Chương 25
Suy cho cùng, bà chủ nhà là người đã nhận tiền của Giang Thứ, làm việc cũng rất đàng hoàng, hiệu quả cũng cực cao.
Lúc Ôn Ngưng chuyển vào một tháng trước, căn nhà đó sớm đã được Giang Thứ mua lại với giá cao, và không còn thuộc về hai vợ chồng nọ từ lâu, về sau toàn bộ bài nói thuyết phục Ôn Ngưng dọn xuống lầu đều đã được biên soạn trước đó.
Vừa mới đầu còn lo lắng cô vợ của cậu chủ giàu có kia thông minh, nhận ra hai vợ chồng họ diễn không tốt màn kịch này, sau đó thấy phản ứng của Ôn Ngưng, chắc mẩm là ru rú ở nhà lâu quá, căn bản chẳng hiểu gì, thật là dễ bị lừa.
Ngay từ đầu, bọn họ nghe được sự ủy thác của Giang Thứ còn tưởng mình gặp phải tranh đấu của giới hào môn kinh tâm động phách gì, tưởng tượng ra hàng loạt tình tiết đặc sắc như vì để báo thù, thiên kim nhà giàu liên hôn với doanh nghiệp đối đầu, sau khi đánh cắp được bí mật kinh doanh bèn tháo chạy trong đêm, ẩn mình trong cái gác xép tồi tàn này, và người chồng đã tính toán tất thảy, anh ta không ngần ngại mua lại tòa nhà với giá hàng trăm triệu, bí mật ẩn núp để “bắt cá trong chậu”, cái mà chiếu vào khung giờ vàng tám giờ trên kênh dân sinh, có thể quay được bộ phim drama lên đến 800 tập.
Sau cùng mới nhận ra, chẳng qua chỉ là đôi vợ chồng trẻ hục hặc với nhau, làm cho cô vợ tức giận bỏ đi, thế là đuổi theo sau ném vài trăm triệu để dỗ vợ vui mà thôi.
Số tiền này thật khiến người ta tặc lưỡi khi đặt trước mặt người bình thường, nhưng trong mắt người giàu, nó còn bình thường hơn cả mua một mớ rau ngoài chợ.
Bà chủ nhà cảm thán, khó giấu khỏi sự niềm nở.
Vốn Ôn Ngưng định sắp xếp lại đồ đạc chuyển xuống dưới sau khi từ đoàn phim trở về, không ngờ bà chủ đưa chìa khóa xong liền lên thẳng gác xép, luống cuống chân tay giúp cô dọn đồ, cứ như là sợ cô không đồng ý chuyển vậy.
Theo lý thì cô chuyển từ căn phòng nhỏ đến phòng lớn mới tu sửa, nhưng lại không thêm tiền thuê, rõ ràng là cô chiếm được món hời.
Đồ đạc của cô không nhiều, chỉ chạy có hai chuyến là đã chuyển hết rồi.
Khi đổi mật khẩu cửa, Ôn Ngưng cũng chẳng hề do dự, cứ nhập một chuỗi số theo thói quen.
Bà chủ nhà một bên giúp cô, một bên nhắc nhở: “Cô gái, đừng dùng sinh nhật của mình nhé, bây giờ bọn người xấu tính lắm, sinh nhật dễ bị chúng biết, không an toàn đâu.”
Ôn Ngưng sững sờ chốc lát, sau một lúc mới nói: “Không có, cô yên tâm ạ, cháu không dùng sinh nhật của mình, nhưng cũng là một ngày rất quan trọng.”
Bà chủ nhà không kìm được, nở một nụ cười mờ ám, nhiều chuyện hỏi: “Dùng sinh nhật của bạn trai sao?” Bà chủ nhà cảm thấy mình khá thông minh, diễn tốt, biết rằng nói chồng dễ bị phát hiện, nên đặc biệt sửa lại thành bạn trai.
Ôn Ngưng bị bà ấy hỏi như vậy, bỗng nhiên lại nhớ đến Giang Thứ, sắc mặt vô cùng mất tự nhiên, khóe môi kéo lên nụ cười nhạt: “Không có.”
Miệng thì vậy mà lòng chẳng phải vậy, bà chủ nhà tự nhận mình là người từng trải, ai mà chẳng có một thời thanh xuân, thấy bộ dạng và biểu cảm của cô như vậy bèn cảm thấy mình chắc đã đoán trúng, chẳng qua là đôi vợ chồng đang bất hòa nên ngại không thừa nhận thôi.
Có lẽ bậc tiền bối luôn hy vọng nhìn thấy hậu bối hòa hợp mỹ mãn, lúc Nhậm Thiên Cao đến nghe ngóng nhận chìa khóa, bà chủ nhà cũng tiện mồm nói ra chút tâm tư của cô gái: “Ôn tiểu thư nói mật khẩu là một ngày quan trọng.”
Nhậm Thiên Cao: “Hử?”
Bà chủ nhà nháy mắt cười: “Sinh nhật của Giang tổng.”
Nhậm Thiên Cao bừng tỉnh, trong lòng có chút kích động. Những ngày này, Giang Thứ không còn nghe tin tức về Ôn tiểu thư nữa, nhưng tính tình lại ngày càng nóng nảy, mọi người trong công ty đều run lẩy bẩy, giống như làm bất cứ việc gì cũng không thể vừa lòng Thái tử gia, những ngày tháng anh làm trợ lý cũng không dễ dàng.
Khi đến công ty báo cáo, anh rất “vô tình” tiết lộ chuyện này cho Giang Thứ.
Bề ngoài thì Giang Thứ trông có vẻ bình tĩnh, nhưng thần kỳ là anh không còn nóng nảy nữa.
**
Liên tiếp vài ngày, Nhậm Thiên Cao đều làm theo dặn dò của Giang Thứ, không tiếp tục báo cáo hành tung của Ôn Ngưng nữa.
Ban ngày, Giang Thứ rất bận rộn ở công ty, khó khăn lắm mới có thời gian nghỉ ngơi một chút thì cứ ngồi một mình trong phòng như vậy, nhìn chìa khóa nhà Ôn Ngưng đến phát ngốc.
Điện thoại trống vắng, kể từ sau khi hai người ly hôn, cô không còn gọi điện thoại cho anh nữa.
Sau khi cãi nhau trên đường ngoại ô lần trước, Giang Thứ cũng tự thuyết phục mình, bỏ đi bỏ đi, chẳng qua chỉ là một người phụ nữ mà thôi, nếu anh muốn sao có thể thiếu, nhưng anh không thể khống chế mình nghĩ đến cô.
Nghĩ tới cô lại chạy đi đâu đó tìm việc, có ăn cơm đầy đủ không, liệu có phải bị người ta bắt nạt rồi.
Nhẫn nhịn mấy ngày không đi tìm cô, nhưng chẳng có ngày nào là thôi nhớ nhung cô. Nếu anh không chủ động tìm cô, giữa hai người e rằng một chút liên quan cũng không có, người đàn ông nhìn chìa khóa xiết chặt trong tay: “Cái thứ vô lương tâm.”
Anh cất chìa khóa vào trong túi, đứng dậy thay áo vest ngoài, lái xe trên con đường không thể nào quen thuộc hơn sau khi ly hôn.
Rõ ràng hôm đó đã nói là lần cuối cầu xin cô về nhà, không đồng ý thì thôi, kết quả bây giờ vẫn không kìm được đi thăm cô, thật là hèn đến tột cùng.
Nhưng có cách gì nữa chứ, so đo với cô ấy làm gì.
Bây giờ biện pháp an ninh của tòa nhà cũ rất hoàn thiện, Giang Thứ không những thay hết một lượt hệ thống chống trộm ở mỗi cửa ra vào, mà còn sắp xếp không ít người của công ty bảo vệ tư nhân đến thay phiên nhau túc trực, anh phải đảm bảo trong trường hợp mình không có đây, xung quanh Ôn Ngưng vẫn an toàn như cũ.
Số tiền Giang Thứ đắp vào tòa nhà cũ này không phải ít, chỉ trong thời gian chưa tới một tháng, trang trí bên trong tòa nhà quả thật là khác một trời một vực so với trước lúc.
Vài tầng bên trong nhà được nối lại, mở thông và nâng lên cao, lối vào nằm ở vị trí tầng ba.
Giang Thứ đứng ở trước cửa, sau một lúc mới phát hiện tính sai.
Vốn Ôn Ngưng quen mở cửa sổ ở gác xép trên tầng thượng, anh đứng ở sau mái nhà là có thể nhìn thấy nhất cử nhất động của Ôn Ngưng trong phòng, nhưng bây giờ toàn bộ tầng ba đã bị bịt kín hoàn toàn, đến chút ánh sáng anh còn chẳng nhìn thấy, nói gì đến người.
Người đàn ông bên ngoài do dự một lát, sau khi hút nửa điếu thuốc, quyết định mặt dày gõ cửa, dù sao anh cũng cầu xin cô nhiều lần như vậy, trước mặt cô còn nói gì thể diện nữa.
Giang Thứ bấm chuông cửa mấy lần, nhưng bên trong không có phản ứng gì, anh nhướn mày, tiếp tục ấn, nhưng vẫn không chút tiếng động như cũ.
Anh biết Ôn Ngưng rất ngoan, theo lý vào giờ này, có lẽ cô đang ngồi trước bàn viết bài tập, đọc sách, không thể nào ra ngoài.
Không mở cửa chỉ có thể là vì giận, không muốn gặp anh.
Giang Thứ lười biếng dựa vào trước cửa nhà cô, nhìn chằm chằm cánh cửa khóa chặt đó. Anh kéo khóe môi, mật khẩu cũng đặt sinh nhật của anh, ngoài mặt còn bướng bỉnh với anh làm gì chứ.
Con người anh trước giờ không có gì là lịch sự đạo đức, trong túi còn có chìa khóa, cô còn không mở cửa, anh cũng không cần ra vẻ quân tử phong độ làm gì nữa. Anh lấy chìa khóa ra định tự mở cửa, đợi anh vào rồi xem cô có thể trốn như thế nào.
Nhưng khi chìa khóa mới tra vào ổ, anh liếc mắt lên chỗ mật khẩu ở trên, kéo một nụ cười khó hiểu, rồi cất chìa khóa lại vào trong túi, sau đó chậm rãi nhập vào ngày sinh nhật của mình.
“Xin lỗi, mật khẩu không đúng.” Âm thanh máy móc lạnh lẽo vang lên, nụ cười trên mạt Giang Thứ đông cứng lại vài phần.
Anh nhướng mắt, cẩn thận nhập lại một lần nữa, nhưng vẫn sai như cũ.
Ánh mắt anh ảm đạm, khẽ nheo mắt lại, sắc mặt không vui nhập lại vài lần, nhưng mỗi lần đều hiển thị nhập sai.
Anh móc điện thoại ra, gọi điện cho Nhậm Thiên Cao: “Mật khẩu khóa cửa mà Ôn Ngưng nói hôm đó là cái gì?”
Nhậm Thiên Cao điềm tĩnh lướt mắt qua tờ lịch, haha, mới nhịn có vài ngày đã lại đi tìm vợ cũ rồi: “Sinh nhật của ngài.”
“Cái đệch.”
Nhậm Thiên Cao: …
“Tự cô ây nói sinh nhật của tôi à.”
Cái này hình như là không.
Nhậm Thiên Cao: “Lúc đó bà chủ nói là một ngày rất quan trọng, khi bà chủ nhà hỏi bà chủ có phải là ngày sinh của bạn trai không thì cô ấy còn xấu hổ một lát.”
Giang Thứ cúp điện thoại, khuôn mặt lạnh lẽo tiếp tục nhập lại sinh nhật của mình, không đúng, nhập sinh nhật của Ôn Ngưng, vẫn không đúng, thậm chí sau đó đến ngày kết hôn của hai người, ngày lấy giấy chứng nhận cũng thử nhập vào, nhưng không có cái nào đúng.
Anh trầm giọng mắng: “Mẹ nó”, cô ấy còn có ngày quan trọng nào nữa? Sinh nhật bạn trai? Ngoài anh ra còn bạn trai nào nữa?
Cả một đêm, vấn đề này như đinh đóng cột trong lòng anh, cho dù trên tay anh có chìa khóa, có thể trực tiếp mở cửa đi vào, nhưng rốt cuộc cũng không mở.
**
Vào buổi chiều hôm đó chuyển đồ từ gác xép xuống, Ôn Ngưng xách vali một mình đi đến chỗ đoàn phim.
Địa hình của núi Vân Sơn cao, điều kiện môi trường rất tệ, mấy ngày trước còn rơi tuyết mấy đêm, tuyết phủ trắng cả ngọn núi, con đường đi lên đỉnh càng thêm khó tìm.
May mắn là đi đường núi đối với một cô bé đến từ ngôi làng nhỏ trên núi quả thật không thể nào quen thuộc hơn. Mặc dù trời tuyết đất trơn, đi loạng choạng cả chặng đường nhưng vẫn đến được chỗ đoàn phim thành công.
Hầu hết các nhân viên và nhân vật chính đều vội vã đến trường quay trước ngọn núi phủ đầy tuyết, và đỉnh núi lúc này đang rực sáng.
Ôn Ngưng đến cửa trường quay, khăn quàng dày cộm trên cổ che đi hết nửa mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt hạnh nhân xinh đẹp. Cô gái yên tĩnh đứng tại chỗ, không hề có ai chú ý đến cô.
Một lúc sau, một nam diễn viên thân mang trang phục diễn đi đến trước mặt