Gió cuối thu lùa vào ô cửa sổ se se lạnh. Jeon JungKook mơ màng tỉnh giấc, trời còn chưa sáng hẳn. Nhức mỏi rúc người vào trong chăn êm đệm ấm đột nhiên đụng phải cơ thể trần trụi của ai đó...
1
???
Gì đây???
Không lẽ hôm qua hắn đặt trai bao?
Khẽ động một cái cơn đau nhức nơi phía dưới liền truyền lên đại não.
Mẹ nó, ông đây là Alpha sao cảm giác... cảm giác giống như mình mới là người bị chơi...
Jeon mơ hồ nhìn rõ tấm lưng trần cùng cơ bắp rắn chắc của đối phương, bên trên đầy rẫy vết cào cấu tứa máu. Lúc thấy gương mặt của người ta hắn liền trợn tròn cả hai mắt, tỉnh luôn cả ngủ.
2
Kim?! Kim Taehyung??!
Một loạt kí ức hỗn loạn chạy xoẹt qua trong não khiến hắn chóng mặt.
JungKook ngồi phắt dậy vớ đại khăn bông che chắn cho bản thân, quần áo hắn bị xé rơi vãi đầy trên đất cái nào lành lặn thì gom đại.
Quay qua quay lại thấy Kim Taehyung vẫn ngủ ngon ơ, hẳn là hôm qua mất nhiều sức lắm... Vì lúc nãy hắn vội vàng gom đồ chạy trốn mà không để ý hất chăn lên nên từ chỗ hắn đứng có thể nhìn thấy rõ cả cơ thể của ai kia.
Bao gồm cả phần dưới... cái, cái thứ to lớn đáng giận đó...
Jeon JungKook hai má nóng rang đỏ phừng phừng, gấp gáp kéo chăn lại che cho gã.
Xấu hổ quá đi...
Hắn chỉ nhớ vài chi tiết quan trọng như ở bữa tiệc, về khách sạn, bị gã biến thành Omega rồi lăn lộn trên giường cùng nhau nhưng không nhớ hết lúc đó đã nói những gì.
Người ta hay nói lúc say con người thành thật nhất, JungKook thích gã như vậy, thích hơn mười năm trời. Không biết bản thân hôm qua đã nói trên trời dưới đất gì với gã ta rồi.
Hắn nhịn cơn ê ẩm của cơ thể, mặc đồ xong vội vàng rời đi sợ gã thức dậy lại khó xử cho cả hai.
Xong lại không kìm lòng được quay trở về, đóng cửa sổ phòng, chặn luồng gió thu lạnh đi mới yên tâm.
Vừa mở cửa rời đi lại bắt gặp Jana.
- Xin chào? - Jana ra vẻ vô cùng ngạc nhiên còn ngoái đầu xác nhận số phòng xem mình có nhầm không.
JungKook gấp gáp như gặp ma, gương mặt vẫn không hiện chút tia xúc cảm nào nhưng giọng hắn lắp bắp:
- A... tôi, Kim... Kim Taehyung ở bên trong, tôi... tôi đi trước, tạm biệt.
Hắn đi được hai bước đã quay đầu lại:
- Kim... Kim đang ngủ, đừng làm phiền, cô vui lòng đợi ngoài phòng khách nhé?
Nói rồi hắn lại xắn tay áo, mời Jana vào trong ngồi sau đó còn pha cà phê cho cô.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Jana ú ớ chưa hiểu chuyện gì đã ngồi ngay ngắn ở ghế sofa, trước mặt là ly cà phê sữa ấm nóng thơm nức. Nhưng kì lạ thật đấy, trước đó hắn chưa pha cà phê cô đã ngửi thấy mùi cà phê sữa rất dày đặc trong phòng rồi.
JungKook chảy mồ hôi trán, sợ rằng Jana phát hiện ra pheromone của cuộc chiến đêm qua nên vừa làm xong thức uống đã vội vàng muốn trốn:
- Cô ngồi đây chơi nhé, một lúc nữa Kim Taehyung sẽ tỉnh.
Thấy Jeon đi ra cửa, Jana cất tiếng:
- Anh... không vào phòng ngủ gọi anh ấy sao? Tôi là khách, lại còn là nữ, là người của công chúng, ngồi ở đây lâu thật sự không tiện lắm.
- Thật xin lỗi, mong cô thông cảm cho, tôi có việc gấp phải đi.
- Ít nhất thì... anh có thể cho tôi biết anh là gì của Kim không?
Jeon JungKook khựng người lại, sau đó ra vẻ như không có gì:
- Chúng tôi... là quan hệ hợp tác làm ăn, anh ấy sẽ tỉnh nhanh thôi, cô cứ ngồi đợi chút nhé?
Jana còn muốn tiếp tục hỏi nhưng bóng lưng hắn đã chạy mất hút. Cô nàng cười cười, hợp tác làm ăn gì chứ, sao hắn có thể nói như thế trong khi đang mặc áo của Kim Taehyung trên người nhỉ?
...
...
Trong nhà vệ sinh sang trọng của khách sạn, một người đàn ông liên tục hất nước lên mặt mình.
Vừa nãy hắn đi ngang qua trung tâm thương mại, nơi đó treo đầy hình ảnh chào mừng Kim Taehyung. Rất nhiều fan nữ đến đây sớm muốn được ngắm gã ngoài đời, chụp ảnh và xin chữ kí.
Bọn họ nói chuyện rôm rả khen Kim đẹp trai quá, tài giỏi nữa, người đi đường cũng phải trầm trồ cảm thán trước nhan sắc cuốn hút này.
Gương mặt nghìn vàng đó, nhan sắc khiến bao cô nâng niu, trân trọng đó... đêm hôm qua... hắn ngồi lên...
Jeon vuốt hết tóc ngược ra sau, nhìn lại bản thân trong gương. Mấy vết hồng hồng đỏ đỏ thu hút sự chú ý trên làn da trắng mịn. Hắn do dự, đưa ngón tay chọt phần ngực hơi nhô lên của mình một cái.
Mềm nhũn.
Đã vậy còn nảy ra, độ đàn hồi siêu đã tay.
Mẹ nó, ông đây biến thành Omega thật này...
Hắn rùng mình, cảm giác có gì đó ở bên dưới chảy ra, vào phòng vệ sinh kiểm tra thấy một ít dịch trắng đục dính ướt quần lót.
Của... của Kim Taehyung.
Rõ ràng là của gã ta...
Xấu hổ quá, thật sự xấu hổ quá đi...
JungKook dùng khăn giấy lau bớt, hai má nóng ran vừa định bước ra thì có vài người đi vào.
- Này, cái thằng Kim Taehyung gì đó mày thấy sao?
- Sao là sao? Tao thấy bình thường, mấy thằng đẹp mã lại còn nổi tiếng thì hay chơi bời lêu lỏng lắm. Không biết chừng có bệnh tình dục trên người cũng nên!
- Đó là cơ hội cho đám nhà báo mình, sáng tao thấy có cô gái nào đi vào phòng nó thì phải, mà tao không chụp kịp tiếc hùi hụi! Sau đó có thằng nào đi ra chắc là quản lý nên tao trốn vội luôn.
- Thế cơ á? Chắc là đặt gái bao qua đêm rồi, trên mạng đầy vụ ra đấy, chẳng có bông tuyết nào là trong sạch cả haha. Chút nữa tao với mày đi rình, được tấm ảnh nào là bão cộng đồng mạng luôn.
- Ừ, tao cũng-
BỐP!!
Người còn chưa nói xong đã nằm quằn quại dưới đất. Jeon JungKook vừa xấu hổ vừa giận, giằng co với tên còn lại, lăn lộn cả ra sàn nhà. Tên vừa bị đánh gục cũng dần tỉnh táo hợp sức với đồng đội đánh úp Jeon. Hai thằng đứa thì sứt đầu mẻ trán đứa thì thâm tím bầm tay kẹp JungKook ở giữa.
- Thằng điên này chui ở đâu ra vậy??
- Sao mày tấn công tụi tao??
- Mẹ bà, mấy thằng chó, tụi mày đéo biết gì hết!! Bọn nhà báo khốn khiếp!!
- Hả? Vậy mày thì sao? Mày là gì của Kim Taehyung mà bất bình dùm nó? Fan cuồng à?! - Người kẹp chân hắn hét lớn.
- Hử, chắc là tình nhân thì đúng hơn, pheremone của nó mùi kem sữa. - Kẻ kẹp tay hắn kề mũi vào cổ hít một hơi.
- Gì cơ? Omega thật này, ngực mềm, mông cũng mềm, haha, to cao như vậy còn tưởng là Alpha? Này cưng, Omega mà sao lại gây sự đánh nhau hả?
Hai thằng sờ soạng kiểm tra cơ thể hắn, Jeon điên người vùng ra đạp mạnh vào mặt đứa dưới chân. Đứa kẹp tay hắn thì nâng hẳn lên vật thẳng đầu xuống đất, tiếng hét thất thanh vang vọng.
Xử lý xong hai tên Alpha to lớn hắn còn mỉa mai, ai cấm Omega đánh nhau chứ? Đồ yếu nhớt, hai thằng Alpha còn không đấu lại hắn!!
JungKook thở dốc, ngửi được hai luồng tin tức tố Alpha xộc mạnh trong không khí, hắn choáng đầu, gục xuống đè luôn lên cơ thể hai người kia.
...
...
Khi Jeon JungKook tỉnh dậy cũng đã là chuyện của hai tiếng sau, hắn ở bệnh viện, khoa điều trị Omega.
Bác sĩ nói cái gì mà bị sốc tin tức tố, cơ thể hắn chưa ổn định chất dẫn dụ của Omega mà lại tiếp xúc với quá nhiều pheromone của Alpha khác nhau nên mới bị sốc. Không đáng lo ngại, chỉ cần bồi bổ cơ thể thêm là được.
Có điều cần phải lưu ý, bác sĩ kiểm tra đã biết hắn vừa bị khai mở lần đầu tiên. Vô cùng non nớt, thế mà khoang sinh sản đã bị cưỡng ép mở ra còn đọng lại vài thứ xấu hổ bên trong nếu làm ở kì phát tình là đã dính bầu cái chắc. Dù không biết kẻ gây ra là ai nhưng mà quá mức bá đạo rồi!!
Omega dễ thụ thai thật nhưng khoang sinh sản lần đầu tiên không phải nói mở là mở được ngay đâu!! Phải là Omega bị đánh dấu rồi, phải đúng trong kì phát tình của Omega mới được. Thế nhưng Jeon JungKook, hắn chưa hẳn là bị đánh dấu, càng chưa tới kì phát tình. Điều này làm bác sĩ đau hết cả đầu.
Jeon JungKook được quản lý Ung của Kim Taehyung thuật lại, tại sao anh ta lại ở đây cũng không còn quan trọng nữa. Đầu hắn chỉ lảng vảng mấy chữ mang thai, mang thai, có em bé...
Khốn thật, sao hắn quên được nhỉ, Omega có thể mang thai!
Mà cũng dễ hiểu thôi hắn trước giờ là Alpha, làm gì phải lo nghĩ bầu bì to bụng??
Nhức hết cả đầu.
- Quản lý Ung, anh... anh biết Kim Taehyung là Enigma đúng không?
- Vâng, giám đốc Jeon.
- Sao anh không cho tôi biết?!
- Ngài đâu có hỏi... - Thấy hắn liếc mình quản lý Ung liền ngậm miệng.
Nói cái này ra chắc chó nó cũng chẳng chịu tin huống chi là bác sĩ. Enigma cơ mà, từ Omega cho đến Alpha, Beta chưa khóc lóc cầu xin gã thụ thai cho mình thì thôi huống chi là một cái khoang sinh sản bé nhỏ làm sao cản được nòi giống hừng hực của gã. JungKook ngượng đỏ hết cả tai, rõ ràng hôm qua Kim Taehyung có cắn hắn nhưng chắc là chỉ mới đủ để biến đổi hắn từ một Alpha mạnh mẽ cường đại trở thành một Omega... cũng cường đại không kém.
- Hai Alpha bị tôi đánh sao rồi?
- Tôi đã xử lý êm xuôi rồi, họ sẽ không kiện ngài đâu nên hãy yên tâm bồi bổ cơ thể nhé? - Quản lý Ung rót một ly nước ấm cho hắn.
Jeon JungKook cảm thấy bản thân quá là ngầu, quá là oách xà lách dù có bị biến thành Omega vẫn một mình cân hai, hắn vẫn mạnh!!!
- Nhưng mà, sao anh lại ở đây, không phải anh là quản lý của Kim Taehyung à? Hôm nay hình như có buổi quay hình khá quan trọng thì phải?
- À... lúc đi vệ sinh tôi phát hiện ra ngài sau đó đưa ngài đi viện, giờ này hẳn là Kim đã dậy rồi, vậy xin phép, tôi trở về làm việc với đối tác, tạm biệt ngài.
- Ừ, tạm biệt.
Quản lý Ung vừa đi Jeon JungKook đã gọi điện thoại cho ai đó, anh ấy cố ý nán lại nghe loáng thoáng được mấy chữ sau đó trở về khách sạn.
...
...
Kim Taehyung lúc tỉnh dậy đã cuốn quýt tìm Jeon JungKook, vừa mở cửa đã thấy Jana ngồi chình ình ở phòng khách. Tìm khắp chẳng thấy người tình đâu, gọi điện cũng không được nhưng gã buộc phải đón tiếp Jana. Thế là gã nhờ quản lý Ung tìm, bản