shota. Trong lòng được trận cười lớn.
Lão nương bịa đấy! Làm gì có chuyện như thế! Chẳng qua nhìn thấy mặt bé cưng thế, lão nương thật muốn trêu đùa.
Ôi chao! Cái dáng vẻ ngượng ngùng kia thật làm người khác u mê không thôi mà....
Vân Di đợi nén hương đốt gần hết, cô mới lấy tập tờ tiền âm phủ đốt đi. Liếc Tiểu Hắc này giờ vẫn ngoan ngoãn ngồi lặng im theo lệnh của Vân Di, cô cười nói.
“ Tiểu Hắc! Về thôi. Cũng muộn rồi, không còn sớm nữa ’’...
“ Kí chủ! Cô nhìn thấy mấy linh hồn kia, không cảm thấy sợ à ?”
Thấy Vân Di cầm chiếc giỏ bước đi, Tiểu Hắc liền biến từ hình dạng tiểu shota thành chú mèo đen bay lên, đuổi theo cô.
Đúng là trời càng chuyển về tối muộn, càng khiến cho ở nơi này đáng sợ hơn bao giờ hết. Đâu đâu cũng là tiếng quạ kêu inh ỏi, đấy là còn chưa nói đến tiếng nói chuyện cùng tiếng khóc oán than của những linh hồn ở gần đây. Khung cảnh âm u đến rợn người.
“ Đương nhiên là không rồi. Mấy thứ này làm sao có thể dọa được tôi. Nhìn cũng rất vui mắt ’’ Vân Di vừa đi vừa đấm bóp vai cho đỡ mỏi vì cô ngồi quá lâu. Nghe Tiểu Hắc nói vậy liền cười lớn.
Tiểu Hắc “...” kí chủ, mấy linh hồn kia bị điệu bộ của kí chủ dọa cho sợ kìa…
“ Kí chủ! Cẩn thận! Đằng sau cô ’’.
Vân Di đang định nói gì đó thì liền bị lời nói của Tiểu Hắc làm cho giật mình. Theo phản xạ mà quay lại người lại, bên tai cô truyền vô vàn đến những âm khác nhau.
“ Phì phì ’’.
Đập vào mắt Vân Di là vô vàn những con rắn lớn nhỏ, với đầy đủ màu sắc và kích cỡ đang trườn từ những lùm cây cỏ đấy, vây tứ phía cô.
“ Kí chủ đây là trò của nam chính. Chắc chắn khi nãy cô động chạm đến huyệt của Phỉ Thiên nên anh ta mới có thể cảm nhận được cô ’’ Tiểu Hắc quan sát tình hình trước mắt. Vội phân tích cho Vân Di nghe.
“ Nếu kí chủ để ý kĩ, không chỉ là sự xuất hiện vô lý của đám rắn này mà còn cả những linh hồn kia đều bị dọa sợ mà bỏ đi ’’.
Vân Di khẽ liếc lên bầu trời, quả thật đúng như những gì Tiểu Hắc nói.
Mới nãy còn vô linh hồn vất vưởng bám theo cô, nay lại chẳng thấy đâu nữa.
Vân Di lấy một chiếc chùy thủ từ bên hông ra.
Từ lâu Vân Di luôn có thói quen mang theo vũ khí bên người để phòng thân, cũng may bây giờ là lúc cần dùng đến.
Cô đứng trong tư thế phòng thủ, con ngươi linh hoạt ước chừng phạm vi của lũ rắn quanh mình “ Tiểu Hắc! Mặc dù cậu nói vậy nhưng tôi lại không thấy nam chính đâu cả. Có đúng là Phỉ Thiên đang ở gần đây không ? ’’.
“ Đúng là tôi cũng không cảm nhận được nam chính đâu. Kí chủ phải cẩn thận vì Phỉ Thiên tinh quái hơn cô nghĩ nhiều. Trong lúc đợi tôi phân tích dữ liệu, cô nhất định phải cẩn thận đấy ’’ Tiểu Hắc mau chóng lấy màn